|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhiên, xéttheo một khía cạnh khác, anh cũng không giống như những kẻ săn tin chuyên bớimóc những chuyện riêng tư của người khác, công việc của anh rất bận, thời giancó hạn, không thể suốt ngày băn khoăn về thân phận của một người phụ nữ…
Nhưng dù thế nào đi nữa thì cho đến bây giờ, cô vẫn làvợ sắp cưới của Đường Ca Nam anh đây, chỉ cần biết điều đó là đủ.
Chỉ có điều… Haizzz, dù sao thì xung quanh cũng khôngcó ai, cũng phải thừa nhận rằng sự biến đổi thân phận bất ngờ của cô cũng khiếnanh cảm thấy “sốc”.
Người bạn cao quý mà Jennifer nói, rốt cuộc thì caoquý đến mức nào?
Cô ấy là người Vũ Minh, sao lại có quan hệ vớiJennifer? Cô ấy và Phương Quân Hạo là thanh mai trúc mã, nhưng Phương Quân Hạo…
Dường như là lớn lên ở nước ngoài?
Anh cũng không rõ lắm.
Anh có thể trực tiếp đi hỏi cô nhưng lại thiếu lời mởđầu thích hợp. Chẳng nhẽ dùng giọng điệu của cảnh sát, cố tỏ ra bình tĩnh vàhỏi: “Thành thật sẽ được miễn tội, nếu không để chúng tôi điều tra ra thì tộisẽ nặng hơn”, hay là đùng đùng nổi giận giống như người chồng bị lừa dối đi hỏitội vợ mình hoặc anh nên tỏ ra vô cùng vui mừng, khoa chân múa tay? Vì cả haivẫn chưa có tình cảm sâu đậm với nhau nên cách nào cũng thật nực cười.
Khóe miệng Đường Ca Nam run run, anh nhếch mép mỉmcười.
Anh rút điện thoại, tìm trong danh bạ số điện thoạicủa cô nhưng chần chừ một lúc không ấn nút gọi.
Haizzz, thôi vậy, đợi đến lúc nào gặp thì nói.
Cảm giác những tiếng ồn ào phía sau dường như đã dịubớt, anh xoay người định quay về hội trường, vừa đến cửa suýt thì va vào mộtngười. Đối phương cũng rất ngạc nhiên.
Đợi sau khi họ nhìn rõ mặt nhau thì cả hai đều khôngkhỏi sững người lại.
“Dạo này em khỏe chứ?” Im lặng vài giây, Đường Ca Namnói trước.
Tuy anh chưa từng hứa hẹn gì với cô ta nhưng khi nhìnthấy cô ta vẫn khó tránh khỏi cảm thấy áy náy.
Dường như trong mỗi người đàn ông đều tiềm ẩn chút gìđó của sự đa tình, tự thấy cần thiết phải chịu trách nhiệm với người phụ nữ xưađã từng hồn bay phách lạc vì mình. Có phải là người phụ nữ xưa hay không cầnphải xem xét lại, còn hồn bay phách lạc thì có chút hơi quá, dù rằng sắc mặtcủa Hạ Dao thực sự rất kém.
Cô ta gần như cười ai oán: “Rất khỏe”.
Không biết có phải vì tài diễn xuất quá xuất sắc hayvì tính cách vốn có mà vẻ kiên cường ấy của cô ẩn chứa một chút gì đó của sựyếu đuối khiến người khác không thể làm ngơ được. Có lẽ là do nghiệp diễn mà từngcử chỉ của cô, một ánh mắt, một nụ cười đều có thể mang lại cho người ta cảmgiác khó mà đoán biết được. Cái kiểu làm ra vẻ nhưng lại khiến người ta thấy bịchòng ghẹo đã ăn sâu vào máu của cô ta. Trong những lời nói cử chỉ hàng ngày,dù vô tình hay không thì cũng biểu lộ một chút ra ngoài. Chính điều đó đã tạonên sức hút đặc biệt của cô ta, đàn ông thì thấy bị trêu đùa còn phụ nữ lại rấtmuốn lấy cô ta làm gương… Dù là những người phụ nữ tự cho mình là nghiêm túcthì tận sâu trong đáy lòng cũng không khỏi ngưỡng mộ những người phụ nữ khôngnghiêm túc, huống hồ Hạ Dao quyết không phải là không nghiêm túc, chỉ vì cô quágợi cảm mà thôi.
Đường Ca Nam đã quen với thái độ ấy của cô ta, nhưngvẫn kiếm chuyện làm quà: “Ừ, sắc mặt của em không tốt lắm, chú ý giữ sức khỏe”.
Hạ Dao mỉm cười và nói: “Làm nghề của chúng em, nhìnbề ngoài thì huy hoàng nhưng trên thực tế thì cũng chẳng khác nào làm thân trâungựa, mệt muốn chết, thời tiết lạnh giá, đạo diễn nói một câu, dù là sông băngthì cũng phải nhảy xuống, làm sao có thể nói đến hai chữ “nghỉ ngơi” được?Người khác không biết sự gian khổ của bạn, ngưỡng mộ bạn được ở nhà lầu, đi xehơi, mặc đồ hiệu, giao lưu với những người giàu có, thực ra…”
Đường Ca Nam đang vội đi, không ngờ bỗng nhiên cô talại phàn nàn kể khổ, hơn nữa càng nói càng thấy có gì đó không đúng, dường nhưcó ý gì đó ngấm ngầm hại người nên vội nói: “Xin lỗi, anh hẹn vợ sắp cưới củaanh ăn tối, lần sau nói chuyện nhé”.
Nói xong anh không nhìn sắc mặt của Hạ Dao mà vội vàngbỏ đi, thậm chí còn không chào cả nhà tổ chức.
Đường Ca Nam lái xe đến nhà hàng Đường Triều, đây lànhà hàng cao cấp nằm trên đỉnh núi Nhạn Đãng, nổi tiếng bởi phong cách tao nhã,không gian lãng mạn. Anh theo nhân viên đi qua phòng ăn ngập tràn hương hoahồng tự nhiên, đến chỗ ngồi đã đặt trước nhưng không thấy ai.
Anh vội nhìn nhân viên phục vụ và hỏi: “Cô Phong khôngđến sao?”
Nhân viên phục vụ lắc đầu: “Không ạ”.
Đường Ca Nam vội rút điện thoại gọi điện cho cô. Mộtgiọng nói phụ nữ ngọt ngào nói với anh rằng cô đã tắt máy, nhưng để lại lờinhắn cho anh.
Ngoài giọng nói của Phong Bình còn lẫn tiếng gió dữdội: “Anh Nam, em xin lỗi, lẽ ra em nên nói chuyện này với anh sau bữa ăn nhưngtheo thông tin dự báo thời tiết mới nhất, nửa đêm sẽ có một khối không khí lạnhtràn về, vì vậy máy bay phải cất cánh trước, em sẽ giải thích chuyện này. Dĩnhiên, anh cũng có thể gọi điện cho em vào giờ này ngày mai. Cuối cùng em muốnnói tối nay anh phát biểu rất hay”.
Đường Ca Nam dở khóc dở cười, anh cúp điện thoại, cảmthấy khó hiểu, bối rối, không biết nên làm thế nào, lại cảm giác có người đangnhìn anh. Là người nổi tiếng, anh đã quen với việc được người khác chú ý tới.Chỉ có điều trong buổi tối ngày hôm nay thì điều đó khiến anh cảm thấy rất khóxử.
Những bàn xung quanh đều có đôi cả, họ thì thầm nóichuyện tình cảm với nhau, chỉ có anh là cô đơn một mình. Thật đáng ghét. Cóngười dám bỏ bom anh? Lại còn vào đúng ngày Valentine, hơn nữa anh bị chính vợsắp cưới của mình bỏ bom, bạn nói xem thế là thế nào? May mà không có phóngviên, nếu không thì họ sẽ chuyện bé xé ra to, liên tưởng hùng hồn.
Tuy không gian nhà hàng rất đẹp, rất lãng mạn, đồ ănrất ngon nhưng quả thực Đường Ca Nam không có dũng khí ngồi ăn một mình, đànhphải buồn bực ra về.
Có thể dự đoán được rằng ngày mai báo chí sẽ được mộtphen náo nhiệt như thế nào, không biết chừng tối nay đã bắt đầu phát điên lênrồi.
Sau khi về nhà, anh lên mạng đọc tin tức, quả nhiênmột trang web nổi tiếng trong nước đã bắt đầu tung tin. Ngoài chuyện bẽ mặt củachị em nhà họ Chu, điểm nóng thảo luận tậo trung vào người bạn của Jennifer vàchiếc áo khoác đó. Dự đoán của mọi người hết sức ly kỳ, sáng tạo, suy đoán khoatrương, anh đọc mà cười vỡ cả bụng, nỗi buồn bực trong lòng bốc chốc tiêu tan.
Chỉ có điều khi tắt máy tính, leo lên giường ngủ anhlại suy nghĩ, trằn trọc mãi mà vẫn không ngủ được, cuối cùng anh quyết địnhchạy sang phòng Phong Bình kiểm tra mặc dù biết rằng làm như vậy là vô liêm sỉ.
Không thấy có gì bất thường.
Phòng để đồ gần hai mươi mét vuông, quần áo khôngnhiều, nhiều nhất là màu đen trắng, sau đó đến xanh lá cây nhạt, xanh da trời.Giày không phải là ít, dường như bày kín giá để giày, ước chừng có khoảng gầntrăm đôi, ngoài ra còn có hơn ba mươi chiếc kính, các loại túi xách, hơn chụchộp trang sức tinh xảo xếp ngay ngắn trên bàn, trong đó có một chiếc hộp vuôngto, mở nắp, bên trong là đôi hoa tai kim cương màu xanh lam, hình dạng giốngnhư giọt nước mắt, không cần phải nói, chắc chắn giá không rẻ chút nào.
Đường Ca Nam nhìn những đồ vật ấy, không hiểu vì saobỗng nhiên nhớ lại hồi con nhỏ, có một lần vào phòng thay đồ của mẹ. Đối vớicậu bé như anh, đó là một nơi rất thần bì, đầy sức hút. Khi trưởng thành, anhđã từng chờ phụ nữ thay đồ nhưng chưa từng bước chân vào phòng riêng của phụnữ. So với tủ quần áo của mình thì cảnh tượng này đã đủ khiến anh kinh ngạc lắmrồi.
Anh về phòng ngủ, ngồi lên giường, không kiềm chế đượclại mở lời nhắn kia ra nghe lại một lần nữa, sau đó nhận ra rằng cô ấy đã đápmáy bay riêng, hơn nữa thời gian bay không phải là ngắn. Vậy thì điểm đến củacô sẽ là đâu đây? Anh không thể nghĩ ra được, chỉ biết thở dài một tiếng rồinằm xuống giường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà suy tư.
Chiếc chăn mềm mại tỏa hương thơm dịu nhẹ, Đường CaNam nằm một lúc, anh ngạc nhiên phát hiện ra rằng giường của Phong Bình mềm mạivà dễ chịu hơn giường của mình rất nhiều. Để khẳng định lại cảm giác ấy, anhthay đổi nhiều tư thế nằm, lộn từ đầu giường đến cuối giường, cuối cùng rút rakết luận là giường của cô ấy dễ chịu hơn giường của mình.
Thật vô lý, sao giường ở phòng khách lại dễ chịu hơnphòng ngủ chính được? Anh nhớ lại ngày đầu tiên Phong Bình chuyển đến đây,chính là buổi sáng ngày thứ hai sau khi họ quyết định đính hôn.
Hai người ngồi ăn sáng, anh hỏi: “Tối qua em ngủ cóngon không?”
Cô nhíu mày lắc đầu, trả lời anh bằng giọng nghẹt mũikhi bị cảm cúm: “Rất kinh khủng”.
Lúc ấy anh rất ngạc nhiên, không ngờ cô lại thẳng thắnnhư vậy.
Cô cảm nhận được sự ngạc nhiên của anh, chớp mắt rồicười và nói: “Yên tâm, em sẽ không nói với người khác là gối nhà anh cứng nhưđá đâu”.
Anh cũng chỉ có thể cười và nói: “Em cúm rồi, để anhbảo người mang thuốc cho em…”
Cô vội ngăn lại: “Không cần đâu, em có khả năng tựphục hồi”.
Câu nói ấy khiến anh không nhịn được cười.
Cô thản nhiên lấy một miếng bánh mỳ, liếc nhìn anh,sau đó vừa ung dung phết bơ lên bánh mỳ vừa nói: “Em biết, được kết hôn với emlà niềm mơ ước của rất nhiều đàn ông, nhưng anh không cần tỏ ra hưng phấn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




