|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhưvậy đâu…”
Cuối cùng anh không thể kiềm chế được, cốc sữa vừa đưalên miệng liền sặc đổ ra ngoài khiến anh ho đến đỏ cả mặt.
Lúc ấy anh tưởng rằng đó là khiếu hài hước của cô, cảmthấy rất đáng yêu, cũng rất vui. Bây giờ nhớ lại mới biết vốn dĩ người ta nóithẳng nói thật, không hề có ý gây cười. Haizzz.
Tâm trạng của Đường Ca Nam cứ gọi là x x Ο Ο, khôngthể diễn tả thành lời, rối tinh rối mù, không chịu được lại hồi tưởng lạichuyện của hai người từ đầu đến cuối. Tuy cô ấy không trực tiếp nói mình là ainhưng qua mấy lần nói chuyện đã gián tiếp bộc lộ thân phận của mình, chỉ cóđiều anh không nhận ra mà thôi.
A!
Đầu anh như sắp nổ tung ra, lấy chăn trùm kín đầu,không muốn nhớ lại những chuyện rối rắm ấy nữa.
Lần này thì ngủ thật.
Sáng hôm sau, anh mơ màng mở mắt, thấy có gì đó khangkhác, biết mình đã ngủ nhầm giường nhưng quả thực chiếc giường quá thoải mái,anh vươn mình hai cái nhưng vẫn không muốn ngồi dậy, lúc hít thở bỗng nhiênngửi thấy bên gối có mùi thơm nồng nàn, mở mắt ra thì thấy dưới gối lộ ra mộtgóc của bộ váy ngủ màu hồng phấn. Anh rút ra thì thấy có thêm một thứ khác, áongực màu hồng phấn.
Lần này thì anh tỉnh thật, mắt anh sáng lên, nhưngtrong lòng vẫn hy vọng mình vẫn chưa tỉnh, nỗi chán ngán vì phải thức dậy saumột giấc mộng đẹp len lỏi vào đầu. Chỉ có điều, anh lập tức ý thức được rằng ýnghĩ của mình quá hèn hạ nên vội bật dậy khỏi giường như bị điện giật vậy.
Khi quay về phòng vệ sinh của mình đánh răng rửa mặt,anh nghĩ đến một vấn đề hết sức nghiêm túc: Có vẻ như một thời gian rất dàikhông có cái ấy rồi. Khụ khụ, cái đó tuy không thể thay cơm được nhưng nếu lâuquá mà không có thì sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.
Sau khi sửa sang xong, anh xuống dưới nhà ăn sáng, vìdậy muộn nên đành phải mang báo vào xe đọc.
Hai chị nhà họ Chu xuất hiện trên mặt báo, huy hoàngchẳng kém gì Jennifer. Tuy nhiên, chủ nhân của chiếc áo khoác da báo vẫn nằmtrong giai đoạn dự đoán, không hề có một chút thông tin có giá trị nào.
Đường Ca Nam vứt tờ báo xuống, trong lòng cảm thấythật nực cười. Vợ sắp cưới của mình là ai, bản thân mình cũng không rõ, lại cònmong đợi báo chí mang thông tin đến cho mình, chuyện này mà truyền ra ngoàichắc người ta cười rụng răng mất.
Anh đang tự cười mình thì bỗng nhiên điện thoại đổchuông.
Màn hình hiện số của Chu Thiên Hựu. Vừa nhấc máy đãnghe thấy giọng khàn khàn của anh ta, chắc chắn là vì chuyện tối qua mà suynghĩ đến mất ngủ.
“Ca Nam, mới sáng sớm đã làm phiền cậu, thật ngạiquá”.
“Không có gì”.
“Tôi muốn nhận tội với cậu” Chu Thiên Hựu thẳng thắnnói: “Chuyện tối qua cậu thấy rồi đấy, tôi thực sự cảm thấy rất xấu hổ…”
“À, vâng, đúng là không lường trước được…” Đường CaNam không biết đỡ lời thế nào, đành phải nói mập mờ.
“Tối qua Tân Trúc đã nói cho tôi nghe toàn bộ sự việc.Tôi thực sự không biết nó lại làm chuyện đáng xấu hổ ấy, thực sự là rất có lỗivới cô Phong. Nếu cậu không để ý thì tối nay tôi muốn mời cậu và cô Phong ăn bữacơm để Tân Trúc nhận tội trước mặt cô Phong”.
“Chuyện này e rằng không thể…”
“Ca Nam, xin hãy nể tình hai nhà chúng ta…”
“Anh Chu, anh hiểu lầm rồi”. Đường Ca Nam ngắt lời anhta và giải thích: “Hiện tại Phong Bình không ở trong nước”.
“Vậy…” Chu Thiên Hựu chần chừ một lúc rồi nói: “Vậythì Ca Nam này, cậu có thể giải thích với giới truyền thông, về chiếc áo ấy…”Anh ta không nói tiếp nhưng Đường Ca Nam đã hiểu ý của anh ta.
Chiếc áo ấy không là cái gì, Jennifer không là cái gì,nhưng nhà họ Chu là gia tộc có máu mặt ở thành phố Thánh Anh này, không thể đểmất mặt như vậy được, bằng giá nào cũng phải che đậy sự việc này. Chỉ có điều,Chu Thiên Hựu tìm nhầm người rồi. Anh cũng không biết Phong Bình sẽ có thái độnhư thế nào. Tuy anh là vợ sắp cưới của anh, nhưng tình cảm thì vẫn chưa sâuđậm như trên danh nghĩa, anh cũng không thể quyết định thay cô. Nhưng không thểnói thẳng điều đó cho Chu Thiên Hựu biết được, có nói thì Chu Thiên Hựu cũngkhông tin, không biết chừng còn nghĩ là anh có ý từ chối.
Thẳng thắn mà nói anh sẽ không bao giờ để bụng chuyệnnhỏ nhặt này, tuy nhiên, con gái vốn tính ích kỷ, so đo, ai biết được PhongBình sẽ thế nào, thôi thì cố gắng nói giảm nói tránh.
“Anh Chu, hiện tại Phong Bình vẫn chưa biết chuyệnnày, lát nữa tôi sẽ liên lạc với cô ấy rồi thông báo cho anh”.
“Ca Nam, nhờ cả vào cậu đấy”. Chu Thiên Hựu vội vã cảmơn.
Anh ta cúp máy, gườm gườm nhìn hai cô em thê thảm trênsofa, đúng là không thể nhẫn nhịn được. Nhưng cần mắng chửi thì đã mắng chửirồi, cần giáo huấn thì cũng giáo huấn rồi, hai chị em cãi nhau thì cũng cãinhau rồi, nói nhiều cũng vô ích. Mọi người đều không chợp mắt, bây giờ đọc báoxong lại thấy bình tĩnh hơn.
Chu Nhã Bá đã ngáp lên ngáp xuống không ngừng, muốn đingủ từ lâu rồi, chỉ vì sắc mặt của chị quá khó coi nên cố gắng chịu đựng.
Chu Tân Trúc ngồi ngây ra, dường như đang suy nghĩđiều gì đó, cố gắng lật lại những ký ức có liên quan đến Phong Bình, quả thựclà không phát hiện thấy điểm đặc biệt của cô ta. Cô không thể hiểu được, mộtngười phụ nữ dựa vào đàn ông để thăng tiến như cô ta sao có thể bỗng nhiên trởthành người bạn cao quý của Jennifer? Chắc chắn là có vấn đề gì đó. Quá trìnhnghị luận này không chặt chẽ chút nào. Cô có luận điểm, chỉ có điều chưa tìm rađược luận chứng nào đủ lớn để chứng minh cho nó.
Cô không cam tâm!
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cô thất bại trong chuyệngì, bỗng nhiên lúc này gặp phải thất bại lần đầu tiên trong đời, đối thủ lại làngười mà cô không coi ra gì. Nỗi tức giận này quả là khó “nuốt”. Cô không phục,thực sự không phục.
Chương 10 : Sự hiểu nhầm đáng yêu
Đường Ca Nam khôngđợi được đến tối, vừa kết thúc cuộc họp buổi chiều, anh vội gọi điện cho PhongBình ngay. Vốn dĩ là muốn thử xem thế nào, không ngờ lại có tiếng chuông.
Phong Bình đang ngủ say thì bị anh đánh thức, giọngnói vẫn còn ngái ngủ: “Anh Nam?”
“Anh đây, em đang ngủ à?” Đường CaNam chầnchừ một lúc rồi nói: “Hay là… lát nữa anh gọi lại cho em”.
“Ok”. Phong Bình trả lời rất dứt khoát rồi lập tức tắtđiện thoại.
Đường Ca Nam thật không dám tin, anh trợn mắt nhìn cáiđiện thoại, không biết nói gì hơn, chán ngán đến nỗi muốn cắn đứt cái lưỡi củamình. Sao anh lại quên được chứ, Phong Bình là người không hiểu những câu nóiuyển chuyển hay những lời nói lịch sự, nói chuyện với cô ấy nhất định phải nói“toạc móng heo”, không được nói lấp lửng hay ẩn chứa ý tứ sâu xa.
Chẳng còn cách nào khác, thôi thì làm việc tiếp.
Anh xem bảng số liệu về bất động sản, cố nhồi nhétchúng vào đầu, nhưng những con số không chịu nghe lời, chúng cứ nhảy múa nhưmuốn trêu tức anh khiến anh không thể đọc tiếp được.
Tâm trạng rối bời, anh quyết định vứt đống tài liệu ấysang một bên, nhấn chuông hỏi thư ký: “Có báo tối nay chưa?”
Báo buổi tối đã được đưa đến một lúc rồi, nhưng vì thưký bận việc khác, định là làm xong rồi sẽ mang vào cho anh nhưng lúc này lại bịhỏi đến nên vội vàng mang vào phòng anh.
Đường Ca Nam không xem báo đã đủ chán ngán lắm rồi,vừa lật báo ra lại càng thấy đau đầu hơn.
Nếu buổi sáng chị em nhà họ Chu gây chấn động báo giớithì đến buổi tối Đường Ca Nam lại “độc chiếm” mặt báo. Trên báo đăng ảnh anh vàHạ Dao nhìn nhau đắm đuối, khung cảnh là một góc khuất vắng vẻ bên ngoài phòngtiệc. Lời văn miêu tả là: “Anh giấu diếm vợ sắp cưới bí mật hẹn hò với bạn gáicũ, nét mặt của Hạ Dao đầy vẻ ai oán nhưng vẫn không kìm nén được nỗi nhớ mongvới người tình xưa”… Toàn là những lời viết nhảm nhí. Anh cố kìm nén bản thân,quyết định không đọc nữa, vo tròn tờ báo rồi ném vào thùng rác.
Sau đó anh thấy lòng như lửa đốt, lo lắng đi đi lạilại trong phòng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng như chợt nhận ra rằng còn có mộtchuyện quan trọng chưa làm, đó chính là về nhà thăm bà nội – Đường lão phunhân. Tối qua anh được bà gọi về nhà nhưng vẫn chưa đến hỏi thăm bà, bây giờthì có thể đi rồi, nhân
tiện phân tán chú ý.
Thế là anh lái xe đến căn nhà cũ.
Nào ngờ Đường lão phu nhân lại từ chối không muốn gặpanh.
Thật là kỳ lạ, không thể hiểu nổi.
Anh tìm Đường Minh Tuyên để thăm dò tình hình. Cô ấycũng tỏ vẻ không hiểu, “Tối qua lúc về bà vẫn bình thường, hôm nay không ănsáng, em cứ tưởng là bà không muốn ăn, buổi chiều hội dì Mai đến đều bị bà đuổivề, bà nói không muốn gặp ai…”
Đường Ca Nam im lặng một lúc, bỗng nhiên ngẩng đầu lênhỏi: “À, tối qua gọi anh có chuyện gì?”
Nghe thấy câu ấy, Đường Minh Tuyên có chút mất tựnhiên.
Cô rất hiểu tính khí của anh hai. Anh ấy ghét nhất làngười khác can thiệp vào chuyện riêng của mình, tính khí thì có trời mà biếtđược, lúc nào cũng muốn làm theo ý mình. Theo lý mà nói thì mọi người đềutrưởng thành, đều có thể sống tự lập, nhưng cả nhà chỉ có anh là dám dọn rangoài ở, không ai quản được, có rất nhiều việc ngay cả Đường lão phu nhân cũngphải dỗ dành anh. Trong hoàn cảnh như thế này vẫn nên giữ kín một chút thì tốthơn…
Cô cười gượng một tiếng rồi nói: “Là bà tìm anh, emcũng không rõ…”
Đôi lông mày rậm của Đường Ca Nam trau lại, anh thayđổi ngữ khí: “Minh Tuyên!”
Đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




