watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9917 Lượt

lànhững người có tiền. Đường Minh Tuyên ngồi xuống cùng mọi người, thấy họ khôngngừng chỉ trích chính trị và trị an nên không khỏi cảm thấy lưỡng lự. Lúc ấy mànhắc đến vụ scandal tình ái kia thì có vẻ là không đúng lúc cho lắm. Nếu khôngnói thì lại thấy bức xúc khó chịu.
Đường lão phu nhân rất quan tâm đến cháu ngoại, đôimắt sắc bén khi nhìn cháu cũng dịu dàng hẳn đi, nói rất chậm nhưng cũng đầy uynghiêm: “Minh Tuyên, dạo này cháu nên yên phận một chút, đừng có chạy lungtung”.
Đường Minh Tuyên mỉm cười và nói: “Từ trước đến nay cháuđều rất yên phận. Người không yên phận là anh hai…” Càng nói về cuối càng línhí.
Nghe vậy mọi người bống chốc yên lặng, hướng ánh nhìnvề phía cô. Nhưng khóe mắt vẫn không quên liếc nhìn vẻ mặt của Đường lão phunhân. Từ sau khi Đường Ca Nam đính hôn, rất ít người dám nhắc đến tên anh tatrước mặt Đường lão phu nhân, một là sợ bà bị kích động, hai là không ai muốntự mang lại phiền phức cho mình. Vì Đường Minh Tuyên được bà yêu quý hơn cả nênkhó tránh khỏi có chút kiêu căng.
Lúc ấy, nét mặt của Đường lão phu nhân không biểu lộchút cảm xúc gì. Bà ta im lặng một lúc rồi nói: “Thằng Nam không an phận thếnào?”
Giọng nói của bà nhẹ nhàng đến nỗi Đường Minh Tuyênkhông biết làm thế nào. Nhưng cô ta vẫn liều nói thông tin lá cải ấy ra, dù gìthì biết mà không nói cũng là tội. Một khi bà ngoại truy cứu thì cũng bị vạlây. Trong gia đình họ, Đường lão phu nhân giống như Từ Hy thái hậu, tuy chồngmất sớm nhưng vì con trai Đường Trạm quá xuất sắc nên cuộc sống của bà chỉ bóhẹp trong gia đình. Chút quyền lực này là tất cả niềm vui của bà. Bà quyếtkhông chịu để mặc nó.
Tuy không bộc lộ qua nét mặt nhưng trong lòng bà cảmthấy rất vui. Có cơ hội chứng minh sai lầm của người khác và sự anh minh củamình, dĩ nhiên là một chuyện thật khiến người ta vui mừng. Chuyện này đã chứngminh được tầm nhìn xa trông rộng của Đường lão phu nhân, kinh nghiệm nói với bàta rằng: Con đường mà một người phụ nữ bình thường chen chân vào xã hội thượnglưu quyết không phải là trong sạch. Chỉ khi nào một người đàn ông trong xã hộithượng lưu lấy cô ta thì sau đó mới được coi là danh chính ngôn thuận. Con cháucủa nhà họ Đường quyết không chịu oan ức như vậy.
Đường lão phu nhân hơi cúi mặt xuống, trong lòng đã cóchủ ý. Nhưng sự uy nghiêm của bà khiến bà phải tạm thời giữ im lặng.
Vụ scandal gây xôn xao cả nhà họ Đường không gây phiềnphức gì cho Phong Bình, nhưng lại khiến một đương sự khác là Phương Bá Thao tứcđiên lên. Ông ta gọi điện đến tòa báo mắng cho người đầu tiên nghe điện thoạimột trận tơi bời, sau đó kiên quyết yêu cầu giới truyền thông phải làm sáng tỏchuyện này. Phong Bình mỉm cười ngăn ông ta lại, cô nói những chuyện như thếnày từ trước đến nay càng tô càng đậm, càng cố thanh minh thì càng bị hiểu lầm,vì vậy không nên làm như vậy.
Phương Bá Thao tức đến nỗi không thể chịu đựng được,vội nói: “Không được, không được, thật không ra thể thống gì cả”.
Phong Bình cười khì khì rồi nói: “Chú Phương, nếu chúmuốn người ta lưu truyền tên tuổi của mình trên thế giới này, vậy thì nhất địnhkhông cần giải thích bất kỳ điều gì với họ cả. Hãy để cho họ thả sức với đôicánh của mình đi, xem trí tưởng tượng của họ được phát huy đến đâu. Sở dĩ conngười là loài linh trưởng là bởi vì họ có một bộ não giỏi tưởng tượng. Khôngbiết tận dụng thì quả là đáng tiếc”.
Phương Bá Thao nghĩ rằng lòng nhiệt tình của mìnhkhông được đền đáp. Ông trợn tròn mắt nhìn cô: “Chú lo Đường Ca Nam sẽ hiểu lầmcháu…”
Phong Bình cười ha ha, ngắt lời ông: “Chú Phương nghĩnhiều rồi. Cháu không lo”.
“Thật sao?”
“Scandal tình ái của anh ta nhiều như vậy, cháu mới cómột cái, trừ phi cháu…”, cô vừa nói vừa mặc chiếc áo khoác lông cừu màu xanh lácây, “Trừ phi một ngày nào đó cháu trở thành nữ hoàng scandal, nếu không anh taquyết không có lập trường để chỉ trích cháu. Cháu hẹn Dịch Nhĩ Dương xem quầnáo, không nói chuyện với chú nữa. À đúng rồi, cho cháu mượn lái xe của chú”.
Phương Bá Thao toát mồ hôi: “Dùng xe của chú? Cháu cònlo thiên hạ chưa đủ loạn hay sao?”
Phong Bình xách túi rồi mở cửa, trước khi đi cô cườivà nói: “Cho dù giới truyền thông có viết thế nào, người khác có nói gì thìcũng không thể thay đổi được quan hệ của chúng ta. Cứ coi nó như là cơn gióthoảng qua”.
Phương Bá Thao lắc đầu không ngừng, nói vọng ra nhắcnhở cô: “Chú ý an toàn”.
Phong Bình đi thang máy xuống tận tầng hầm, lái xe trẻvới comple giày da lịch sự đã ngồi trong xe chờ sẵn để phục vụ. Chiếc xe dừngtrước cửa tòa nhà làm việc của Dịch Nhĩ Dương, lái xe xuống xe muốn đưa cô lêntầng, cô vội từ chối: “Không cần, tôi quen rồi”.
Lái xe vẫn kiên quyết đưa cô đến cửa phòng làm việc.
Lần này nhìn thấy cô, thái độ của Dịch Nhĩ Dương có vẻkhang khác, mấy lần muốn nói nhưng lại thôi, dường như có chuyện gì đó rất khómở miệng. Phong Bình hiểu được cái khó của anh ta nên chủ động giải thích: “Báochí viết lung tung, không có chuyện đó đâu”.
Dịch Nhĩ Dương đang không biết phải mở miệng thế nào,cô ta chủ động nhắc đến thì không còn gì hơn, quyết định truy đến cùng, anhhỏi: “Chuyện của cô với Ca Nam là thế nào? Tối hôm trước cậu ta lái xe đến tìmcô. Kết quả là ngày hôm sau cô và Phương Bá Thao có scandal tình ái, rốt cuộchai người đang làm gì vậy?”
Phong Bình bĩu môi: “Không làm gì, anh ta quan tâm đếntôi nhưng dùng sai phương pháp. Chúng tôi cãi nhau vài câu. Chuyện với PhươngBá Thao hoàn toàn là báo chí viết lung tung, tin hay không tùy anh”.
Dịch Nhĩ Dương bỗng nghiêm túc hẳn lên: “Tôi tin haykhông tin không quan trọng, quan trọng là Ca Nam, thái độ của cậu ta thế nào?”
“Không biết”.
“Không biết?”
“Ừ. Anh ta chẳng có phản ứng gì cả”.
“Không có phản ứng gì mới là chuyện lớn”. Dịch NhĩDương tỏ ra vô cùng căng thẳng: “Chuyện lớn thật rồi đó”.
“Thật sao? Vậy cứ để cho nó lớn đi”. Phong Bình tỏ vẻbất cần: “Cho tôi xem quần áo đi”.
“Quần áo?” Thấy cô như mắc bệnh não chậm phát triển,Dịch Nhĩ Dương rất ức chế, không kìm được nhắc nhở cô: “Đại tiểu thư của tôiơi, nếu Ca Nam nhất thời tức giận cho cô đi luôn thì chẳng phải cô…”
“Anh ấy sẽ không làm thế đâu”. Phong Bình ngắt lời anhta, mỉm cười và nói: “Vì vậy anh không cần lo đến việc đã đầu tư từng thước vảilên người tôi”.
Dịch Nhĩ Dương giận tím mặt, trợn tròn mắt như muốngầm rú “Đúng là phụ lòng người khác, thôi thôi, tôi mặc kệ chuyện của haingười”. Anh ta hùng hùng hổ hổ bước đi, vừa lớn tiếng dặn dò trợ lý: “Hủy tấtcả các cuộc họp chiều nay, tôi không muốn gặp ai hết”, giọng nói vang vang, nếuđập xuống đất thì e rằng tóe lửa.
Phong Bình cười phá lên.
Suýt nữa thì cô quên rằng Dịch Nhĩ Dương cũng là mộttrong số ít nhà thiết kế thời trang nổi tiếng trong nước.
Thông thường những người làm nghệ thuật, thành tựunghệ thuật của họ tỷ lệ thuận với tính cách của họ. Nhưng Dịch Nhĩ Dương thìkhông phải, chí ít là trước mặt Phong Bình thì không phải. Vì thế khi anh tagiận dữ hạ lệnh tiễn khách, Phong Bình cũng rất biết điều tránh đi.
Hôm ấy thời tiết rất đẹp, trời cao và trong xanh, ánhnắng chan hòa, ấm áp.
Cô bước ra khỏi phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương,không vội quay về, liền vào siêu thị ba tầng dạo một chút. Đây là tòa B tronghai tòa siêu thị nổi tiếng của thành phố, cách tòa A một vườn hoa có vòi phunnước. Cô dạo một vòng, ngồi ở vị trí gần cửa Haagen-Dazs, gọi một xuất bánhđiểm tâm cùng một cốc trà.
Kế hoạch ban đầu bỗng nhiên bị hủy, tự nhiên có nửangày nhàn rỗi, bỗng chốc không có việc gì để làm, đã vậy thì trốn ở đây phơinắng. Cô tắm mình trong ánh nắng mặt trời ấm áp, ánh nắng vàng ươm chiếu vàomắt khiến cô nheo mắt lại.
Hay là gọi điện cho Đường Trạm? Hôm nay có rất nhiềuthời gian rảnh rỗi.
Cô có chút chần chừ.
Trong lòng cảm thấy rất tò mò, không biết rốt cuộcĐường Trạm muốn nói gì với cô.
Do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cho tay vào túi lấymẩu giấy đó, trên đó có số điện thoại của Đường Trạm. Nhưng bỗng nhiên nhớ lạibộ quần áo mặc hôm qua vừa mới được giặt khô là hơi, mẩu giấy đó chắc chắn là ởtrong khách sạn. Sờ đi sờ lại, quả nhiên, trong túi trống rỗng.
Cô thổi phù một cái, cảm giác như chút được gánh nặngtrong lòng. Quay sang nhìn ra ngoài cửa kính, liếc nhìn vu vơ, tầm nhìn đã dichuyển nhưng không kìm được lại quay lại nhìn.
Không sai, trong tòa nhà đối diện, ở vị trí tầng sáuhoặc tầng bảy, có hai người đang nói chuyện trước tấm cửa kính trong suốt, haingười đều dùng ngôn ngữ cơ thể. Trong đó có một người, bao gồm tư thế tay củaanh ta khi nói chuyện, đôi lông mày chếch lên, cô đã từng rất quen thuộc vớibóng hình ấy, vì vậy sẽ không nhận nhầm.
Thì ra công ty của anh ta đã chuyển đến đây, xem raviệc làm ăn rất thuận lợi.
Mặt anh ta hướng về phía cô, chỉ có thể nhìn thấyđường nét bao quát của cơ thể và khuôn mặt. Hai người họ cách nhau tấm cửakính, cách nhau ánh nắng của buổi quá trưa, cách nhau tấm lưới của thời gian vàký ức mịt mờ, cảm giác ấy rất giống kỹ xảo điện ảnh, dường như bước ra từ trongsâu thẳm ký ức, cảm giác mông lung, mờ ảo.
Những ngày tháng hai người ở bên nhau, cô đã làm mọicách để lấy lòng anh, đã vứt bỏ thân phận cao quý của mình, có

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT