watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8035 Lượt

vì thế chúng ta vẫn còn chiến đấu dài dài.
Chiếc xe đưa Khánh Vinh đi bỏ lại Mạnh Bảo một mình với biết bao ký ức trở về trong tâm trí.
—-
“Em hỏi Mạnh Bảo một câu nhé: có thật là Mạnh Bảo chỉ yêu mỗi em không?”
“Không mỗi em thì còn ai nữa, ma chắc?”
“Mạnh Bảo hay cặp kè nhiều cô gái vậy mà!”
“Cô nương biết đa nghi từ lúc nào thế?”
“Không phải, chỉ là em sợ sẽ không được ở bên anh như việc em không được ở bên cha mẹ em vậy…”
“Thanh Linh ngốc quá! Anh sẽ cùng em tìm lại cha mẹ, và tất cả chúng ta sẽ ở bên nhau.”
“Mạnh Bảo, anh không sợ ở bên em sẽ gặp nhiều khó khăn vất vả sao?”
“Có gì mà khó khăn vất vả, anh không sợ, chỉ cần cô nương lạnh lùng yêu anh là được rồi.”
“Em yêu anh thì chỉ sợ anh không tin thôi.”
“Ngốc! Anh luôn tin tưởng em nhất, nghe chưa?”
—-
Luôn tin tưởng? Đã nói thế mà cuối cùng lời nói chỉ mãi là lời nói theo gió bay, ký ức cứ hoài là ký ức, trái tim đau khổ thì cứ mãi mãi đau đớn như thế không gì có thể lành lại được. Mạnh Bảo không đứng vững được nữa, suýt ngã quỵ xuống đất thì cánh tay anh được bàn tay khác giữ lại không cho ngã:
“Lại buông xuôi rồi sao?”
“Phương Nhi…”
“Đứng lên đi đồ bùn đất! Có nhiều thứ quan trọng hơn là đau khổ vì tình yêu đấy.” – Phương Nhi nhìn Mạnh Bảo, cũng chẳng hiểu sao mình nói được như thế nữa.
Mạnh Bảo và Phương Nhi ra ngồi ở bờ hồ Xuân Hương. Gió thổi mạnh khiến mặt hồ dậy sóng. Phương Nhi lượm một cục đá ném thẳng xuống hồ “tõm” một cái:
“Chẳng có mặt nước nào là phẳng lặng, và cũng chẳng có tình yêu nào là yên bình đâu.”
“…” – Mạnh Bảo im lặng ngồi cạnh cô, không nói gì cả.
“Tôi nói thật là tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe có vẻ anh và Thanh Linh đã có một quãng thời gian đẹp, nhưng rồi hai người lại chia xa nhau và lỗi tại anh nhỉ?” – Phương Nhi vừa nói vừa ném tiếp mấy cục đá nữa xuống hồ “tõm tõm” nghe rất thích.
“…”
“Giờ tôi cũng hiểu được phần nào vì sao anh lại tức giận vậy khi mất cái nơ đó. Cũng là lỗi tại tôi đấy.” – Phương Nhi mỉm cười quay sang Mạnh Bảo – “Tôi sẽ đáp ứng một yêu cầu của anh coi như là để đền tội, được không?”
Mạnh Bảo quay lại nhìn Phương Nhi, nở nụ cười dịu dàng:
“Cô là một cô gái tốt đấy, Phương Nhi!”
“Quá khen, thế anh có yêu cầu gì không cứ nói?”
“Yêu cầu à? Tôi có một yêu cầu nhỏ thôi.”
“Nói đi!” – Phương Nhi vẫn cười tươi.
Giọng Mạnh Bảo vang lên nhẹ nhàng trong gió:
“Từ giờ tôi bảo gì nghe nấy là được!”
“Yêu cầu ngắn thế…” – Phương Nhi cười rồi nụ cười méo xệch luôn – “Hả? Cái gì? Anh nói gì nói lại tôi nghe!!??”
“Trò Nhi, đỡ thầy đứng dậy đi nào.” – Mạnh Bảo giơ tay ra.
“Hả? Anh…anh…”
“Thực hiện yêu cầu ngay và luôn!”
Phương Nhi biến dạng mặt thực sự. Chúa ơi, Phật ơi, Thánh Ala ơi, con đã làm gì nên tội mà con khổ thế này? Cô cứ tưởng cái tên kia đang đau khổ thì sẽ hiền lành lắm chứ, vậy mà hắn lợi dụng phút giây cô tốt bụng để ra cái yêu cầu biến thái này sao!!??
“Trò Nhi, hẹn mai gặp ở lớp võ trường Đ.L và lớp Vovinam, nhớ mang nước cho thầy uống đó!”
“@#$%^*&!~#@$*^!!!!”
Amen, đời Phương Nhi sao mà đau đớn thế này?
Chương 12: “ANH ĐỢI EM”

Thanh Linh trở về với tâm trạng khác hẳn mọi ngày. Bà cụ “vú nuôi” thấy bất ngờ vì khi cô về lúc tối thế này thì lúc nào cũng mệt mỏi, đi tắm và đi ngủ luôn nhưng hôm nay lại khác. Cô về còn hỏi thăm bà ăn cơm chưa, có cần cô giúp gì không, giọng nói của cô cho thấy cô vui vẻ chứ không lạnh lùng phớt lờ như ngày trước. Bà cụ còn nhận thấy gương mặt cô vẫn còn đỏ bừng, trông nhìn cô đáng yêu khác hẳn nữ võ sĩ đến bà cũng phải sợ.
“Thanh Chi, em khoẻ hơn chưa vậy?” – Thanh Linh bước vào phòng Thanh Chi.
“Ngày tận thế hay sao mà trông chị có vẻ vui vậy?” – Thanh Chi khó chịu ra mặt.
“Chị vẫn thế mà! Em ngủ đi để giữ sức khoẻ nhé, muộn rồi đấy.”
Thanh Linh nói xong liền về phòng mình, cô cũng thấy Thanh Chi nói đúng thật. Có bao giờ cô vui vẻ thế này đâu chứ, lẽ nào chỉ vì bị “cưỡng hôn” tận hai lần nên cô ngơ ngẩn thế này sao? Cô đi tắm, nhưng tắm xong mà cô vẫn thấy vị ngọt của nụ hôn ấy hình như vẫn vương lại…
Tít tít. Có tin nhắn. Cô vội mở ra:
“Ngủ ngon nhé, mai anh đợi em!”
Tự dưng Thanh Linh cười. Cái tin nhắn ngắn gọn này làm cô cười…
Lẽ nào cô yêu con cáo đội lốt báo này thật rồi sao?
Sáng hôm sau, một ngày nắng đẹp. Cả đảo C. đón những ánh bình minh đầu tiên ấm áp và rực rỡ. Nắng chiếu lấp lánh trên sóng biển rì rào, gió buổi sáng rất mát hoà cùng nắng len lỏi đến từng mọi nhà. Trên bãi cát ấy, giữa rất nhiều người đang tắm biển vui vẻ kia, anh và cô vẫn chỉ đi dạo. Sóng biển ập vào cát, tạt qua chân họ mát rượi.
“Úi giời, may là xắn quần lên không thì ướt hết rồi.” – Mạnh Bảo càu nhàu.
“Trông nhìn anh giống nông dân thế.” – Cô chọc.
“Anh đang đi cạnh người ngoài hành tinh à? Cô nương lạnh lùng đâu rồi, sao lại thành một bà già thích đá đểu thế này?”
“Này thì bà già!” – Thanh Linh đá cho anh một cái.
“Á đau!” – Mạnh Bảo khuỵu cả xuống, cú đá của một võ sĩ nên đau hơn đá thường nhiều – “Đứng lại, em gan hùm thật.”
“Có giỏi thì đuổi theo thử coi!” – Thanh Linh nói xong chạy đi luôn, vừa chạy vừa quay lại nhìn xem anh có đuổi theo không, và mỉm cười…
Mạnh Bảo sững người khi nhìn thấy nụ cười đó. Dưới nắng và gió, nụ cười của cô đẹp và rạng rỡ vô cùng. Cô gái lạnh lùng đó chưa bao giờ được nở một nụ cười trọn vẹn từ ngày mà cô mất đi những người yêu thương, giờ đây dường như nụ cười đó đã trở lại. Trái tim lạnh băng kia được sưởi ấm để anh được biết rằng, con người thật của cô vui vẻ, dịu dàng, ấm áp thế kia đấy. Ánh mắt Mạnh Bảo loé lên một tia gian xảo, anh quên cả cú đá làm anh đau điếng, chạy luôn về phía cô với tốc độ như sao xẹt. Thanh Linh ngỡ ngàng, đá ột quả vậy mà vẫn chạy nhanh thế?? Chưa kịp định thần lại thì Mạnh Bảo đã tóm lấy cô, cô mất đà ngã ngửa ra bãi cát kéo luôn anh ngã theo.
Mạnh Bảo nhìn gương mặt cô vì bị ngã mà không nhịn được cười. Còn cô thì trừng mắt:
“Có gì đáng cười chứ, xô người ta ngã vậy mà còn cười.”
“Cái tội đá người ta, cho ngã là còn nhẹ nhàng chán.”
“Chính anh trêu em trước đấy chứ! Hai tội chứ đâu phải một.”
“Thì em cũng có hai tội đó.”
“Tội gì? Có mỗi cái tội đá anh chứ làm gì còn tội nào?”
“Tội dám quyến rũ anh bằng nụ cười sát thương của em.”
“Cái đó cũng là tội?” (=.=)
“Tội rất to là đằng khác! Phạt nặng!”
“Phạt cái gì?”
Mạnh Bảo cười xảo quyệt, cúi mặt xuống sát mặt cô hơn:
“Phạt em hôn anh một cái!”
Thanh Linh giật mình, khó chịu hẳn:
“Hâm vừa thôi, ở đây đông người đấy.”
“Đông người kệ đông người, không thực hiện thì nằm đây tắm nắng cả ngày.”
Thanh Linh bất lực không biết nói gì nữa, Mạnh Bảo vẫn cứ nhìn chằm chằm cô với nụ cười gian mãnh kia, có vẻ như anh quyết muốn cô thực hiện “hình phạt”. Đáng ghét quá, nếu là kẻ khác cô đập cho cái rồi nhưng Mạnh Bảo khoẻ hơn cô, giữ cô lại như thế này khiến cô nào có cựa quậy nổi. Xem ra không thực hiện theo yêu cầu của hắn thì cô khó được tha (Meo: chị Linh sao ngây thơ quá vậy, lọt lưới thẳng cẳng)
Thanh Linh nhướn người lên hôn Mạnh Bảo một cái rất nhẹ rồi nhanh chóng buông ra chỉ sau chưa đầy 2 giây. Mạnh Bảo chẳng hề hài lòng chút nào, cái này mà gọi là hôn à?
“Anh chưa thấy đủ đâu!”
Vừa dứt lời anh liền cúi xuống khoá lại môi cô bằng nụ hôn ngọt ngào, cháy bỏng. Tình yêu trong trái tim anh như một ngọn lửa chưa bao giờ được thổi lên, nhưng khi đã thổi thì cháy bùng cao ngùn ngụt. Những cô gái khác cũng được anh đi cùng, cùng vui cùng chơi, nhưng họ vẫn chỉ là những đoá hồng thoáng qua, còn cô thì lại khác. Cô không phải người để anh vui đùa nữa, cô là người anh yêu, là người đã thay đổi trái tim anh. Anh hạnh phúc biết bao khi cô dành nụ cười đó cho anh, dành ánh mắt yêu thương đó cho anh, và dành tình yêu mà cứ ngỡ là đã bị sự lạnh lùng làm tan biến đó cho anh.
“Vì anh yêu em người ơi, chỉ có em ở trong trái tim này
Và anh mong sao ngày mai sẽ có em sẻ chia những vui buồn
Anh đã từng cô đơn, và sống không mơ ước gì
Nhưng khi được gặp em, anh như là một người khác!
Cầu mong cho em bình yên, mỗi sớm mai được trông thấy em cười
Và anh mong cho thời gian sẽ đứng yên vào giây phút này
Để anh được bên em, chìm đắm trong đôi mắt sâu
Chỉ một điều muốn nói: Anh mãi yêu người thôi!”
Họ đã có một ngày hạnh phúc, và họ tin rằng những ngày hạnh phúc như thế là mãi mãi.
Họ yêu nhau, cái tình yêu của tuổi trẻ mới đôi mươi nồng nàn, cháy bỏng mà thiết tha, chân thành, họ chỉ cần có nhau đã là quá đủ.
Bình minh lên, rồi hoàng hôn xuống. Chân trời đỏ rực, mặt trời như đang chìm xuống đáy biển sâu. Có cánh chim trời đang vội vã bay về nơi trú ẩn. Gió thổi mát lộng khắp biển, hàng dừa xanh đung đưa theo gió. Nhiều cánh diều vẫn bay trên bầu trời rộng lớn, gió đưa diều bay lên thật cao, ãi…Nhìn khung cảnh đó, Thanh Linh thấy yên bình đến lạ. Cô ít khi ngắm được hết vẻ đẹp của chính nơi cô đã sinh ra và lớn lên, nhưng giờ thì cô nhận thấy rồi, bởi vì khi con người

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT