watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8038 Lượt

chạm trán với Mạnh Bảo cô chẳng ưa gì. Học để làm gì chứ? Để chiến thắng Khánh Vinh? Cô quen gì Khánh Vinh mà thắng với chả thua? Có lẽ là do cô muốn học được nhiều môn võ mới lạ, cô thích võ, không hiểu vì sao lại thích đến thế nữa…
Có những người bạn của cô, hoặc là chẳng cần bạn, người ngoài cũng nói học võ thì chỉ đấm đá chứ có gì hay. Nhất là con gái thì càng không dám học, vì họ nói họ ngại, dễ bị người khác cười chê nhưng Phương Nhi thấy đáng ngại đâu chứ! Học võ đâu phải là để đấm đá, bạo lực mà là để bảo vệ mình, và bảo vệ người khác. Học võ khiến con người mạnh mẽ, kể cả là con trai hay con gái. Biết được vài miếng võ, chẳng phải vui hơn nhiều hay sao?
“Khởi động xong chưa, bắt đầu luôn nhé! Đọc lý thuyết có hiểu gì không đấy?”
“Hiểu chứ ạ! Chú bắt đầu đi!”
“Minh Thiên có thể ra kia ngồi một tí, chú sẽ dạy cháu các đòn tấn công, phản đòn sau. Còn hai đứa này mấy cái đó chúng nó đọc phát hiểu rồi, nên bắt đầu để chúng nó thử bài vật số 1 coi.”
Minh Thiên đi ra, còn Mạnh Bảo và Phương Nhi nhìn nhau như sát thủ. Phương Nhi cười hè hè: “Bài vật luôn cơ à?”, tức là vừa khởi động xong đã được vật nhau với tên này rồi. Gì chứ cô khoái cái vật nhau ra phết, cô từng vật được một tên “sumo” to béo chứ đừng có nói là Mạnh Bảo.
Minh Thiên đứng đó làm khán

giả, ánh mắt anh nhìn hết sang Phương Nhi. Anh rất để ý đến cô gái này, không phải có ý gì khác mà chỉ vì cô là “mồi” để anh nhắm đến. Một cô gái xinh đẹp, cá tính, tốt bụng, rất giỏi võ khiến anh liên tưởng rất nhiều đến Thanh Linh…Ái da lại nghĩ lung tung! Anh quan sát Phương Nhi và Mạnh Bảo tập luyện cùng Mạnh Duy. Phải nói là Mạnh Duy dạy ai thì dạy chứ dạy hai người này thì chẳng cần phải nói nhiều. Mới vào mà cả hai đã biết thế nào là quờn trái bắt phải (tay phải giữ cổ tay, tay trái giữ lấy khuỷu tay), quờn phải bắt trái (ngược lại), cùng với những đòn đánh, phản, đưa chân đá, kẹp cổ, dùng tay chém,…Nhìn hoa cả mắt mà Mạnh Bảo và Phương Nhi chẳng ai chịu ai, cứ người này vật được người kia thì người kia lại trả đòn lại y thế. Haizz Minh Thiên có sai lầm khi vào đây học không nhỉ, anh cũng muốn đánh Khánh Vinh chứ bộ, dè gì vào ngắm người ta học võ chứ có được học đâu.
Tập xong thì Mạnh Bảo cũng đã thấm mệt, anh ngồi ra ghế, thở:
“Trò Nhi, mang nước lại đây nào!”
“Hả sao anh lại bảo tôi?” – Cô cũng thở hồng hộc.
“Yêu cầu, quên hả?”
Phương Nhi tức điên lên mất, cô cũng đang khát lè cổ đây. Lúc này mà còn sức thì cô vật Mạnh Bảo tiêu luôn rồi. Cô hậm hực lấy trong túi ra một hộp sữa.
“Sữa được không?”
“Gì cũng được, đưa đây!”
Phương Nhi đưa hộp sữa cho Mạnh Bảo, cô còn cắm luôn cho anh cái ống. Mạnh Bảo vừa thở vừa cầm hộp sữa uống luôn. Môi Phương Nhi cong lên một nụ cười…
PHỤT!!!!!
Mạnh Bảo ngồi dựng cả dậy, ho sặc sụa, phun hết cả sữa ra. Phương Nhi ôm bụng cười lăn cười bò. Mạnh Bảo quệt sữa trên miệng:
“Sữa gì mà chua chua uống thấy ghê vậy??”
“Xin lỗi nhá, chắc lấy nhầm sữa thiu rồi, haha.”
“Sữa thiu?” – Mạnh Bảo nghệt ra.
“Con bạn tôi nó chất đầy sữa trong nhà, nhưng có những hộp nó vứt đấy cả năm, giờ chua loét ra rồi. Hehe can tội vì một cái nơ mà thù dai, bắt tôi làm osin cơ. Đừng có dại mà đụng vào tôi.”
“Cô…Cô chết đi là vừa!” – Mạnh Bảo không thể tức giận hơn.
Thấy cơn tức giận của Mạnh Bảo, Phương Nhi vội đứng lên chạy. Mạnh Bảo cũng đuổi theo cô mặc cho Mạnh Duy và Minh Thiên ngỡ ngàng. Hai người đuổi nhau quanh cái sân như hai con gà chạy trong sân vậy, quên cả việc mình đang mệt. Mạnh Bảo thì tức điên còn Phương Nhi phải chạy nhanh để thoát khỏi “móng vuốt”. Nhưng bỗng…
“Á!!!” – Phương Nhi kêu lên. Cô vấp phải một cục đá và ngã.
Sân thượng không êm ả gì, đầu gối cô nhanh chóng trầy xước chảy máu ròng ròng. Mạnh Bảo giật mình chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy Minh Thiên chạy ra chỗ Phương Nhi, đỡ cô đứng lên.
“Cô có sao không? Chảy máu nhiều quá!”
“Không sao…Á!” – Phương Nhi đứng lên cũng thấy đau.
“Mau đưa cô ấy về đi!” – Mạnh Duy nói – “Ngã đau thế không tập được đâu.”
“Vâng!” – Minh Thiên đành dìu Phương Nhi đi ra.
Mạnh Bảo nhìn thấy cảnh đó tự dưng sôi máu. Tên Minh Thiên kia không thể không phá đám được sao? Anh đi tới, giật tay Minh Thiên ra:
“Để tôi đưa cô ấy về!”
“Anh đã khiến cô ấy ra nông nỗi này mà còn giả nhân giả nghĩa hả?” – Minh Thiên gắt.
“Mày mới là kẻ giả nhân giả nghĩa ấy. Đừng có ra vẻ mình tốt bụng nữa, tao gây ra thì tao chịu trách nhiệm.” – Nói rồi Mạnh Bảo kéo Phương Nhi đi trước nụ cười của Minh Thiên: “Biết ngay là ghen luôn mà!”
“Bỏ cái tay anh ra khỏi người tôi đi!” – Phương Nhi tức giận kêu lên.
“…” – Mạnh Bảo không đáp lại, cứ quàng tay qua vai cô lôi cô đi.
“Tại anh mà tôi thảm hại thế này đấy, anh thấy sao hả? Cái loại cáo già như anh sao không nhảy từ sân thượng xuống đất đi cho rồi!”
Mặc cho cô vùng vẫy, Mạnh Bảo vẫn đưa cô đến một khách sạn lớn. Một cô gái đang đứng ở cửa nhìn thấy anh về liền chạy ra:
“Anh về rồi sao?”
Phương Nhi ngạc nhiên nhìn cô gái đó. Cô gái rất xinh đẹp, dễ thương, gương mặt nhìn rất giống Mạnh Bảo. Đặc biệt cô có một nụ cười hiền dịu khác hẳn nụ cười “cười phát là gian xảo” như con cáo đội lốt báo kia.
“Ơ chị này là…” – Cô gái cũng nhìn lại Phương Nhi.
“Vân Trang, cô ta bị ngã, em chữa trị cho cô ta đi.” – Giọng Mạnh Bảo có vẻ lạnh lùng khác hẳn khi nãy.
“Vâng, chị vào đây.” – Vân Trang đỡ Phương Nhi vào.
“Trang!”
“Dạ?”
“Có phải là em không? Minh Thiên đến lớp võ của bố được vẫn là nhờ em à?”
“Vâng, chỉ là anh ấy mong muốn được chiến thắng Khánh Vinh…”
“Vân Trang! Anh bảo em bao nhiêu lần rồi? Đừng có tốt bụng với cái thằng đó nữa!”
“Anh à, anh không hiểu đâu…”
“Đi vào đi!” – Mạnh Bảo gắt.
Vân Trang đành đưa Phương Nhi đi vào trong, tới phòng của Mạnh Bảo. Cô lục tủ lấy ra một lọ thuốc. Trên lọ thuốc đó chẳng thấy nhãn mác gì mà chỉ thấy tờ giấy dán có chữ “Only you”. Thuốc gì mà tên là “Only you” vậy? Chưa kịp thắc mắc thì cô thấy cô bé Vân Trang đó ngồi xuống lau máu ình, và bôi thứ thuốc đó vào. Cô thấy vết thương đỡ đau hẳn, dịu cả đi.
“Đỡ hơn không chị?” – Vân Trang vừa xoa thuốc vừa hỏi.
“À ừ, đỡ em ạ. Bớt đau hẳn.”
“Xin lỗi, chắc anh trai em lại gây sự với chị hả?”
“Ừ, à không, nhưng em là em gái hắn hả?”
“Vâng!”
(Em gái gì mà hiền hơn anh gấp tỉ lần) “Chị với anh ta cùng tập võ mà, chỉ là anh ta hơi quá đáng…”
“Anh trai em rất tốt, chị đừng hiểu lầm.”
“Tên đó mà tốt á?”
Vân Trang bỗng cười:
“Anh rất tốt, ít nhất là đối với em. Anh là người quan tâm đến em nhiều nhất. Có quá nhiều thứ xảy ra khiến anh thay đổi, trở thành một người có vẻ vô tâm với người khác, nhưng anh vẫn tốt lắm.”
“Tốt mà hắn vừa mắng em đấy thôi.”
“Có lý do để anh mắng chứ, chị đừng nghĩ anh xấu xa.”
“Cô bé à, đừng tốt bụng thế nữa. Chị chẳng nghĩ hắn tốt vậy đâu…Ối giời!”
Phương Nhi chưa kịp nói xong thì điện bỗng tắt phụt. Giời đất, mùa hè mà còn mất điện nữa. Căn phòng được đóng cửa sổ kín mít, rèm cửa cũng được hạ xuống nên tối hẳn. Sao lại có chuyện này nhỉ? Vân Trang cũng chẳng hiểu chuyện gì thì nghe tiếng chân ở bên ngoài. Tối quá khó nhìn thật đấy, mà hôm nay trời không nắng nên càng khó nhìn tệ. Vân Trang quay lại, hét lên. Một bóng đen đứng ngoài cửa…
“AI?” – Phương Nhi nói to lên và chộp lấy cái kéo trên bàn.
VÚT!! Cái kéo bay thẳng về phía người đó, cái bóng vội vàng né tránh nhưng cái kéo đã sượt qua mặt, đâm vào tường và rơi xuống đất. Vân Trang hết vía, cú ném đó quá nhanh và chuẩn xác, thậm chí nguy hiểm nữa. Bóng người đó tiến về phía Phương Nhi và Vân Trang.
“Giời đất, sao lại là anh!!??” – Phương Nhi kêu lên.
Muốn đập đầu quá đi mất, cứ tưởng kẻ trộm nào đột nhập vào căn phòng, hoá ra là tên Bùn Đất đó sao? Nhưng trông Mạnh Bảo rất lạ, gương mặt lạnh tanh:
“Vân Trang, đi ra ngoài.”
“Vâ…âng.” – Vân Trang vội vã đi ra ngoài.
Còn lại Mạnh Bảo và Phương Nhi trong căn phòng tối, Mạnh Bảo nhặt lọ thuốc “Only you” lên, nhìn chằm chằm Phương Nhi bằng một ánh mắt khiến cô chột dạ.
“Này, anh sao vậy…?”
Chưa kịp nói hết, Mạnh Bảo đã tiến đến cô khiến cô lùi lại, nhưng đôi chân đau khiến cô mất đà ngã ra chiếc giường phía sau…
Chương 14: CHÀNG TRAI “ÁNH SÁNG CỦA BẦU TRỜI”

Biển xanh vỗ sóng rì rào. Gió biển thổi mạnh, len vào căn phòng, tung bay mái tóc của cô gái đang nằm trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Cô khẽ rùng mình một cái, đôi mắt từ từ mở. Cô nhận ra mình đang nằm trong căn phòng rất sang trọng trong một khách sạn lớn, và bên cạnh cô là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng không kém:
“Cô gái, cháu tỉnh rồi à?”
Thanh Linh giật mình ngồi dậy, nhìn xuống thì thấy cô đang mặc một bộ váy khác không phải cái váy xanh của cô. Cô nhìn người đàn bà đó:
“Đây là đâu? Cái váy của tôi đâu?”
“Cháu bình tĩnh nào, cái váy đó ướt rồi nên bác cho cháu mặc cái váy này, tí bác sẽ trả cái váy của cháu cho cháu. Giờ phải lo cho vết thương của cháu đã chứ.”
Nghe nói vậy, Thanh Linh

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT