watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9900 Lượt

bị tiếng chuôngđiện thoại đánh thức.
Thật là ức chế.
Nhắm mắt quờ quạng khắp giường mà không thấy điệnthoại đâu, chỉ nghe thấy Bỉnh Thìn nói với giọng ngái ngủ đặc sệt: “Ai đấy?”
Phong Bình ngẩng đầu nhìn, chiếc điện thoại trên tayanh ta chính là của mình.
Không cần phải hỏi, đầu dây bên kia chắc chắn là ĐườngCa Nam, ngoài anh ra, không có ai biết số điện thoại này.
“Trả đây”. Phong Bình đạp anh ta.
“Cúp máy rồi”.
Phong Bỉnh Thìn vứt điện thoại lại, sau đó đắp chăn,xoay người ngủ tiếp.
Đường Ca Nam cúp điện thoại, quay sang nhìn đồng hồ.
Không sai, lúc này bên London là sáng sớm.
Anh lại nhìn lại số điện thoại vừa gọi đi, cũng khôngsai, vậy thì người đàn ông nghe điện thoại là ai?
Vào thời điểm ấy, nghe giọng nói ngái ngủ đặc sệt nhưvậy, bất kỳ là ai cũng phải suy nghĩ miên man, huống hồ anh ta còn tùy tiệnnhấc điện thoại của Phong Bình, điều đó chứng tỏ quan hệ của hai người khôngphải là bình thường, có lẽ đêm qua họ cũng ngủ trên một chiếc giường.
Đó là một buổi chiều đẹp trời.
Đường Ca Nam ngồi trong phòng tổng giám đốc trên tầng32, bên ngoài cửa sổ là bầu trời cao xanh của thành phố Thánh Anh. Tầm nhìnrộng, phong cảnh tuyệt đẹp, nhưng anh cảm thấy ngạt thở nên đưa tay nới cà vạt.
Con người là vậy, càng những thứ không nghĩ ra đượcthì càng thích nghĩ lung tung, càng cố gắng nghĩ thì càng dễ làm phức tạp hóavấn đề.
Chỉ có điều bây giờ là giờ làm việc, không có thờigian để anh nghĩ lung tung.
Thư ký thông báo với anh, phó giám đốc An Duyệt Sinhcủa doanh nghiệp Viên Thị đã đến, đang đợi anh trong phòng họp số 2.
Đường Ca Nam đang nằm trên ghế, anh xua tay, tỏ ý đãbiết, nhưng vẫn nằm im không nhúc nhích.
Anh im lặng khoảng năm phút rồi mới đứng dậy đi vàophòng họp.
An Duyệt Sinh đang ngồi trong phòng họp, nghe thấytiếng mở cửa, ngẩng đầu lên thấy anh bước vào, lập tức đứng dậy, mỉm cười vànói: “Giám đốc Đường…”
Đường Ca Nam bắt tay anh ta, cười gượng và nói: “Thậtngại quá, để anh chờ lâu”.
An Duyệt Sinh khách sáo vài câu, sau đó hai người mớingồi xuống bàn vấn đề chính.
Giọng nói gợi cảm của người đàn ông đang ngái ngủchoán hết tâm trí của Đường Ca Nam lúc này, vì vậy mà khi bàn công việc khótránh khỏi không tập trung chú ý, An Duyệt Sinh cảm thấy rất gượng gạo.
Điều đó càng khiến anh ta thấy khó hiểu, bởi anh ta đãtừng tặng hoa cho Phong Bình nhưng không thấy hồi âm, lẽ nào có sơ suất gì?
Nghĩ đến điều đó, anh ta cảm thấy có chút bất an, nhânlúc uống cà phê, anh ta cười và hỏi: “Giám đốc Đường, lần trước may mà cô Phongnhượng lại nên tôi đã mua được chiếc bình của thời Minh. Sau khi về, giám đốcViên bảo tôi phải cảm ơn cô ấy. Tôi đã mạo muội tặng cô ấy một bó hoa…”
Đường Ca Nam gật

đầu và nói: “À, bó hoa ấy tôi nhậnđược rồi, giám đốc Viên khách khí quá…”
An Duyệt Sinh bừng tỉnh ngộ, thì ra anh ta đã nhận bóhoa ấy, chả trách mà Phong Bình không có phản ứng gì, trong lòng thì nghĩ vậynhưng ngoài miệng vẫn cười rất tươi: “Đối với cô Phong thì chiếc bình ấy khônglà gì nhưng với giám đốc Viên thì rất hiếm có. Ông ấy rất mê đồ cổ, vốn dĩ địnhđến nhà cảm ơn, nhưng sợ quá đường đột, nếu có cơ hội xin mời giám đốc Đường vàcô Phong ăn cơm…”
Đường Ca Nam không quan tâm đến điều đó bởi anh thườngxuyên nhận được những lời “ton hót nịnh nọt” như thế này, nghĩ là anh ta muốnlàm thân nên tỏ rõ thái độ: “Phó giám đốc An, khoản tiền này tôi sẽ bảo bên tàivụ kiểm tra lại, nếu không có vấn đề gì thì sẽ tiến hành ngay, xin anh đừnglo”.
Trước đó An Duyệt Sinh nói một đống thứ nhưng thấy anhta không thèm để ý, đầu óc trên mây trên gió nên cứ tưởng rằng số tiền này sẽbị chậm lại, không ngờ bỗng nhiên anh ta lại trả lời nhanh như thế, anh ta vộicười và nói: “Vậy thì cảm ơn giám đốc Đường”.
Đường Ca Nam xua tay, tỏ ý không cần khách sáo, “Cònvề ăn cơm thì có lẽ thôi, hơn nữa Phong Bình cũng không ở trong nước…” Nói đếnđây anh lại không kiềm chế được bản thân, lại nghĩ đến giọng nói của người đànông kia. Thật quái lại, vì sao anh lại cúp máy, anh nên nói thẳng cho anh tabiết mình là chồng sắp cưới của cô ấy.
Đúng vậy, anh danh chính môn thuận mà, có tư cách hỏilại anh ta, vì sao lại cúp máy cơ chứ?
Nghĩ đến điều đó, Đường Ca Nam như chợt bừng tỉnh, haimắt anh sáng nên, chỉ mong có thể gọi điện ngay sang bên kia để hỏi tội họ, vìthế anh đứng dậy và nói: “Phó giám đốc An, tôi còn có chút việc khác, anh xem…”
An Duyệt Sinh thấy anh ta đứng lên nên đã hiểu ý, mỉmcười và nói: “Anh bận, vậy thì tôi xin cáo từ”.
Đường Ca Nam tiễn anh ta rồi phóng như bay về phònglàm việc gọi điện thoại.
Đợi một hồi, cuối cùng cũng kết nối được.
Vẫn là người đàn ông đó nhấc điện thoại, vẫn là cáigiọng

nói “lè nhè đáng ghét” ấy, dường như đang chìm đắm trong giấc mộng thiênthu, không bao giờ tỉnh lại.
Đường Ca Nam vừa nghe thấy giọng anh ta vội nói: “Tôilà Đường Ca Nam, chồng sắp cưới của Phong Bình”.
Giọng nói hết sức khiêu khích, cứ như muốn tuyên chiếnvậy.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc mới trả lời, giọng nóicó vẻ trong trẻo hơn rất nhiều: “A lô, anh đợi một chút”.
Đường Ca Nam không ngờ anh ta lại bình tĩnh như vậy,không khỏi ngạc nhiên, sau đó nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng ngápliên hồi, sau nữa là tiếng động rất rất nhỏ, anh a lô hai tiếng, không thấyngười trả lời, đợi một lúc nữa, sự yên tĩnh trong điện thoại lập tức thay thếbằng tiếng nước chảy, tiếp đó là tiếng Phong Bình lớn tiếng quát mắng: “BínhThần, anh không biết gõ cửa sao? Em đang tắm”.
Vừa nghe thấy câu đó, não Đường Ca Nam lập tức sunghuyết.
Tuy nhiên người đàn ông đầu dây bên kia không hề thấyxấu hổ, lại còn cười khì khì và nói: “Có sao đâu chứ? Có phải anh chưa nhìnthấy người em đâu, em quên rồi sao? Anh còn bế em, thay tã cho em rồi cơ, haha”.
“Ra ngoài đi”.
“Điện thoại của em, anh để đây…”
“Mau đưa đây”.
Đường Ca Nam cố gắng kiềm chế, nghe đến đó, anh khôngmuốn lãng phí thời gian để phán đoán nữa, bởi anh hoàn toàn biết rằng quan hệcủa họ là như thế nào.
Thế là, khi Phong Bình cầm điện thoại thì chỉ nghethấy âm thanh vang dội đinh tai nhức óc.
Đường Ca Nam tức đến nỗi đập điện thoại.
Cú ném này khiến cô thư ký Anna mang tài liệu vàophòng cũng phải giật nảy mình, cô ta đứng ở cửa, không biết là nên vào hay nênra. Từ trước đến nay giám đốc vốn tính ôn hòa, chưa bao giờ thấy anh giận dữnhư vậy.
Thấy nét mặt ấy của cô ta, Đường Ca Nam mỉm cười vànói như chưa có chuyện gì xảy ra: “Quảng cáo nói chiếc điện thoại này chấtlượng tốt, tôi muốn thử xem sao, có phải đã làm cô sợ không? Ha ha, trên tay côcó phải là tài liệu của phòng tài vụ không?”
Anna như tỉnh giấc mộng, rụt rè nói: “Không, không ạ,là tài liệu của phòng nhân sự”.
“Phòng nhân sự?”
“Vâng, giám đốc kế hoạch đã tuyển người rất lâu rồi,gần đây phòng nhân sự tìm được một ứng cử viên rất thích hợp, vì vậy đã chuyểntư liệu tới đây xem giám đốc có thể bớt chút thời gian phỏng vấn không ạ?”
“Cứ để đây đã”.
“Vâng”.
Anna bước nhanh vào, đặt tài liệu trên bàn, sau đónhanh chóng rời khỏi trung tâm của cơn bão.
Lúc ấy Đường Ca Nam làm gì có tâm trạng nào để đọc tàiliệu, thư ký vừa đi khỏi, anh liền giẫm thật mạnh lên chiếc điện thoại ấy, đểnó “ra đi” vĩnh viễn.

Chương 11 : Vẻ đẹp khiến người ta ưu phiền

Buổi tối, Đường Ca Nam về nhà, Lục quản gia thấy vẻmặt của anh có chút bất thường nên đoán chắc là do Phong Bình ra đi mà khônglời từ biệt.
Bà ta đã từng cung cấp manh mối cho kế hoạch điều tracủa Đường lão phu nhân, chỉ vài ngày sau Phong Bình liền biến mất không chúttin tức, bà ta tưởng rằng kế hoạch chắc chắn thành công nên hai ngày hôm naytrong lòng tràn trề cảm giác thắng lợi.
Những cô bạn gái trước đây của cậu hai không có ngườinào là không nịnh nọt, lấy lòng bà ta, chỉ có cô Phong Bình này là không biếtđiều. Ha ha, cô ta tưởng cô ta là ai cơ chứ? Còn ảo tưởng làm bà chủ, đúng làbuồn cười chết đi được.
Bà ta vui như mở cờ trong bụng nên nét mặt cũng hớnhở, từng hành động lời nói đều toát lên niềm vui sướng.
Đường Ca Nam khôngthoải mái, thấy nét mặt hăm hở của bà ta, cảm thấy rất kỳ lạ, bỗng nhiên anhchợt nhớ lại chuyện gì đó và hỏi: “Bác Lục, sao Minh Tuyên lại biết chuyện tốihôm trước Phong Bình không về?”
Lục quản gia không ngờ anh ta lại hỏi như vậy, tronglòng thấy ngạc nhiên, nhưng bà ta là người tinh tế như thế nào, ở trước mặtĐường lão phu nhân mấy chục năm, đã sớm luyện được cái bản lĩnh ấy rồi, bà takhông hề tỏ ra run sợ, bình thản đáp: “Dạ, là tôi nói. Sáng qua bên nhà có gọiđiện sang, nói là bà tìm cậu, sau đó hỏi cô Phong Bình, thế nên tôi nói luôn”.
Đường Ca Nam thấy bà ta chủ động thừa nhận nên khôngbiết nói gì.
Lục quản gia nhân tiện hỏi: “Tôi cũng đang muốn hỏicậu hai đây, vì sao hai hôm nay không thấy cô Phong về nhà?”
Bây giờ cứ nhắc đến Phong Bình là Đường Ca Nam nổinóng, anh ta lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng.
Thấy nét mặt của anh ta như vậy, Lục quản gia càng dámchắc về suy đoán của mình. Chắc chắn là Phong Bình là bị những đồng tiền củaĐường lão phu nhân làm cho lóa mắt.
Loại con gái chỉ biết đến tiền này sao

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT