|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chất, ăn chơi hết mình, ngày mailại uống nước soda, nghe người ta giảng đạo”.
Không còn nghi ngờ gì nữa, thanh niên này là con cháucủa thượng đế, nhận được nhiều sự nuông chiều nhất. Anh có mái tóc xoăn rấtđẹp, dày và óng mượt, con gái nhìn cũng phải ghen tỵ. Bờ môi góc cạnh nhếchlên, toàn thân toát lên phong thái của quý tộc cao quý khó mà diễn tả được, gầnnhư là hoàn mỹ. Phong Bình lại chau mày.
“Bỉnh Thìn, lúc này mà anh uống rượu sao?”
“Uống rượu phải xem tâm trạng chứ không phải thờigian”. Bỉnh Thìn uể oải đáp lại, cười rất tươi: “Nhìn thấy anh em không muốnuống một ly sao?”
Phong Bình ngước mắt nhìn anh ta vài giây, cuối cùngnở nụ cười rạng rỡ: “Ok, mọi người cùng uống một ly”.
Thấy vậy, chú lùn mỉm cười rạng rỡ, những người khácvẫn không nói không cười, khuôn mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào, nhưng họ vẫnuống một ly, bởi vì cuộc họp sắp tới sẽ vô cùng dài, nội dung thì hết sức khôkhan nặng nề, nhưng quyết định cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến kiến trúc, tài chínhcủa châu Âu thậm chí sự phát triển của tất cả các ngành nghề.
Trên thực tế, Phong Bình không hiểu hết những nội dungmà mọi người thảo luận, suốt cuộc họp chỉ thấy đau đầu chướng óc, thấy chú lùnvà những người trong đoàn cố vấn lần lượt rời đi, cô mới thở phào nhẹ nhõm, nằmnhoài ra sofa.
Bỉnh Thìn thì mặt mày hớn hở, chống hai tay lên mặtbàn, các ngón tay đan vào nhau đỡ cằm, khuôn mặt tuấn tú và đôi mắt sáng thậtcuốn hút, anh ta nói với em họ bằng giọng điệu đùa cợt: “Em táo à, xem ra nửanăm nay em rất nhàn rỗi…”
“Sao anh lại nói thế?” Phong Bình nhắm mắt, hỏi lạibằng giọng điệu yếu ớt.
“Mặt em tròn hơn”.
“Anh chắc chắn không phải do kiểu tóc chứ?” Phong Bìnhlập tức mở mắt, đưa tay lên sờ mặt.
“Cánh tay cũng thô hơn…” Bỉnh Thìn tỏ vẻ nghiêm túc,hướng ánh mắt xuống dưới, “Ngực cũng căng hơn một chút…”
Phong Bình tiện tay lấy cái kẹp tài liệu ném về phíaanh ta. Anh ta ngồi im không nhúc nhích, xoay cổ tay một cái là bắt được, mỉmcười và nói: “Em thô lỗ như vậy, làm sao cái cậu Đường Ca Nam kia ‘tiêu hóa’được?”
“Suy nghĩ của anh thô tục như vậy mà vẫn có phụ nữ hẹnhò với anh?”
“Bởi vì đại đa số phụ nữ là động vật thị giác, đối vớihọ, anh chỉ cần mỉm cười”. Anh ta nói rồi nhếch mép mỉm cười, nháy mắt trái nhưmuốn thách thức, “Còn những nội hàm phong phú đa sắc anh chỉ dành riêng chonhững người phụ nữ tao nhã, em có thể thử xem mình thuộc loại nào”. Nói xonganh ta lại nháy mắt đầy thách thức.
“Quân tử nên cẩn trọng hành vi lời nói, anh cứ mồm mépnhư vậy, không sớm thì muộn cũng trở thành bà già lắm điều”.
“Có em ở đây anh có thể kê cao gối ngủ”. Bỉnh Thìn mỉmcười.
Bình thường Phong Bình rất nhanh mồm nhanh miệng,nhưng gặp anh ta thì đành chịu, cô nhắm mắt không thèm để ý đến anh ta. BỉnhThìn thấy cô có vẻ mệt mỏi, quyết định đến bàn ăn, sau khi cơm no rượu say sẽgiáo huấn cô.
“Đi thôi, anh đưa em đi ăn”.
“Nói thế còn được”.
Cô làu bàu một tiếng, vươn mình trên sofa một lúc rồimới đứng dậy. Bỉnh Thìn lấy chiếc áo gió trên mắc treo, hai người cùng xuốngdưới, đi bộ đến một khách sạn gần đó.
Vừa mới ăn chưa được bao lâu thì Bỉnh Thìn đã khôngkiềm chế được bắt đầu giáo huấn. Nội dung không ngoại trừ việc cô quá nhàn hạ,không quan tâm đến người thân, coi chuyện trọng đại cả đời như trò chơi… Nhữnglời đó anh giấu kín trong lòng đã lâu, vì thế mà anh nói rất hùng hổ, như sóngnước ồ ạt vào bờ.
Phong Bình vẫn làm ngơ như không.
Sau khi đánh chén no nê, cô lấy khăn ăn lau mồm, sauđó ngẩng đầu lên nhìn anh ta một lúc rồi nói: “Bỉnh Thìn, trông anh thật đẹptrai…”
Bỉnh Thìn thấy mình giáo huấn cô em họ như vậy mà cònnhận được lời khen, nghĩ bụng chắc chắn có gì đó không đúng.
Quả nhiên, cô nói tiếp: “Những người đàn ông tuấn túnhư anh không phải là nhiều, nhưng vẫn có. Tuy nhiên, những người đàn ông tuấntú mà lại lắm điều như anh thì tuyệt đối không có người thứ hai”.
Bỉnh Thìn suýt thì lấy thìa gõ vào đầu cô: “Lần này emhơi quá đáng rồi đấy…”
Phong Bình bĩu môi và nói: “Em là tín đồ của Wilde,cuộc sống không có gì thay đổi khiến người ta chán ngấy”.
“Wilde, anh biết ông ta, nói gì mà ‘tôi thích ngườichiến thắng nguyên tắc, tôi thích người không có nguyên tắc chiến thắng thếgiới’. Hứ, đáng tiếc là anh không thể dễ dàng đồng ý được”. Bỉnh Thìn nghiêmtúc nói.
“Xin hỏi anh thích thế nào?” Phong Bình mỉm cười hỏilại.
Bỉnh Thìn cười và nói: “Nếu sửa lại câu này thành ‘tôithích những phụ nữ không có nguyên tắc chiến thắng thế giới’ thì anh không có ýkiến gì”.
Phong Bình kiềm chế để không lườm anh ta, cố gắngkhông biểu lộ chút cảm xúc gì để biểu thị sự khinh bỉ đến cùng cực, sau đó đưatay nâng ly nước ngọt uống liền một hơi.
Bỉnh Thìn lớn tiếng nói: “Ở nơi công cộng, phải chú ýlịch sự, chú ý hình tượng chứ”.
Phong Bình lập tức nắm lấy cơ hội phản công: “Em đã ăntối với anh rồi, làm gì còn hình tượng nữa”.
Bỉnh Thìn lắc đầu ngao ngán, xem đồng hồ và hói cô:“Lát nữa có kế hoạch gì không?”
“Ngủ”.
“Không phải chứ?” Bỉnh Thìn khẽ nhíu mày, chần chừ mộtlúc rồi nói: “Hay là đi tiêu khiển với anh, nhân tiện giới thiệu hai người bạncho em làm quen?”
Phong Bình phì cười.
Bỉnh Thìn tỏ vẻ khó chịu, anh giải thích: “Một trườngphái nghệ thuật văn minh sẽ có không ít những nhà văn hóa nổi tiếng”.
Phong Bình cười to hơn: “Anh chuyển giới rồi à?”
Bỉnh Thìn không thèm để ý đến sự chế nhạo của cô mànói: “Anh nghiêm túc đấy. Gần đây có một người với bút danh là ‘Kim chỉ nam củacuộc đời’, rất nổi tiếng, báo chí đăng nhiều bài viết của anh ta, dùng từ cựcsắc bén, cực chuẩn, quan điểm mới lạ, sáng tạo. Nghe nói ngày nào tòa soạn cũngnhận được điện thoại hỏi về người này”.
“Vậy à?” Phong Bình tỏ vẻ hứng thú: “Là bình luận vềnhững lĩnh vực gì?”
“Thời trang, sách báo, điện ảnh… cái gì cũng có”.
“Tài giỏi vậy sao?”
“Anh rất tò mò nên đã bảo Michael đi thăm dò, chủ biêncủa tòa soạn tiết lộ, thì ra phía sau bút danh ‘Kim chỉ nam của cuộc đời’ làbốn cô gái…”
Anh ta nói đến đó, Phong Bình đã ngộ ra, cô đỡ lời:“Thế là anh bảo Michael đứng ra làm cái gọi là trường phái nghệ thuật và mờibốn kỳ nữ này, đúng không?”
Bỉnh Thìn mỉm cười và nói: “Đúng thế!”
Phong Bình lắc đầu nguây nguẩy, bỏ khăn ăn ra và nói:“Em chúc anh cái gì bây giờ nhỉ?”
“Em không đi thật sao?”
“Do chệch múi giờ, đã suốt đêm em không ngủ rồi”.
“Vậy thôi”. Nói xong, Bỉnh Thìn gọi phục vụ tính tiền,nhưng không ngờ phục vụ nói đã có người thanh toán rồi.
Nghe vậy, cả hai anh em nhà họ Phong đều ngạc nhiênnhìn nhau.
“Là ai?” Phong Bỉnh Thìn hỏi.
“Một người đàn ông”.
“Cụ thể một chút”.
“Rất trẻ, rất tuấn tú, rất ga lăng”.
Nghe vậy, hai anh em nhà họ Phong lại nhìn nhau, cảmơn phục vụ rồi ra ngoài.
Phong Bỉnh Thìn cười và nói: “Không phải là người đànông nào theo đuổi em biết tin em về đấy chứ…”
Phong Bình ngắt lời anh ta: “Thế anh tưởng rằng họ sẽkhông để lại tên sao?”
“Cũng đúng”. Bỉnh Thìn mạnh dạn đưa ra giả thiết: “Vậythì không phải là người theo đuổi anh chứ?”
Phong Bình phì cười.
Bỉnh Thìn lúc nào cũng đáng yêu như vậy, không bỏ quabất kỳ cơ hội chọc cười nào, dù là lấy bản thân mình ra để trêu đùa.
Tổ tiên dạy con cháu không được để lộ tiền bạc chongười khác biết. Nhưng con người vốn có nhiều thói hư tật xấu, thích thể hiệnbản thân, không ít thì nhiều đều cảm thấy sĩ diện, rất ít người có thể không đểlộ tiền bạc ra ngoài. Anh em nhà họ Phong có thể coi là một trong số ít đó.
Đến ngã tư thì Bỉnh Thìn tạm biệt Phong Bình, mặcchiếc áo gió cũ và dép lê, bắt taxi đi dự tiệc.
Phong Bình đi về nhà một mình, khi đi qua công viên,đến chỗ rẽ bước chân lên bậc thềm thì bỗng nhiên phía sau có tiếng người nói:“Hello”.
Tiếng nói vừa dứt thì có một bàn tay đặt lên vai cô.
Cô nhanh chóng nắm lại bàn tay ấy, đang định dùng lựcnhưng khi quay người nhìn rõ mặt đối phương thì lập tức bỏ tay anh ta và nói:“Này, suýt nữa thì cậu bị gãy xương đấy, biết không?”
Đối phương vung cổ tay, cười khì khì và nói: “Khôngđến nỗi thế chứ?”
“Không đến nỗi”, Phong Bình nhíu mày cười khẩy, nắmtay tạo tư thế đánh nhau và nói: “Đai xanh Judo, đánh được cả cao thủ, cậu cómuốn thử không?”
Đối phương vội cười, xua hai tay và nói: “Khôngkhông”.
Phong Bình hỏi: “Cậu lén lén lút lút bám theo tôi làmgì?”
Đối phương vẫn cười khì khì và nói: “Tôi có thể hẹn hòcô không?”
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó nhíu mày: “Chẳng hàihước chút nào”.
“Tôi nghiêm túc đấy”.
“Tốt nhất cậu nên rút lại câu nói ấy, nếu không QuânDi sẽ xé xác cậu ra”. Phong Bình nghiêm mặt nói với cậu ta.
“Quân Di?” Cậu ta tỏ vẻ ngạc nhiên một chút nhưng lậptức cười ngay, răng trắng môi hồng, trông rất đáng yêu: “Ha ha, cô ấy khôngquản được tôi. Tôi là người tự do”.
Phong Bình biết thanh niên bây giờ tư tưởng rấtthoáng, nhưng không biết rằng thoáng đến mức này. Nghe vậy cô im lặng một lúcnhưng vẫn không kìm được nhíu mày: “Nếu đã vậy thì Richard, cậu đi chỗ khác màmua vui, tốt nhất đừng làm phiền tôi, tôi không phải là…”
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




