watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9897 Lượt

cậu hai lại mấthết hồn vía như vậy chứ? Thật đúng là!
Bà ta đang chửi thầm Phong Bình thì bỗng nhiên thấyĐường Ca Nam đứng dậy, đi về phía cầu thang nên vội hỏi: “Cậu hai, cậu không ăntối ạ?”
“Không ăn”.
Đường Ca Nam vừa nói vừa đi thật nhanh lên cầu thang,khoảng bốn phút sau lại đi xuống, lấy chiếc áo gió trên mắc quần áo, khóa cũngkhông kịp kéo mà mở cửa đi ra ngoài.
Tâm trạng của anh không thoải mái, cũng không có chỗnào để đi, chỉ biết phóng thật nhanh trên đường, khoảng nửa tiếng sau, điệnthoại trong xe bỗng đổ chuông.
Anh giảm tốc độ, nghe điện thoại, là Dịch Nhĩ Dương,vừa mở miệng đã than phiền một cách thái quá: “Trời đất ơi, sao cậu lại tắtmáy, làm mình tìm mãi…”
Đường Ca Nam ngắt lời anh ta: “Có chuyện gì?”
Dịch Nhĩ Dương lập tức phát hiện ra giọng nói của anhta có gì khang khác, ngây người một lúc mới nói: “Có chuyện gì không vui à?”
“Vô cùng tồi tệ”.
“Chuyện gì vậy…”
“Chẳng phải lúc này cậu đang phải làm giám khảo gì gìđó ở đài truyền hình sao?”
“Ban giám khảo vòng chung kết”.
“Ừ, tìm tôi có chuyện gì?”
“Cũng chẳng có gì, chỉ là…” Dịch Nhĩ Dương ấp a ấpúng: “Chỉ là, ha ha, muốn gọi cậu đi uống rượu”.
Đường Ca Nam đang khổ sở vì không biết làm thế nào đểgiải tỏa buồn bực, thấy anh ta nói vậy lập tức nhận lời luôn: “Ok, quán bar mọikhi”.
Nói xong anh liền dập máy, quay xe về phía quán bar.
Dịch Nhĩ Dương nhìn chiếc điện thoại trong tay, nháymắt, sau đó quay đầu lại nhìn hình những cô gái xinh đẹp trên màn hình máy tínhrồi lẩm nhẩm: “Tâm trạng Ca Nam không tốt, lẽ nào đã biết chuyện rồi?”
Nói xong anh im lặng một lúc, lắc đầu, thở dài haitiếng, sau đó mới rời khỏi bàn máy tính, lấy chìa khóa đến chỗ hẹn.
Nửa tiếng sau, anh bước vào cửa quầy ba,
Phục vụ mỉm cười đón anh, sau đó nói: “Anh Đường đợianh ở phòng vip tầng ba”.
Dịch Nhĩ Dương gật đầu, từ chối không cần phục vụ dẫnđường mà tự mình đi lên tầng, mở cửa phòng vip.
Đường Ca Nam đang ngẩng đầu uống một ly rượu mà khônghề lấy hơi.
Anh ta ngạc nhiên, quay sang nhìn chai rượu, hai mắttrợn trừng suýt thì rơi cả con người ra ngoài: “Không phải chứ Ca Nam, rượumạnh thế này á?”
Đường Ca Nam không nhìn anh ta, rót một ly rượu đầyđưa ra trước mặt anh ta và nói: “Uống đi”.
Dịch Nhĩ Dương quả thực rất ngạc nhiên, vội nhoàingười ra trước mặt anh ta rồi sờ chán: “Cậu không sao chứ?”
Đường Ca Nam đánh vào tay anh ta rồi nói: “Ở đây córất nhiều kẻ săn tin, vấn đề giới tính của cậu đang là tiêu điểm chú ý của họđấy, cẩn thận”.
Dịch Nhĩ Dương thấy anh vẫn còn tâm trạng trêu đùa,liền nâng ly rượu uống một ngụm rồi ngả người xuống sofa, nhấc hai chân lên,liếc mắt nhìn anh: “Hôm nay cậu lạ lắm”.
“Thật sao?”
“Cái kiểu uống rượu như thế này của cậu chỉ thấy lúccậu thất tình thôi”.
“Chuyện đã qua nhắc lại làm gì? Nào, uống rượu”.
Dịch Nhĩ Dương đành phải nâng ly, uống được hai ly,bỗng nhiên anh ta nhớ đến một chuyện trọng đại, vội ngồi thẳng dậy và nói: “Àđúng rồi, rốt cuộc thân phận của Phong Bình là gì, cậu tìm hiểu rõ chưa? Mìnhgọi điện cho cô ấy nhưng Lục quản gia nói cô ấy không có ở đấy…”
“Cậu thích cô ấy à?” Đường Ca Nam ngắt lời anh ta.
“Cái gì?” Dịch Nhĩ Dương sững sờ trước câu nói bất ngờcủa anh, nhanh chóng bật lại: “Câu ấy nên để tôi hỏi cậu mới đúng”.
“Nếu không thì suốt ngày cậu quấn lấy cô ấy làm gì?”Đường Ca Nam chau mày.
“Uống nhiều rồi đấy ông tướng ạ”. Dịch Nhĩ Dương đánhvào mặt anh, sau đó thay đổi tư thế và hỏi: “Nói thật nhé, mình rất tò mò vềchuyện của hai cậu. Hai cậu quen nhau chưa được bao lâu, tại sao đột nhiên lạiđính hôn? Cậu yêu cô ấy thật sao?”
Khi nói đến câu cuối, giọng nói của Dĩ Như Dương hạxuống rất thấp, rất cẩn trọng, hai mắt tròn xoe nhìn Đường Ca Nam.
Nghe câu nói ấy, Đường ca Nam cũng nhìn thẳng vào mắtanh ta, sau đó phì cười, đấm một cái thật mạnh vào vai anh ta và nói: “Sao cóthể thế được”.
Đôi lông mày đen rậm của Dịch Nhĩ Dương chau lại, anhta hỏi với giọng điệu có chút khinh thường: “Vậy cậu đính hôn với cô ấy?”
Đường Ca Nam nhắm mắt ngả người vào ghế: “Mình nhấtthời bốc đồng, hỏi cô ấy một câu, không ngờ cô ấy không suy nghĩ gì mà nhận lờiluôn”.
“Nhảm nhí, nếu là mình thì mình cũng nhận lời”.
“Ặc!”
Đường Ca Nam phì cười, sau đó không nói gì nữa.
Dịch Nhĩ Dương ăn hai lát hoa quả rồi hỏi: “Cô ấy vàJennifer có quan hệ gì?”
Đường Ca Nam nhắm chặt mắt, không thèm để ý đến anhta.
Dịch Nhĩ Dương tiếp tục lẩm bẩm: “Mình đã nói rồi, cáithói lúc nào mình cũng là nhất của cậu bao giờ mới thay đổi được hả? Khôngthích người ta thì đính hôn với người ta làm gì? Ảnh hưởng đến mình thì khôngsao, đừng có hại người ta chứ, bây giờ thì phiền phức rồi chứ, thật là”.
Đường Ca Nam hầm hừ hai tiếng rồi xoay người trênsofa.
Dịch Nhĩ Dương thấy anh như vậy, tiện tay ném miếng lêđang ăn dở về phía anh và quát: “Cậu đừng có mà thản nhiên như vậy, tôi nói chocậu biết đấy là do cậu tự làm tự chịu”.
Thấy Đường Ca Nam không có phản ứng gì, anh cố tìnhngừng vài giây rồi mới nói tiếp: “Đường Thi về rồi”.
Anh ta nói xong câu ấy mà Đường Ca Nam vẫn nằm yênkhông nhúc nhích.
Dịch Nhĩ Dương đợi một lúc lâu, thấy anh ta vẫn nằmđấy không có chút động tĩnh gì, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, đứng dậynhìn.
Thì ra Đường Ca Nam đã say mèm, ngủ say như chết.
Không còn cách nào khác, anh chỉ biết lắc đầu thở dài,mình đâu phải đến để uống rượu tiêu khiển, rõ ràng đến để hầu hạ người ta,haizzzz…
Dịch Nhĩ Dương lấy hết sức bình sinh mới đưa đượcĐường Ca Nam lên xe, sau đó nhét tấm ngân phiếu vào tay phục vụ rồi lái xe vềnhà, hai người ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau.
Điện thoại của Đường Ca Nam tắt máy suốt khiến PhongBình cảm thấy rất kỳ lạ.
Sau khi kết thúc cuộc họp buổi chiều, cô gọi hai cuộcnhưng vẫn không thấy tín hiệu gì.
Phong Bình Thần thấy cô chau mày nên tỏ vẻ bất mãn:“Không gọi được thì thôi, cậu ta có chuyện gì ắt sẽ gọi lại, không gọi lại thìcó nghĩa là không có chuyện gì”.
“Nhưng không có lý gì mà lại tắt máy”.
“Bây giờ bên ấy là sáng sớm, lúc ngủ cậu ta có tắt máykhông?”
“Em không biết…”
Bỉnh Thìn ngạc nhiên, tóm lấy trọng điểm nhạy cảm vàhỏi: “Em không biết? Anh nghe nói em đã sống trong biệt thự của Đường Ca Namlâu lắm rồi cơ mà, lẽ nào hai người không…”
“Không”.
“Không phải chứ?” Bỉnh Thìn nhìn cô như nhìn ngườingoài hành tinh, dáng vẻ buồn cười nhưng lại không cười: “Nói vậy thì em và anhta không…”
“Im mồm!” Phong Bình liếc anh ta, giận dữ nói: “Saođầu óc anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện ấy?”
Bỉnh Thìn không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm rồicười, nhưng không bật ra tiếng, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta trôngrất bí hiểm.
Phong Bình bị anh ta nhìn đến nỗi sởn cả gai ốc, côlớn tiếng quát: “Có gì đáng cười hả?”
“Chuyện này nghe có vẻ rất kỳ lạ”.
“Chẳng có gì kỳ lạ cả. Anh ta cầu hôn với em, em đồngý, vậy thôi. Còn về việc bọn em không ngủ cùng nhau là vì bọn em vẫn chưa kếthôn”.
“Anh hoàn toàn tin điều đó”. Bỉnh Thìn cười và nóinhưng nét mặt của anh ta thì hoàn toàn ngược lại.
… Phong Bình nhún vai, tỏ vẻ không còn gì để nói.
“Xem ra em yêu cậu ta thật rồi”.
“Đâu có”. Phong Bình nhìn anh ta, nghiêm túc nói: “Emsẽ không chủ động yêu người khác, trừ phi anh ta yêu em trước”.
“Vậy sao?” Bỉnh Thìn chớp mắt nhìn cô, im lặng một lúcrồi mới hỏi: “Cậu ta là người như thế nào?”
“Phong lưu, đa tình, lăng nhăng, phóng túng”.
“Xem ra chẳng có cái gì tốt đẹp cả”.
“Chỉ có điều bây giờ em vẫn chưa phát hiện ra khuyếtđiểm nào của anh ta khiến em không thể chấp nhận được”.
Bỉnh Thìn không cười nữa, rót cho mình một ly rượu,sau đó quay người lại và nói: “Em táo, anh nói với em chuyện này…”
“Chuyện gì?”
“Hồi học cấp hai, anh thích một cô giáo rất xinh. Mộtbuổi sáng, anh thấy cô ấy đi vào giảng đường nên vội vàng chạy theo sau để tỏtình. Lúc ấy anh chặn cô ấy ở trong thang máy, đợi anh tỏ tình xong, cô ấy cúingười xuống sờ mặt anh, hết sức dịu dàng, anh tưởng cô ấy hôn anh, kết quả làcô ấy lau vụn bánh mỳ dính trên mép anh và nói: ‘Lần sau, trước khi tỏ tình vớibạn gái, hãy nhớ lau miệng thật sạch nhé’.”
“Có chuyện đó sao?”
“Em tưởng anh là cao thủ tình trường, kinh nghiệmphong phú, giỏi cuốn hút phụ nữ sao?”
“Lẽ nào không phải?”
“Dĩ nhiên, anh đúng là như vậy, nhưng anh cũng trưởngthành trong thất bại. Phụ nữ các em thường than phiền là đàn ông không thú vị,không hài hước, nhưng các em phải biết rằng không có ai sinh ra đã giỏi giangcả. Nếu một người đàn ông thú vị hài hước thì lập tức bị cho rằng là phong lưu,đa tình”.
“Anh nói những lời ấy, lẽ nào là muốn nói hộ cho ĐườngCa Nam?”
“Không, anh đang nói sự thực”. Anh ta uống một ngụmrượu, cười và nói tiếp: “Dĩ nhiên, em cũng có thể xem nó như là anh đang biệnhộ cho mình. Ha ha, chỉ có điều anh khuyên em không nên chú ý vào mặt đa tìnhcủa cậu ta. Nếu cậu ta thú vị, hài hước thì em phải hiểu rằng đó là do những côgái khác khiến anh ta trở nên như vậy, em đang hưởng thụ thành quả lao động củangười

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT