watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9918 Lượt

được với nhau. Tình yêu sẽkhông vì bạn trẻ trung xinh đẹp, giàu có mà coi trọng bạn.
Không sai, quả thực An Duyệt Sinh yêu tiền và bản thânanh ta hơn. Nhưng điều đó cũng chẳng có gì đáng trách cả. Chẳng phải hầu hếtmọi người trên thế giới này đều theo đuổi tiền bạc, giàu sang phú quý sao? Đócũng là chuyện thường tình. Muốn trách thì phải trách bản thân mình. Vỗn dĩ côkhông nên giấu diếm thân phận khi sống với anh.
Tình yêu vì tiền chưa chắc đã không phải là tình yêuthực sự. Cô thiếu tình yêu chứ không thiếu tiền. Dù về sau cô đã thử bộc lộthân phận của mình với anh nhưng khổ nỗi là lựa chọn không đúng phương pháp thìlà thời cơ không đúng hoặc vì nguyên nhân khác, kết quả là chữa lợn lành thànhlợn què, chưa triển khai được vấn đề thì anh đã cảm thấy ngán lắm rồi.
Về sau cô dần nhận ra rằng họ đã đi vào ngõ cụt, phíatrước không có đường để đi tiếp nữa. Nếu cô bộc lộ thân phận thì cũng đồngnghĩa với việc cho anh một cái bạt tai thật mạnh, chỉ riêng lòng tự tôn của mộtngười đàn ông đã khiến họ không còn gì hết.
Trong một đêm mất ngủ của cuộc hành trình cô đơn,trong một khách sạn cũ kỹ ở một thị trấn nhỏ, cô ngồi đọc một cuốn tiểu thuyếtdưới anh đèn mờ nhạt, đọc đến một đoạn trong đó, nước mắt của cô chỉ trực tràoxuống…
Anh biết em ngu ngốc, cợt nhả, đầu óctrống rỗng, nhưng anh yêu em. Anh biết ý đồ của em, biết lý tưởng của em, biếtlợi thế và sự dung tục của em, nhưng anh yêu em. Anh biết em không phải làngười hoàn hảo, nhưng anh yêu em. Để thưởng thức những thứ mà em đam mê, anh đãcố gắng hết sức. Để biểu lộ cho em biết anh không phải là người ngu ngốc, dungtục, ăn nói vụng về, ngờ ngệch ngốc nghếch, anh đã nhọc lòng biết bao. Anh biếttrí tuệ sẽ khiến em vô cùng hoảng sợ, vì vậy anh luôn chú ý hết sức cẩn thận,phải biểu hiện là một kẻ ngốc giống như bất kỳ người đàn ông nào quan hệ vớiem… Anh yêu em sâu sắc đến vậy. Anh không hề bận lòng vì điều đó.
Cô biết An Duyệt Sinh chưa đủ tốt nhưng cô yêu anh. Đólà lần đầu tiên cô yêu một người, tình cảm quá nhiều, quá sâu sắc, chỉ biết yêumà không chú ý phương pháp và cách thể hiện nên khó mà có hồi kết tốt đẹp. Lúcấy cô vẫn còn quá trẻ, vẫn chưa biết rằng đôi khi phương thức thể hiện tình yêucòn quan trọng hơn bản thân tình yêu. Nếu cho cô cơ hội làm lại, chắc chắn côsẽ làm tốt hơn, nhưng cuộc sống không cho phép người ta nói “nếu”.
Cô đứng chờ đèn xanh đèn đỏ, cảm xúc dâng trào trongtâm trí. Đèn xanh ở trước mặt bật sáng một lúc lâu cô mới chợt nhận ra, vộivàng bước nhanh qua đường, chưa kịp đứng vững thì một chiếc xe bỗng nhiên phóngvọt qua người cô, cô giật nảy mình lùi sau hai bước, vẻ mặt có chút hoảng hốt.
Nào ngờ, chiếc xe đó lại dừng lại trước mặt cô, chiếccửa kính màu tối hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt anh tuấn của một người đànông trung niên. Ông ta nhìn cô và cười: “Để tôi đi cùng cô một đoạn”.
Dù thế nào thì Phong Bình cũng không ngờ được rằng sẽgặp Đường Trạm, cô đứng bất động.
Ông ta mở cửa xe, mỉm cười nhắc nhở cô: “Ở đây khôngtiện đỗ xe”.
Đầu óc Phong Bình vẫn chưa kịp phản ứng nhưng hai chânđã quyết định trước. Đường Trạm chuyển vị trí nhường chỗ cho cô, cô ngồi xuốngchỗ mà ông ta vừa ngồi. Lái xe nhanh chóng phóng xe đi.
Tuy ông ta nói là đi cùng cô một đoạn nhưng không hềhỏi xem cô đi đâu, chỉ hỏi bâng quơ: “Sao không lái xe đi?” Tư thế của ông tacó vẻ khá tự nhiên, các ngón tay đan vào nhau đặt trước ngực, khuôn mặt rạngngời.
Phong Bình không hiểu vì lý do gì mà mỗi lần gặp ôngta đều cảm thấy có chút bất an. Để tránh kéo vấn đề đi quá xa nên quyết địnhnói dối, cô mỉm cười và nói: “Tôi không biết lái xe”.
Câu trả lời ấy khiến Đường Trạm cảm thấy bất ngờ, ônghỏi: “Nếu cô biết lái xe thì chắc sẽ không ngồi ở đây”. Nói xong lại cười nhưkhông có chuyện gì xảy ra, tỏ vẻ rất thẳng thắn vô tư.
Phong Bình nghe vậy chỉ thấy rất khó xử, hai má nóngbừng cả lên.
Dù như vậy, cô vẫn không kìm được quay sang nhìn ôngta. Ông ta cũng đang nhìn cô, vì mỉm cười nên để lộ những nếp nhăn nhỏ trênkhóe mắt, tuy nhiên không vì thế mà mất đi sức hấp dẫn.
Đôi mắt của ông ta như một cái giếng sâu, như muốn hútngười ta vào trong.
Phong Bình nhìn một cái rồi lập tức quay đầu lại, nhìnthẳng về phía trước, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trongxe rất yên tĩnh, cô nghi ngờ không biết ông ta có nghe thấy tiếng tim mình đậpthình thịch không, cô không khỏi cảm thấy vừa ngượng vừa bực.
“Nếu cô không có việc gì gấp thì cùng ăn bữa tối đượckhông? Tôi đang có chuyện muốn nói với cô”.
Tuy là câu hỏi nhưng ông ta nói có vẻ rất chắc chắn.
Phong Bình hít một hơi, cố tỏ vẻ bình tĩnh và nói:“Xin lỗi ngài, tôi còn có việc”.
Mặt Đường Trạm biến sắc.
Gần hai mươi năm nay, chưa bao giờ ông bị người kháctừ chối, bất kể là đàn ông hay phụ nữ.
Ông cười và chậm rãi nói: “Vậy có thể cho tôi số điệnthoại của cô được không? Chúng ta hẹn dịp khác”.
Phong Bình không khỏi cảm thấy khó xử, nhưng cũng chỉbiết nói sự thực: “Tôi không có điện thoại”.
Nói xong không dám nhìn ông ta, không chỉ thấy lúngtúng thay cho ông ta mà còn lúng túng thay cho mình, ngay cả giọng nói cũng hạthấp xuống, giống như phạm sai lầm gì đó, đặc biệt là nhớ lại những lời mà lúcnãy Dịch Nhĩ Dương nói, đúng là xấu hổ.
Cô không nhìn Đường Trạm, cũng không biết lúc ấy nétmặt của ông ta thế nào, chỉ nghe thấy tiếng soạt soạt, sau đó là một mẩu giấyđặt trước mặt mình. Giọng của Đường Trạm vô cùng ấm áp, ông ta mỉm cười và nói:“Đây là số điện thoại của tôi. Nếu tiện thì cô có thể gọi cho tôi”.
Phong Bình không thể không ngưỡng mộ phong độ của ôngta, cô đưa tay cầm lấy mẩu giấy.
Mười năm trước, có di động là chuyện rất đáng tự hàobởi di động tượng trưng cho thân phận và tiền bạc. Bây giờ, điện thoại trở nênphổ biến, trở thành công cụ thông tin không thể thiếu đối với người hiện đại,nhưng Phong Bình lại nói là không có, quả thực khiến người ta khó mà tin được.Trước đây cô cũng nói với người khác, nhưng không ai tin lời cô, thỉnh thoảnggặp những người mặt dày mày dạn, không biết điều, cứ bám riết lấy hỏi bằngđược, thậm chí còn nói mua tặng cô. Nhưng Đường Trạm thì không nói một câu thừathãi nào.
Ông cất giấy bút đi và hỏi: “Cô đi đâu?”
Phong Bình vội đáp: “Đến phía trước thì dừng xe ạ”. Côchỉ tay về phía tòa nhà khá cao ở phía bên phải.
Đường Trạm im lặng một lúc rồi khẽ mỉm cười. Một ngườiđã bước sang tuổi năm mươi mà vẫn có sức hút khiến một cô gái trẻ đẹp phải đỏmặt, tim đập thình thịch thì quả là một chuyện đáng tự hào.
Ông ngước mắt nhìn rồi mỉm cười và nói: “Khu công nghệcao Bác Tri sao?”
Phong Bình ngây người, thì ra là đến đây rồi? Nhưng côkhông biểu lộ ra mặt, chỉ gật đầu.
Một lúc sau, chiếc xe đỗ bên đường, cô nói lời cảm ơnrồi xuống xe trong trạng thái chân tay tê liệt, mắt nhìn theo chiếc xe lao vụtđi, lúc ấy mới thở ra hơi.
Những ngày tháng cuối năm lạnh giá, thời tiết sau trậntuyết mang thêm chút lạnh của ẩm thấp. Gió thổi đến khiến cô thấy bình tĩnhhơn. Cảm giác lúc nãy có chút thất lễ. Dù sao đi nữa thì ông ta cũng là bố củaĐường Ca Nam, cùng ông ta ăn bữa cơm cũng không chết được, cùng lắm là khó tiêuhóa.
Ông ta muốn nói chuyện gì với cô?
Cô bắt đầu thấy tò mò.
Lúc ấy là giờ tan tầm, những người làm việc ở khu côngnghệ cao ùa ra như ong vỡ tổ, bắt xe càng khó khăn hơn. Cô liền đi dạo xungquanh.
Phía trước và phía sau khu công nghệ cao có ba tòanhà, nhìn bề ngoài có vẻ cũ kỹ, lại được bao trùm trong làn sương mờ ảo của buổichiều mùa đông nên dường như càng thêm “già nua” hơn.
Công việc đầu tiên trong đời của cô là ở đây. Cô vụngvề viết sơ yếu lý lịch rồi chạy khắp nơi nộp hồ sơ, cuối cùng hai tháng saucũng có cơ hội phỏng vấn. Lúc ấy cô bị đả kích đến nỗi chỉ còn chút hơi tàn nênlần phỏng vấn ấy giống như một liều thuốc kích thích.
Cô chuẩn bị rất kỹ càng, nhưng khi phỏng vấn vẫn trảlời lệch với vấn đề, lung tung lộn xộn, vậy mà vẫn được nhận vào làm. Sau nàymới biết rằng bí quyết thành công là ở tướng mạo xuất chúng của cô. Điều ấykhiến cô cảm thấy hụt hẫng trong một thời gian dài. Bây giờ, dĩ nhiên cô có thểtĩnh tâm để nhìn nhận lại mình, coi đó như một câu chuyện cười để trêu đùa.Cuộc sống đã mài mòn phần nhạy bén trong tính cách của cô, dần biến cô trởthành người khoan dung, điềm tĩnh, có thể tha thứ cho người khác, cũng có thểbao dung với bản thân mình. Cô “bắt tay giảng hòa” với những năm tháng trướcđây, sau đó chia nhau mỗi người đi một ngả.
Cô hòa cùng dòng người, nhân tiện ăn tối ở một quáncơm ven đường. Ở quảng trường gần đó có đoàn người đội gió rét tổ chức hoạtđộng, mời đoàn văn công hát những bài hát cổ xưa, hát rất hay nhưng vì thờitiết lạnh giá nên rất ít người xem. Cô đứng đó nghe rất lâu, khiến người hátchính cứ ngước mắt nhìn cô cô mãi mới lưu luyến rời đi.
Lúc cô về đến nhà thì đã hơn mười giờ.
Đường Ca Nam mặc comple ca vát lịch sự đứng trongphòng khách, sắc mặt rất không tốt. Lục quản gia đứng sau anh, ánh mắt nghiêmnghị không giấu nổi được vẻ vui mừng khi chứng kiến màn kịch vui sắp diễn ra.
Phong Bình lập tức nhận

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT