watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9902 Lượt

vẫn chưa nói hết câu, cậu ta đã không kìm được cườiphá lên.
Phong Bình ngừng lại nhìn cậu ta và nói: “Buồn cườilắm sao?”
Cậu ta không cười nữa mà nói: “Cô không muốn đi dạo ởcông viên đằng kia sao?”
Phong Bình gần như đã dùng hết sự nhẫn nại của mình,cô lạnh lùng nói: “Không muốn, tốt nhất cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa”.
Cậu ta không để ý đến lời nói của cô, chỉ về phía côngviên mà cô vừa đi qua và nói: “Chính là công viên này, sẽ không làm mất nhiềuthời gian của cô đâu”.
Phong Bình không tin nhưng vẫn hướng ánh mắt về côngviên mà cậu ta chỉ.
Sau đó cô sững người lại.
Một người đàn ông đứng cạnh công viên trong màn đêm,chỉ cần nhìn qua Phong Bình đã biết ông ta là ai.
Cô khẽ thở dài, sau đó gườm gườm nhìn cậu ta và quátlên: “Lần sau đừng chơi trò này với tôi, Richard…”
Cậu ta cười ngắt lời cô: “Tôi là Charlies”.
Phong Bình ngây người, nhưng lập tức nói: “Ồ, haingười là anh em sinh đôi”.
“Không, chúng tôi là anh em sinh ba”.
Nhìn nụ cười khoái chí của Charlies, Phong Bình khôngcòn gì để nói.
“Thôi, tôi không làm phiền hai người nữa, chỉ có điềucâu nói này tôi không nói đùa đâu”. Trước khi quay người bước đi, Charli cườivà nói: “Cô là người con gái xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp”.
Đối với lời khen ngợi ấy, Phong Bình chỉ có thể mỉmcười tiếp nhận.
Con riêng của Đường Trạm không chỉ có một mà là ba, ôngta thật khéo đẻ.
Cô quay người đi về phía công viên, một bóng người caogầy đi lại, cô cười gượng và nói: “Thì ra là anh em sinh ba, tôi cứ tưởng cậuta là Richard”.
“Trước đây tôi cũng thường nhầm lẫn”. Giọng nói củaĐường Trạm pha lẫn niềm vui, trong đêm tối, giọng nói ấy thật hồn hậu: “Richardchín chắn một chút, Charlies thì nghịch ngợm hơn, giống thằng Nam”.
Ông ta đến gần trước mặt cô. Lúc ấy Phong Bình mớinhìn rõ chiếc áo da màu đen, để lộ chiếc cổ áo len trắng ở trong, nhìn trôngtrẻ hơn rất nhiều, không còn cảm giác nghiêm trang như trước, có lẽ vì ăn tốivới con trai nên mới ăn mặc thoải mái như thế. Phong Bình nhìn ông ta rồi khẽmỉm cười.
“Tôi vừa ăn một bữa cơm miễn phí, chắc là chủ tịchĐường…”
“Có cơ hội mời anh em nhà họ Phong ăn cơm là niềm vinhdự của tôi”. Đường Trạm mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm cũng sáng hẳn lên.
Phong Bình nghe vậy cảm thấy không tự nhiên, cô cườigượng và nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý giấu diếm”.
“Tôi hiểu”. Đường Trạm cười, im lặng một lúc rồi nói:“Nếu không phải vừa nhìn thấy hai người ăn tối thì tôi cũng khó lòng tưởngtượng được, quả là khiến người ta ngạc nhiên”.
“Ngài quen Bỉnh Thìn?” Phong Bình cũng thấy rất ngạcnhiên.
“Tôi đã từng tham dự một cuộc họp cùng cậu ấy, trongcuộc họp, có hai nhà ngân hàng có máu mặt đều tỏ ra hết sức tôn kính đối vớicậu ấy. Tôi đặc biệt chú ý đến tấm thẻ trước ngực cậu ấy. Tối hôm ấy, tất cảnhững người có mặt trong bữa tiệc đều đeo tấm thẻ giống nhau, giới thiệu vềthân phận, quốc tịch của mình, nhưng thẻ của cậu ấy chỉ có một tên tiếng Anh làChage”. Đường Trạm ngừng lại một lúc, sau đó khẽ mỉm cười: “Tôi đã từng nghenói về một người trẻ tuổi tên là Chage, gia tộc của anh ta rất có thế lực, gầnnhư nắm giữ mạch máu kinh tế của một nửa châu Âu…”
“Những lời đồn đại đều không đáng tin”. Phong Bìnhkhông đợi ông ta nói xong mà mỉm cười lắc đầu.
“Vậy sao?” Đường Trạm quay sang nhìn cô.
Phong Bình cố tình xị mặt, nghiêm túc nói: “Trên thựctế, gia tộc của tôi đã thống trị cả châu Âu, lúc nào cũng chuẩn bị thống trịthế giới…” Chưa nói hết câu cô đã cười trước.
Đường Trạm mỉm cười nhìn cô, không quan tâm đến lờinói đùa của cô, dưới ánh đèn đường, dường như ánh mắt ấy ẩn chứa điều gì đó rấtsâu xa.
Phong Bình không cười nữa mà nói: “Xin lỗi, tôi làmmất số điện thoại của ngài rồi”.
Đường Trạm cũng không hỏi cô nói giả hay thật, chỉ xuatay tỏ ý không có gì, ngẩng đầu lên thở dài một tiếng rồi nói: “Nói thật, thằngNam đính hôn với cô, tôi rất tức giận”.
“Ngài tức giận?” Phong Bình hơi ngạc nhiên: “Sao tôikhông nhận ra nhỉ?”
“Thật sao? Vậy thì điều đó chứng tỏ tôi ngụy trang rấtthành công”. Đường Trạm mỉm cười và nói.
“Ngài tức điều gì?”
“Nó sống buông thả như vậy, tôi khó mà không giậnđược. Sở dĩ tôi không tỏ ý tức giận là vì tôi biết nó cố ý chọc tức tôi, cô cóhiểu không?”
“Tôi hiểu”. Phong Bình gật đầu. Cô đã mơ hồ nhận ra ýđồ của Đường Ca Nam, anh ta cố tình chọc giận bố mình, chỉ có điều cô khônghiểu vì sao.
“Vì sao anh ấy lại làm như vậy?”
“Tôi cũng không rõ”. Đường Trạm khẽ thở dài, giọng nóitoát lên vẻ tự trách: “Hồi nó và Hạo Vân còn nhỏ, tôi không quan tâm nhiều đếnchúng, mẹ chúng lại mất sớm… Hạo Vân còn đỡ, thằng Nam thì tôi chịu, không quảnđược. Hồi còn đi học nó sống rất buông thả, cả nhà đã đe dọa, dụ dỗ nhưng vôích, cuối cùng cho nó ra nước ngoài mới đỡ hơn một chút. Hai năm nay tôi cứtưởng nó chín chắn hơn rồi, nào ngờ nó vẫn chứng nào tật ấy, vẫn sống buông thảnhư xưa”.
Nghe ông ta nói vậy, Phong Bình cũng không biết nóigì.
Quả thực Đường Ca Nam đính hôn cũng có chút vội vàng,tùy tiện nhưng cô cũng là người trong cuộc, theo cách nói của Đường Trạm thì côcũng không chín chắn, cũng buông thả.
“Nó có rất nhiều bạn gái nhưng không có người nào đượclâu, sự xuất hiện đột ngột của cô quả thực khiến mọi người rất ngạc nhiên. Lúcđầu tôi còn lo không biết có phải cô bị nó bắt nạt không. Bây giờ xem ra sự lolắng ấy là thừa, ha ha…” Ông ta cười hai tiếng, bỗng nhiên lại nói đùa rằng:“Nó mà dám bắt nạt cô thì e rằng sau này đừng nghĩ đến chuyện lên tầng thượngcủa khách sạn Thời Quang nữa”.
“Chủ tịch Đường cũng quan tâm đến tin tức giải trí?”Phong Bình mỉm cười và hỏi, trong lòng thì biết rằng ông ta đã điều tra mình từlâu. Thật đúng như ông ta đã nói, ông ta là người rất giỏi ngụy trang.
“Ai bảo tôi có thằng con trai suốt ngày lên báo”,Đường Trạm tự cười mình.
Phong Bình vẫn giữ nụ cười trên môi, quả thực khôngbiết nói gì, may mà Đường Trạm không cần cô nói gì. Ông ta khéo léo chuyển chủđề và nói tiếp: “Phong Bình, tôi không biết tình cảm giữa thằng Nam và cô đãđến mức nào rồi, nhưng có một điều tôi cần nhắc nhở cô, tuy nhà họ Đường khôngbằng nhà họ Phong, nhưng làm con dâu nhà họ Đường không phải là dễ”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên: “Ngài nói thế có ý gì?”
Đường Trạm chần chừ một lúc rồi mới mỉm cười và nói:“Lấy tin giải trí mới nhất của thành phố Thánh Anh làm ví dụ, Chu Tân Trúckhiến cô phải chịu ấm ức, nhưng trong mắt tôi thì đó chỉ là trò trẻ con, nhà họĐường sẽ không vì thế mà trở mặt với nhà họ Chu. Dĩ nhiên, tôi nói như vậy cóthể khiến cô thấy không vui…”
Phong Bình ngắt lời ông ta: “Chủ tịch Đường, ngài coi thườngtôi rồi. Tuy tôi không tán thành lấy ân báo oán nhưng cũng không phải là ngườitâm địa hẹp hòi”.
Đường Trạm vẫn mỉm cười, trầm giọng nói: “Phong Bình,cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ lấy ví dụ trước mắt. Ý tôi là nhà họ Đường sẽ khiến côphải chịu thiệt thòi. Cô xuất thân cao quý, thằng Nam không hợp với cô”.
Ý đồ của ông ta quá rõ ràng.
Phong Bình im lặng một lúc rồi mỉm cười và nói: “Đâylà lần đầu tiên tôi bị kỳ thị vì xuất thân cao quý”.
Đường Trạm chỉ cười, không nói gì.
“Tôi nghĩ đây không phải là ý của anh Nam?”
“Là ý của tôi”. Đường Trạm nói.
“Vậy thì tôi đã bắt đầu hiểu vì sao anh ấy không thíchngài rồi”.
Đường Trạm ho khan một tiếng, tỏ vẻ khó xử.
“Tạm biệt ngài”. Nói xong, Phong Bình quay người bướcđi.
Đường Trạm dõi theo bóng cô, trong đêm tối, ánh mắt ấyẩn chứa điều gì đó rất sâu xa.
Phong Bình cảm thấy buồn bực, về nhà cũng không ngủđược.
Không phải cô không nghĩ đến việc Đường Trạm sẽ yêucầu cô rời xa Đường Ca Nam, nhưng trong lòng thì nghĩ ông ta không phải làngười dung tục như thế. Bây giờ, sau khi ông ta đã biết thân phận của cô thìlại đưa ra yêu cầu đó. Thôi được, coi như là cảm giác của riêng cô, nhưng vìxuất thân cao quý mà cô bị người ta chê bai, thật là nực cười, lẽ nào ông ta sợcô sẽ ngược đãi con trai mình sao?
Buồn bực thì buồn bực, trằn trọc một hồi cuối cùngcũng ngủ thiếp đi.
Nhưng dường như vừa mới ngủ thì cảm giác có người sờmặt mình, mở mắt ra thì thấy khuôn mặt mơ mơ màng màng của Bỉnh Thìn, lập tứcđẩy tay anh ta ra và nói: “Về phòng của anh đi”.
“Anh thấy em mê nói nên mới vào”.
“Em không bao giờ mê nói”.
“Em vừa nói mà!” Nét mặt của Bỉnh Thìn không giốngđang nói đùa chút nào.
“Em nói gì?” Phong Bình bị anh ta làm cho rối tunglên.
“Không nghe rõ, nhưng có hai câu chửi người”.
“Thật sao?”
“Thật”.
“Em không tin”.
Phong Bình nhún vai, xòe hai tay, tỏ ý không còn gì đểnói, sau đó nằm vật xuống giường, không nói gì.
Phong Bình đạp vào người anh ta: “Về giường anh mànằm”.
Một lúc lâu sau Bỉnh Thìn mới lên tiếng: “Có sao đâu,dù sao thì giường em rộng mà”.
Phong Bình không làm gì được anh ta, im lặng một lúcrồi hỏi: “Này, anh gặp bốn kỳ nữ ấy chưa?”
Đợi một lúc lâu không thấy anh ta trả lời, nghĩ bụngchắc là anh ta đã ngủ say như chết.
Cô xoay mình, cố ép mình ngủ tiếp.
Lần này, cảm giác vừa mới ngủ thì đã

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT