|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhìn thấy Phong Bình, nụ cười của anh ta bỗng đôngcứng trên khuôn mặt. Lúc ấy, nếu bạn hỏi anh ta, người mà anh ta không muốn gặpnhất khi còn sống là ai thì câu trả lời của anh ta nhất định là Phong Bình.
Phong Bình thì hoàn toàn ngược lại, đặc biệt là khi cônhớ đến buổi tối mùa đông lạnh buốt giá ấy, mình đã thê thảm, run rẩy như thếnào thì cô nghĩ rằng lần này mình đã đến đúng chỗ.
“Chào buổi tối, cô Phong”. Thật không hổ là giám đốc,trong nháy mắt đã trở lại bình thường, mỉm cười tỏ vẻ rất thân thiện, ôn hòa.
Phong Bình đưa vé mời cho anh ta và nói: “Tôi khôngphải là hội viên ở đây, dựa vào cái này có thể vào được không?”
Giám đốc không để ý đến lời châm biếm của cô mà cườirất nhiệt tình: “Sự hiện diện của cô là niềm vinh dự của chúng tôi”.
Phong Bình hỏi tiếp: “Tôi có cần mặc áo khoác chụp ảnhở đây không? Nhân viên của các anh hình như trí nhớ không được tốt lắm”.
Các cơ trên mặt giám đốc có phần cứng lại, nhưng vẫngiữ nụ cười: “Cô nói đùa rồi…”
“Tôi để áo khoác ở đây có phải trả thêm tiền không?”
“Không, không cần, chúng tôi có nghĩa vụ bảo quản đồcủa khách hàng…” Giám đốc không thể duy trì được nụ cười của mình.
“Vậy thì anh không được để mất nó đâu đấy”. Phong Bìnhcởi áo khoác rồi đặt lên cánh tay đang giơ ra của anh ta, nói từng câu từng chữrành rọt: “Bởi vì giá của chiếc áo này không nằm trong phạm vi tưởng tượng củaanh”.
“Xin cô yên tâm…” Từng giọt mồ hôi ly ty đã lăn trêntrán của anh ta.
“Anh…”
“Cô Phong”, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng nóingắt lời Phong Bình, “Người ta nói tha được cho ai thì tha, việc gì cô phảihùng hổ dọa người như thế?”
Phong Bình quay lại nhìn, người đang nói chính là côChu Tân Trúc nổi tiếng với sự kiêu căng lạnh lùng.
Thái độ của cô ta hôm nay rất kỳ lạ, dường như trongnháy mắt đã lấy lại được thói vênh váo tự đắc xưa kia, nhìn Phong Bình bằng ánhmắt khinh thường, khuôn mặt như cười mà không phải là cười.
Phong Bình cười một tiếng: “Đúng vậy, tôi hùng hổ dọangười, nhưng cô biết rằng vì sao tôi lại làm thế không?” Cô nhìn thẳng vào mắtChu Tân Trúc và nói đầy hàm ý: “Bởi vì đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa tạ lỗivới tôi, vẫn chưa nói lời xin lỗi tôi. Những người làm sai sao có thể hùng hùnghổ hổ như thế?”
Chu Tân Trúc đỏ mặt nhưng giọng nói vẫn rất hùng hổ:“Cô Phong, trên cái thế giới này, mọi người đều khó tránh khỏi phạm sai lầm,không chỉ một mình anh ta, vì thế tôi mới nói tha được cho ai thì tha”.
Phong Bình nghe mà không khỏi chau mày, cảm thấy khóhiểu, không biết cô ta có ý gì.
“Cô Chu, xin thứ lỗi cho khả năng lý giải có hạn củatôi, xin hỏi cô nói thế có ý gì?”
“Có lẽ tôi nói hàm ý quá. Cô Phong, mỗi người đều cónhững chuyện không muốn để người khác
biết. Cô nên biết rằng tôi muốn ám chỉđiều gì”. Chu Tân Trúc hơi hạ thấp giọng nói: “Bởi vì chuyện lần trước nên tôisẽ không nói ra, coi như là báo đáp cô…”
“Ồ, tôi hiểu rồi…” Phong Bình nháy mắt, hơi ngạcnhiên, sau đó phì cười: “Ha ha, thì ra cô điều tra sau lưng tôi”.
“Không thể nói là điều tra được, chỉ là tò mò”. ChuTân Trúc thản nhiên nói: “Tôi rất tò mò không biết rốt cuộc cô chui ra từ đâu,lúc thì là cô gái lọ lem, lúc lại trở thành người cao quý, lúc nào cũng làm ravẻ huyền bí. Thì ra cũng chỉ thế mà thôi. Ha ha, tôi không thể không nói, mắtnhìn đàn ông của cô quả thật quá kém”.
“Cô Chu Tân Trúc”. Phương Quân Hạo im lặng từ lúc đến,nhưng lúc ấy không kiềm chế được nói xen vào: “Để tôi nhắc cô một câu, cẩn thậnhọa từ miệng mà ra”.
“Thật sao?” Chu Tân Trúc thản nhiên cười, nhíu mày,nhìn Phong Bình từ đầu đến chân với ánh mắt của người trên nhìn kẻ dưới.
“Ha ha”. Phong Bình bật cười, không hề tức giận vìnhững lời nói của cô ta mà bình tĩnh nói: “Cô Chu, chọn đối thủ là một chuyệnrất thú vị, có thể từ từ phân loại, lựa chọn kỹ càng, nhưng tình yêu không phảinhư thế. Tình yêu không ở trong phạm vi khống chế của con người. Có lẽ mắt nhìnđàn ông của tôi có kém một chút, nhưng nếu chọn đối thủ thì tôi rất tự tin vàobản thân mình. Tôi quyết không bao giờ chọn đối thủ như cô, bởi vì cô không đủtư cách”.
Chu Tân Trúc không thể nhịn được, ngẩng mặt chau màynói một câu giống hệt bọn xã hội đen trong phim: “Cô biết đây là địa bàn của aikhông?”
Phong Bình cười khẩy: “Chỉ cần tôi muốn thì nó có thểbiến thành của tôi bất kỳ lúc nào, đáng tiếc là tôi không thèm”.
Chu Tân Trúc tức đỏ cả mặt, tức đến phát cười: “Đây làchuyện cười hay nhất mà tôi từng nghe, cô quả là tự tin quá mức, cô…” Cô tachưa nói xong, Phong Bình đã khoác tay Phương Quân Hạo đi vào trong.
“Tức chết đi được, tức chết đi được”. Suýt nữa thì côta giậm chân vì tức điên lên.
Tay giám đốc kia không để tuột mất cơ hội đổ thêm dầuvào lửa: “Chẳng qua cô ta câu được Đường Ca Nam, sao lại dám phát ngôn ngôngcuồng như thế, đúng là không biết trời cao đất dầy…”
Chu Tân Trúc nhìn theo Phong Bình, lấy lại vẻ kiêungạo vốn có của mình, lạnh lùng nói: “Vốn dĩ ta không muốn tuyệt tình quá,nhưng cô ta cứ muốn tự đào mồ chôn mình, ta cũng đành cho cô ta toại nguyện”.
Nói xong cô ta đi sang một bên, rút điện thoại nói mộthồi. Đầu dây bên kia nói vài câu. Lời nói ngắn gọn súc tích, thái độ mạnh mẽcương quyết, chẳng khác nào một vị tướng quân đang ra lệnh cho một đội quânhùng hậu vậy.
Cho dù chuyện này không ảnh hưởng đến tình cảm của côta và Đường Ca Nam thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của người nhà họĐường với cô ta. Cùng lắm thì cũng có thể lật mặt cô ta, dạy cho cô ta một bàihọc, để cô ta biết rằng nước của xã hội thượng lưu rất sâu, không dễ dàng làmcho nó vẩn đục như vậy được, làm người không nên quá ngông cuồng.
Chu Tân Trúc gấp điện thoại lại, nhếch mép cười, ngẩngđầu 45 độ cười khẩy một lúc, sau đó nhẹ bước theo dáng đi tiêu chuẩn
vốn có củamình, đi vào hội trường.
Vừa đến cửa cô ta đã nhìn thấy một đám người hỗn loạn,rất nhiều phóng viên vây quanh sàn catwalk hình chữ T chụp ảnh.
Người được chụp ảnh là một người đàn ông cao gầy, cóđể râu. Khuôn mặt không tuấn tú lắm nhưng chiếc mũi thẳng tắp để lại ấn tượngrất sâu sắc đối với người khác. Đối diện với sự nhiệt tình của những chiếc máychụp ảnh, ông ta không biểu lộ chút cảm xúc gì, khuôn mặt có đôi chút mệt mỏi,ánh mắt không tập trung lắm, cảm giác rất thờ ơ, khó gần, dường như trên thếgiới này không có chuyện gì đáng để ông ta quan tâm.
Chu Tân Trúc lại gần, nhìn rõ khuôn mặt của ông ta,bỗng chốc tròn mắt ngạc nhiên, vội bịt miệng lại, suýt nữa thì thốt ra tiếng.Chỉ có điều bên cạnh đã có người thốt lên thay cô ta: “Trời ơi, đó là Andreu,chủ biên tạp chí Người nổi tiếng, ôngta là cha đỡ đầu của giới tạp chí thời trang, Jennifer quả là may mắn…”
“Đúng vậy, nghe nói những người chưa được lên tạp chíấy thì không được coi là người nổi tiếng thực sự. Các tờ báo còn nói ông ta làkhách trong các bữa tiệc của hoàng gia đấy”.
Chu Tân Trúc nghiêng người nhìn, lúc ấy mới phát hiệnhai người đang nói chuyện là Hạ Dao và một cô đào khác. Họ đều biết nhau, vìthế cùng mỉm cười rồi bắt chuyện. Vì ghét Phong Bình nên Chu Tân Trúc tỏ ra hếtsức nhiệt tình với Hạ Dao – cô bạn gái cũ từng có scandal với Đường Ca Nam.
“Ôi, các cô nhìn bên kia, là Aniston, tôi rất thíchphim của cô ấy…”
“Trông cô ấy cũng không xinh lắm mà”. Chu Tân Trúc mỉmcười, sau đó quay sang nịnh nọt Hạ Dao: “So với cô ấy, tôi thích xem phim củaHạ Dao hơn”.
Cô ta nói vậy, cô đào kia cũng không tiện phản bác,đành phải cười phụ họa. Nhưng Hạ Dao biết khả năng của mình, cô tỏ ra rất khiêmtốn khi nhận được lời khen ngợi.
Lúc ấy, cửa ra vào xuất hiện Đường Minh Tuyên và chịdâu tương lai Tôn Viên Viên.
Chu Tân Trúc vừa nhìn thấy họ, liền cười phá lên: “Àđúng rồi, lúc nãy tôi vừa gặp một người ở ngoài, cô ta cũng đến đây, thật lànực cười…”
“Ai vậy?” Hạ Dao hỏi.
“Còn là ai được nữa? Chính là Phong Bình. Cô ta cũngvào rồi, mấy cô không thấy cô ta sao?” Chu Tân Trúc nghển cổ nhìn xung quanh,tìm bóng dáng của Phong Bình, nhếch mép cười và nói: “Kể ra cũng thật lạ, ngườiđi cùng cô ta tối nay lại là Phương Quân Hạo của khách sạn Thời Quang, trônghai người đó rất thân mật. Ha ha, tôi thật khâm phục khả năng kiềm chế củaĐường Ca Nam, vợ sắp cưới của mình như thế với hai bố con nhà họ Phương, vậy màanh ta không nói một lời nào, thật là phong độ”.
Nói xong, cô ta liếc nhìn sắc mặt của Hạ Dao. Nhưng HạDao không bộc lộ chút cảm xúc nào, cô mỉm cười rất gợi cảm, không nói gì. Cô tacụt hứng, không khỏi cảm thấy ngượng ngùng, không nhìn thấy bóng dáng của PhongBình cũng thấy kỳ lạ.
Lúc ấy, còn vài phút nữa mới bắt đầu khai mạc,Jennifer bận rộn sau cánh gà, không lộ diện, các vị khách cũng đến đông đủ.
Nhưng hàng ghế Vip chỉ có một mình Andreu, hàng ghếđầu vẫn trống trơn.
Chỗ trống này khiến tất cả các phóng viên đều nín thở,cả những quan khách có mặt ở đó bao gồm cả Andreu đều cảm thấy hết sức tò mò.
Đúng lúc ấy, trợ lý đặc biệt của Jennifer là Jenaxuyên qua đám đông, vội vã đi về phía cửa ra vào. Ánh mắt của mọi người đều dồnvề phía cô trợ lý ấy.
Không còn gì nghi ngờ, người xuất hiện trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




