watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9898 Lượt

anh với phụ nữ thì không thể có chuyệnanh tính nhầm số đo, vì sao cô lại phải đặt mua váy dạ hội?
Đường Ca Nam vừa nghĩ vừa hướng ánh mắt về phía ngựccủa cô. Đường cong của cô rất hoàn mỹ, chắc chắn là cỡ 36, sau đó là vòng eo,chắc chắn là không quá 65. Vòng mông của cô, ồ, còn chân nữa chứ, đôi chân thậtdài và đẹp, lại thẳng nữa, cảm giác được quấn vào đôi chân ấy chắc là sẽ tuyệtlắm…
(Anh ĐCN xấu xa quá, haizzz =.=)
Bỗng nhiên nghĩ đến điều ấy, anh có cảm giác mặt nóngbừng lên.
Phong Bình thấy anh ngắm nghía

mình từ trên xuốngdưới, nét mặt có vẻ khác lại, nên nói sự thật cho anh nghe: “Em yêu cầu NhĩDương đưa đến một bộ váy dạ hội, chắc là sắp mang tới đây rồi”.
“Trong tủ quần áo của em có…” Đường Ca Nam ho khan haitiếng.
“Bây giờ em là người đại diện cho thiết kế của Dĩ NhĩDương, dĩ nhiên là phải mặc quần áo do anh ta thiết kế…”
“Khi nào vậy?” Đường Ca Nam vẫn đắm chìm trong suynghĩ lúc nãy, đầu óc chưa tỉnh táo lắm.
“Anh ta gọi điện thoại đến xác nhận chuyện chúng tađính hôn, nhân tiện bàn luôn vụ làm ăn này”. Phong Bình nháy mắt với anh, cườivà nói: “Hihi, bây giờ thân phận của em khác rồi, hàng vạn người nhìn vào, dĩnhiên phải kiếm chút tiền của anh ta”.
“Vậy à, thế anh ta trả em bao nhiêu?” Đường Ca Nam hỏivậy bởi anh biết Nhĩ Dương là người yêu tiền hơn cả mạng sống của mình.
Phong Bình trợn mắt nhìn anh: “Không được thăm dò bímật làm ăn của người khác một cách tùy tiện”.
Đường Ca Nam thở dài ngao ngán: “Chúng ta đính hônđược ba ngày, em đã có một vụ làm ăn lớn, dù thế nào đi nữa thì anh cũng phảikiếm chút hoa hồng chứ, đúng không?”
Phong Bình bật cười, đang định nói thì nghe thấy tiếnggõ cửa.
Váy dạ hội của Dịch Nhĩ Dương đã được mang đến.
Cô vừa nhìn thấy màu váy đã không thể cười nổi.
Váy dạ hội màu hồng phấn thắt eo. Thiết kế thì khôngcó gì để nói, chỉ có điều màu váy thì quá trẻ con. Bây giờ cô đã là vợ sắp cướicủa Đường Ca Nam chứ không phải là em gái của anh. Chắc chắn là anh ta cố ý, rõràng là cô đã yêu cầu một bộ váy dạ hội đứng đắn, vì sao anh ta lại đưa cái bộhồng phấn này? Anh ta định tự hủy hoại nhãn hiệu của mình sao?
Đường Ca Nam không có ý kiến gì với bộ váy ấy, anh lậptức đẩy cô vào phòng nghỉ và nói: “Cho em nửa tiếng, đủ không?”
Phong Bình không còn gì để nói.
Anh giúp cô đóng cửa, bỗng nhiên thò đầu vào và nói:“Cần giúp gì cứ gọi, anh sẵn sàng có mặt”.
Cô đáp lại anh bằng ánh mắt gườm gườm.
Sự việc đã như thế này, đành phải mặc bộ váy này vậy.
Sau khi thay xong bộ váy ấy, Phong Bình thấy điểm duynhất có thể chấp nhận được đó là nó hợp với kiểu tóc của cô. Nhưng kiểu tóc nàycũng hợp với rất nhiều bộ váy gợi cảm khác… Thôi vậy, cô vào phòng vệ sinh rửamặt, trang điểm nhẹ, đeo hoa tai rồi bước ra ngoài.
Cô vốn xinh đẹp nên trang điểm hay không cũng khôngkhác biệt là mấy.
