|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tôi tặng cậu một chiếcđiện thoại mới”.
A Cửu ngậm chặt miệng không nói gì, ánh mắt toát lênvẻ tuyệt vọng đến cực điểm.
Đường Ca Nam đã ký xong ngân phiếu, nhân lúc xe dừnglại chờ đèn đỏ đưa cho anh ta và nói: “Chiều nay cậu đi chọn, nhân tiện giúpPhong Bình chọn một chiếc”.
A Cửu cầm lấy tấm ngân phiếu, trong lòng cảm thấy rấtkhó hiểu, không những không phạt mà còn thưởng, thật là bất thường. Lẽ nào lờicầu nguyện tối qua đã hiển linh?
Đường Ca Nam dán mắt vào đồng hồ đếm giờ trên cột đènđỏ, suy nghĩ miên man, chiếc điện thoại trong xe bỗng nhiên đổ chuông khiến anhgiật nảy mình.
Chiếc điện thoại này gần như chưa dùng bao giờ, giốngnhư vật trang trí, không ngờ cũng có một ngày đổ chuông.
Dĩ nhiên Đường Ca Nam biết rằng người gọi điện là ai.
Anh không còn cách nào khác đành phải nhấc máy, nhắmmắt chịu đựng trận mắng mỏ của Đường Hạo Vân, sau đó tìm một lý do mà mọi ngườithường dùng nhất: “Anh, anh hiểu nhầm rồi, máy của em hết pin nên mới tắt máy”.
Sắc mặt của A Cửu có chút biến đổi khi nghe thấy câuấy.
“Anh đừng sốt ruột, chuyện này em sẽ nói với anh. Sángnay em có cuộc họp, bây giờ có văn bản quan trọng cần phải xem, lát nữa em gọicho anh”.
Nói xong, Đường Ca Nam cúp máy không chút do dự, độngtác còn nhanh hơn cả A Cửu.
A Cửu thầm than thở trong lòng, nhìn “văn bản quantrọng” trong tay anh ta, thì ra là một tờ báo buổi sáng, nhìn qua gương thìthấy bốn chữ “tạp chí giải trí”.
Anh ta không kìm được lại than thở.
Một lúc sau, chiếc xe đến tòa nhà Bắc Thần. Đường CaNam vừa xuống xe liền bảo A Cửu quay về, đợi lệnh của Phong Bình bất kỳ lúcnào, sau đó mới đi thang máy lên tầng. Vừa vào văn phòng, việc đầu tiên anh làmlà gọi điện thoại.
Điện thoại đổ chuông một hồi lâu mới có người nhấcmáy, giọng khàn trầm lắng của một người đàn ông dường như vẫn đang mơ màngtrong giấc ngủ, nghe rất gợi cảm: “A lô, giám đốc Đường yêu quý, cậu đã xem báohôm nay chưa?”
“Xem rồi”. Hai tiếng ấy như được phát ra từ kẽ răngcủa Đường Ca Nam.
“Cậu hài lòng chứ?” Đối phương khẽ cười
“Hài lòng cái con khỉ”. Đường Ca Nam nổi trận lôiđình, “Chẳng phải tôi đã bảo cậu là chỉ có thể đăng bức ảnh tôi bắt tay vớiPhương Bá Thao sao? Tại sao lại đăng bức ảnh năm người? Lại con có ba bức ảnhnhỏ, đúng là ngu hết chỗ nói”.
“À, giám đốc Đường yêu quý, chuyện này mình có thểgiải thích”. Đối phương lập tức cười trừ, “Cậu biết đấy, tòa báo rất chú trọngnội dung ban đầu để đăng tin của cậu, chuẩn bị xong mọi thứ chỉ cần chờ ảnh làin ra, vì vậy, đối phương chụp ảnh ở phòng ăn, lập tức chuyển về, một khi bứcảnh ấy mà vào tay chủ biên thì làm sao có thể đến lượt mình quyết định?”
Đường Ca Nam cười khẩy, gằn giọng nói: “Vậy thì bàiviết là thế nào? Tôi muốn làm sáng tỏ mối quan hệ giữa Phong Bình và Phương BáThao, kết quả trên báo viết những thứ linh tinh lộn xộn như thế nào? Toàn lànhững suy đoán vớ vẩn, những tưởng tượng lan man, vô căn cứ, một câu trọng tâmcũng không nhắc đến. Lẽ nào tôi chủ động tung tin để cho dân chúng tiêu khiểnsao?”
Đối phương mếu máo, một mực xin lỗi: “Xin lỗi cậu,người bạn yêu quý nhất của mình, chuyện này tùy cậu xử lý. Mình cũng không biếtrằng họ lại không nghe lời như vậy. Cậu biết đấy, một khi có liên quan đến cậuthì giới truyền thông giống như con ngựa đứt cương, điên hết cả…”
Đường Ca Nam còn muốn khóc hơn cả anh ta: “Đúng là đồngu, một chuyện cỏn con như vậy mà cũng làm không xong. Cậu nói xem, tôi cầnmột người bạn như cậu làm gì nữa”.
Đối phương xanh tái mặt mày: “Đừng mà Ca Nam, xin cậuđừng bỏ rơi mình”.
Đường Ca Nam cười khẩy: “Thế mà cũng đòi tự nhận làquen biết với giới truyền thông, hừ, bây giờ tôi đặc biệt nghi ngờ, người muốnxỏ tôi chính là cậu, Dịch Nhĩ Dương”.
Dịch Nhĩ Dương muốn khóc nhưng không thể khóc được:“Cậu hơi nặng lời rối đấy, nặng lời rồi đấy, có cho mình mười vạn lá gan thìmình cũng không dám xỏ cậu, mình…”
Đường Ca Nam chẳng thèm để ý đến lời anh ta, cúp máyđến cạch một cái.
Chuyện đã đến nước này, trút giận rồi cũng đành phảicho qua.
Đường Ca Nam nhắm đôi mắt tuyện vọng, đưa tay dayhuyệt thái dương đang đau âm ỉ, anh có thể dự đoán được phản ứng của người nhàhọ Đường khi nhìn thấy bức ảnh này.
Lúc ấy, Đường lão phu nhân đang nhắm mắt giống anh, bàngồi trên sofa trong phòng khách, bên cạnh có tờ báo buổi sáng.
Hàng chục năm nay, bà đã quen với việc buổi sáng thứcdậy, ngồi trên sofa trong phòng khách sang trọng giống như hoàng thượng lâmtriều vậy, mọi người ngồi vây xung quanh, họ đều là những người bên ngoại củabà. Những nội dung mà họ bàn luận dù chỉ là vấn đề làm đẹp, dưỡng sinh thì cũngđều nghiêm túc giống như đang bàn bạc việc triều chính vậy.
Chỉ có điều, bây giờ vẫn chưa đến lúc bàn luận viểnvông, trong phòng khách chỉ có bà và Đường Minh Tuyên.
Đường lão phu nhân ở góa từ khi còn trẻ, hồi trẻ, bàrất muốn dạy dỗ con gái trở thành một người hiền dịu, nết na. Kết quả là giànéo đứt dây, con gái bà đã đi theo con đường hoàn toàn ngược lại với mong muốncủa bà, vì thế mà đau khổ suốt nửa đời còn lại, sinh sống ở nước ngoài xa xôi.Tình yêu ấy không được con gái báo đáp lại, nên bà chuyển nó sang cháu ngoại,có yêu có hận, có buồn có đau, nhưng xét cho cùng thì yêu vẫn lớn hơn hận, vìvậy Đường Minh Tuyên có thể nói những lời mà người khác không dám nói.
“Cháu thấy cái cô Phong Bình này không đơn giản”.
“Vậy sao?” Đường lão phu nhân im lặng một lúc lâu rồimới trả lời, Đường Minh Tuyên đã quá quen với thói quen này của bà.
“Trước đây cháu chưa bao giờ nghe đến tên cô ta, bữatiệc từ thiện của hội quán Hồng Nhật là lần đầu tiên cô ta lộ diện. Lúc ấy, côta là bạn gái của Phương Bá Thao nhưng sáng hôm sau lại ở trong biệt thự củaanh hai. Bác Lục cũng nói chưa bao giờ thấy cô ta… Sau đó, anh hai như trúngtà, kiên quyết đòi đính hôn với cô ta, hoàn toàn không quan tâm đến sự phản đốicủa cả nhà…”
Nói đến đây, cô ta lén liếc nhìn nét mặt của bà ngoại,không phát hiện có gì bất thường nên nói tiếp: “Quan hệ giữa cô ta và Phương BáThao chắc chắc không bình thường chút nào. Nhưng anh hai không những không quantâm mà còn cùng họ ăn tối. Đây không phải là tác phong của anh hai, không biếtrốt cuộc Phong Bình đã cho anh ấy ăn bùa mê thuốc lú gì. Còn nữa, Richard, cậuta với Phương Quân Di yêu nhau, Phong Bình cũng là do Phương Bá Thao đưa vàogiới thượng lưu, cháu sợ bên trong có…” Nói đến đó bỗng nhiên cô dừng lại.
“Có gì?”
“Cháu lo Phong Bình lai lịch không rõ ràng, anh haiđúng là không dứt ra được rồi”. Câu nói của Đường Minh Tuyên đầy hàm ý.
“Cháu tưởng rằng cô ta chịu sự sai khiến của ai, đếnquyến rũ anh hai của cháu sao?” Cuối cùng Đường lão phu nhân cũng mở mắt, ánhmắt bà nhìn cháu gái sắc như dao, bỗng nhiên bà cười khẩy và nói: “Sức tưởngtượng của cháu quả là phong phú. Còn có thể kéo cô ta và Richard lại với nhau.Cháu tưởng ta không thích cái người ở nước ngoài kia nên bỏ rơi cháu mình sao?Ta nói cho cháu biết, không bao giờ có chuyện đó. Ta biết các cháu nghĩ nhữnggì, tất cả cũng chỉ vì lo có người chia gia sản với mình…”
Đường Minh Tuyên nghe thấy những lời đó, bỗng chốc mặtđỏ như gấc chín, vừa ấm ức vừa khó xử, không nói được lời nào, một lúc sau mớimếu máo nói: “Sao bà có thể nói như thế được, từ trước đến nay cháu chưa baogiờ nghĩ như thế, cháu…”
“Ta biết cháu không có, ta nói là nói hai anh củacháu”. Đường lão phu nhân nhẹ giọng nói, yên lặng một lúc, bỗng nhiên thở dài:“Chỉ có điều, những điều mà cháu lo lắng không phải là không có lý. Họ Phongkia cần phải điều tra kỹ càng mới được, xem xem rốt cuộc lai lịch thế nào”.
Đường Minh Tuyên vẫn thấy ấm ức, bĩu môi không nói gì.
Đường lão phu nhân cũng thấy lúc nãy mình nói hơi nặnglời nên dịu dàng dỗ dành cô cháu gái, Đường Minh Tuyên vui vẻ trở lại, can tâmtình nguyện đi làm việc.
Lại nhắc đến Phong Bình, cô không hiểu vì sao An DuyệtSinh lại tặng hoa cho mình, sau khi tiễn Đường Ca Nam, cô về phòng hỏi Lục quảngia mẩu giấy, sau khi đọc xong cảm thấy… không còn gì để nói. Có thể nói rằngtuy An Duyệt Sinh dùng từ có vẻ rất khẩn thiết nhưng cô vẫn cho rằng hành độngnày là thừa, dù gì thì chiếc bình ấy không phải là cô tặng không cho anh.
Hay nói cách khác, anh ta có dụ ý khác?
Cô nghĩ một lúc, nhấc máy, ấn số điện thoại ghi trênmẩu giấy, nhưng nghĩ lại liền cúp máy. Anh ta đã tặng bó hoa này mấy ngày rồi.Mấy hôm trước cô đã không gọi lại thì bây giờ càng không cần thiết, nếu khôngngười khác lại tưởng cô sóng lòng trào dâng, cần phải cân nhắc mấy ngày mớinhấc điện thoại.
Thế là cô tiện tay vứt mẩu giấy ấy vào thùng rác, đứngdậy đi lên tầng.
Lúc ấy Phong Bình không biết rằng, nét mặt, cử chỉ củacô lúc nãy đã lọt vào mắt Lục quản gia, làm khơi dậy sự nhảy cảm và những suyđoán vốn có của một người phụ nữ. Ba ta nhặt mẩu giấy trong thùng rác lên, hơnnữa, vào một ngày nào đó, nhân cơ hội ra ngoài mua đồ, đi vào bốt điện thoạicông cộng, sau khi nói chuyện vài câu, bà ta tỏ ý gọi nhầm máy rồi hết sức bìnhtĩnh cúp điện thoại.
Tuy nhiên, chúng ta phải tạm gác chuyện đó sang mộtbên.
Hiện nay, chuyện náo nhiệt nhất của thành phố ThánhAnh là cuộc thi người mẫu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