Cô mở cửa bước ra, bỗng nhiên Đường Ca Nam mắt sánglên, anh không kìm được huýt một hồi sáo, trong không gian yên tĩnh, hồi sáo ấytrở nên cao vút và âm vang. Nhưng Đường Ca Nam thể hiện rất tự nhiên, PhongBình nghe mà thấy phấn chấn hẳn lên, những điều phiền muộn lập tức tan biến.
“Nhĩ Dương quyết sẽ không hối hận vì đã đầu tư vàongười em”. Đường Ca Nam nói những lời nịnh nọt nhưng rất thật lòng.
“Nhưng em lại thấy hơi hối hận rồi”.
“Sao vậy, anh ta trả thù lao cho em thấp quá à?” ĐườngCa Nam bật cười.
“Rất thấp rất thấp”. Phong Bình tỏ vẻ phẫn nộ bấtbình: “Anh ta đúng là đang hưởng phúc mà không biết, em đồng ý mặc váy dạ hộicủa anh ta là vinh dự cho anh ta…”
“Đúng đúng”. Đường Ca Nam vỗ tay tán thành: “Có thểmời được vợ sắp cưới của Đường Ca Nam làm đại diện, thằng ranh ấy đến lúc ngủcũng phải tỉnh dậy vì cười”.
Vốn dĩ đó là những lời nói trong lúc tức giận, nhưnganh lại nói như thế, thật đúng là dở khóc dở cười.
Đường Ca Nam nhìn đồng hồ, bảy giờ ba mươi phút, bữatiệc tám giờ bắt đầu. Từ đây đến Thần Dương, chỉ cần tắc đường một chút thìkhông biết chừng sẽ đến muộn. Anh cầm chiếc áo khoác khoác lên người cô, haingười ra ngoài đi thang máy xuống dưới.
Sau khi họ đi, các thư ký bắt đầu thầm thì to nhỏ.
A nói: “Các cậu có nhìn rõ không? Cô gái giống như họcsinh vừa nãy là ai vậy nhỉ?”
B nói: “Không phải là giám đốc Đường vừa mới đính hônđã lăng nhăng rồi chứ?”
C nói: “Nói linh tinh gì vậy, anh Cửu vừa đưa mộtngười giúp việc vào mà”.
B cười: “Không phải chứ, ngay cả người giúp việc màanh ta cũng không tha”.
C nói: “Cậu thật ác ý”.
A thốt lên: “A, mình nhớ ra rồi. Cô ấy đẹp hơn trongảnh nhiều. Bức ảnh ấy quá nhỏ, nhìn rất già dặn, chả trách mình không nhận ra”.
B, C nhớ đến một người, quay sang bốn mắt nhìn nhau.
Buổi tối đường hơi tắc, tắc đường ở trung tâm thànhphố khoảng năm phút.
“Tính chất của bữa tiệc tối nay là gì?” Phong Bìnhhỏi.
“Bữa tiệc làm ăn, chủ yếu là những người trong nội bộBắc Thần, em cứ coi là buổi tụ họp của công ty, không phải căng thẳng”. ĐườngCa Nam vừa từ từ tiến sát chiếc xe trước mặt vừa nhíu mày phàn nàn: “Cứ đến dịpcuối năm là những lão già ấy lại quay về bàn với chả bạc, phát ngán lên được”.
Phong Bình mỉm cười không nói gì, những lời phàn nànnhư thế này không phải là phàn nàn thật, chỉ cần nghe là được, không cần phátbiểu ý kiến. Đường Ca Nam cũng không nói tiếp nữa.
Hai người đều im lặng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra mộtchuyện, quay sang hỏi anh: “Lúc nãy anh nói cái gì mà mong chờ vào biểu hiệnđáng ngạc nhiên của em, nói thế có ý gì?”
Đường Ca Nam lập tức nói: “Đúng vậy, anh muốn trongbuổi tiệc tối nay em biểu hiện không coi ai ra gì đến mức cực điểm”.
Phong Bình hơi nhíu mày: “Em để lại ấn tượng ấy choanh từ lúc nào vậy?”
Đường Ca Nam nhe răng cười: “Ý anh là, lát nữa đếnphòng tiệc, dù là ai đến bắt chuyện với em thì em chỉ cần tỏ thái độ ngạo mạnlà được”.
“Cái này khá hợp với sở trường của em, anh chắc muốnem làm vậy thật chứ?”
“Vô cùng chắc chắn”.
“Ok”. Phong Bình vỗ tay: “Vậy lát nữa, dù là nhìn thấyai thì em sẽ nói, e hèm…”, cô khẽ ho một tiếng rồi cố ý vênh mặt lên, tỏ tư thếđứng trên muôn người và nói: “xx, tôi cho phép anh hôn vào chân tôi!… Như vậyđược rồi chứ?”
Đường Ca Nam nhìn cô, không nhịn được bật cười ha hả:“Đừng nói thế, em như vậy rất giống với phong thái của nữ hoàng”.
Phong Bình cũng cười nhưng trong lòng thấy không thoảimái. Yêu cầu này thật vô lý, tục ngữ nói gừng càng già càng cay, những ông giàấy đại diện cho thế lực, để lại ấn tượng vô cùng ngạo mạn cho họ, dù là xét từphương diện nào cũng thấy không phải là chuyện hay ho gì.
Ra khỏi trung tâm thành phố, đường có vẻ thoáng hơn,bên đường có tấm biển quảng cáo nhấp nháy của Thần Dương Resort, trong bóng tốiphát ra ánh sáng thu hút người qua lại.
Thần Dương Resort do công ty bất động sản Đỉnh Hâm đầutư khai thác, mời các kiến trúc sư nổi tiếng thiết kế, là địa điểm du lịch lýtưởng, khung cảnh thanh tịnh, không gian thư thái, không khí trong lành, rấtthích hợp với những ông già trong mắt của Đường Ca Nam đến đây hun đúc tàinăng, mời vài người bạn thân, pha một bình trà, nghe một bản nhạc cổ, chơi cờtrò chuyện, rửa trôi mùi tiền đã ám vào người trong suốt hơn nửa đời người. Dĩnhiên, nếu bạn thích phong cảnh của châu Âu hơn vậy thì xin đi ra khỏi cửa vàrẽ trái.
Ngoài ra, suối nước nóng ở đây cũng rất nổi tiếng. Nếubạn đến thành phố Thánh Anh mà không ngâm mình trong suối nước nóng ở Bắc Thầnthì quả là điều đáng tiếc.
Quay trở lại vấn đề chính, tiệc bup phê được đặt tạitầng 5, không gian rộng, tầm nhìn rất thoáng, có thể nhìn thấy cảnh đêm huyểnảo của hồ Thần Dương. Đường Ca Nam và Phong Bình đến chậm vài phút. Cô nhìn vàohội trường, đúng là như lời Đường Ca Nam nói, rất nhiều bậc tiền bối, những côgái mà họ dắt theo tỷ lệ nghịch với tuổi tác của họ, càng già thì bạn gái đicùng lại càng trẻ.
Đường Ca Nam đưa Phong Bình đi chào khách, đều lànhững người đáng tuổi chú bác. Họ đối xử với anh khá thân thiện, hòa nhã nhưngvới Phong Bình lại lạnh lùng, người thì thân thiết khen ngợi đôi câu, người thìchỉ gật đầu, bất lịch sự đến nỗi coi như không nhìn thấy cô. Sau một vòng chàohỏi, cô thầm than thở trong lòng: Mỗi người ở đây đều ngạo mạn hơn cô gấp trămlần, Đường Ca Nam lại còn muốn cô biểu hiện ngạo mạn. Hừm, lẽ nào đây là lờinhắc nhở một cách uyển chuyển?
Chỉ có điều thế này càng tốt, cô không cần phải mỉmcười, càng không cần phải nghe họ nói những lời sáo rỗng, nghe lại ảnh hưởngđến khẩu vị. Tuy đi cùng Đường Ca Nam nhưng cô đã dán mắt vào những món ăn ngontừ lâu rồi. Điệu bộ ấy đã lọt vào mắt người khác khiến họ càng coi thường côhơn. Đúng là tầng lớp thấp hèn, trong mắt chỉ có ăn thôi, vì sao cậu con traithứ hai nhà họ Đường không cho cô ta học lớp lễ nghĩa mà đã lôi ra ngoài rồi?Có người thì thầm chế nhạo.
Một người khác nói, nhìn cái nhẫn của cô ta kìa, đúnglà nhà giàu mới nổi.
Một người đàn ông cao gầy cũng đang nhìn chằm chằm vềphía cô.
Bạn gái anh ta nói: “Hạo Vân, lại chào một tiếng đi”.
Đường Hạo Vân cầm ly rượu trên tay, giữ im lặng.
Bạn gái anh ta làm nũng: “Đi mà, em muốn

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT