|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hạnh phúc, vui vẻ thì mới thấy cuộc sống xung quanh mình thật đẹp.
Cô dựa vào vai Mạnh Bảo:
“Chúng ta sẽ yên bình như thế này mãi chứ?”
“Tất nhiên rồi, sẽ mãi là như vậy. Anh chỉ cần được ở bên mình em là yên bình rồi.”
“Em hỏi Mạnh Bảo một câu nhé: có thật là Mạnh Bảo chỉ yêu mỗi em không?”
“Không mỗi em thì còn ai nữa, ma chắc?”
“Mạnh Bảo hay cặp kè nhiều cô gái vậy mà!”
“Cô nương biết đa nghi từ lúc nào thế?”
“Không phải, chỉ là em sợ sẽ không được ở bên anh như việc em không được ở bên cha mẹ em vậy…”
“Thanh Linh ngốc quá! Anh sẽ cùng em tìm lại mẹ, và tất cả chúng ta sẽ ở bên nhau.”
“Mạnh Bảo, anh không sợ ở bên em sẽ gặp nhiều khó khăn vất vả sao?”
“Có gì mà khó khăn vất vả, anh không sợ, chỉ cần cô nương lạnh lùng yêu anh là được rồi.”
“Em yêu anh thì chỉ sợ anh không tin thôi.”
“Ngốc! Anh luôn tin tưởng em nhất, nghe chưa?” – Anh ôm chặt cô vào lòng.
Thanh Linh mỉm cười. Hạnh phúc đơn giản thế này thôi sao? Chỉ cần được anh yêu thương và tin tưởng…
“Em về đây, đi chơi cả ngày rồi.”
“Ừ, mai lại ra đây nhé!”
“Anh nói mỗi thế thôi à?”
“Chứ còn thế nào? À hay là để anh nói lại, mai lại ra đây nhé, anh đợi em!”
Thanh Linh khẽ cười, anh hiểu ý cô thế. Cô thích nghe câu nói “Anh đợi em”, vì câu nói ấy thể hiện tình yêu chân thành mà anh dành cho cô. Anh sẽ đợi cô ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần nơi đó có cô.
Họ tạm biệt nhau, mà không biết ở xa kia Thanh Chi đã nhìn thấy tất cả. Đôi mắt cô ánh lên tia nhìn ghen tức…
Sáng hôm sau, trời có vẻ không nắng đẹp như hôm qua mà âm u xầm xì hơn. Tuy vậy bãi tắm không lúc nào là không đông người, Thanh Linh vất vả khi Mạnh Bảo cứ hẹn cô ở chỗ đông người thế này. Mà Mạnh Bảo ở đâu nhỉ, mọi khi cái dáng cao lớn kia nổi bật là cô nhận ra ngay nhưng hôm nay thì khác…
À hoá ra anh không đứng, mà lại ngồi dưới bãi cát thế kia, tìm mỏi quá! Thanh Linh đi ra chỗ anh thì thấy anh đang cầm một cái que gỗ.
“Này, cầm cái đó làm gì vậy?”
“Giật mình! Đến phải nói một câu chứ, hết hồn.”
“Thôi đi đừng có làm bộ làm tịch, anh đang cầm cái gì vậy?”
“Cái que nhặt được thôi, nhưng mà cũng vui lắm nè.”
Mạnh Bảo cầm cái que viết xuống cát mấy chữ to đùng:
“I LOVE THANH LINH”
Thanh Linh nhìn mà không nói nên lời, dòng chữ viết to quá đi mất. Nhưng bỗng “Ào”. Một cơn sóng trào lên xoá phăng dòng chữ đi. Cô khó chịu:
“Đáng ghét thế, sao lại xoá mất rồi!”
Mạnh Bảo thấy vậy tự dưng nghĩ ra trò trêu cô, liền đưa tay đẩy cô một cái. Cô ngã sấp xuống, cả người cô ngã vào nước biển ướt sũng luôn. Mạnh Bảo cười khoái chí, nhưng nhìn thấy ánh mắt tức giận của cô, anh vội vàng chạy ra biển “đánh bài chuồn”. Cô cũng đứng lên đuổi theo anh. Mỗi bước chạy là nước biển bắn hết lên tận mặt, quần áo ướt như chuột lột, nhưng cả hai kệ, cứ vừa đuổi nhau vừa cười vang.
Cả hai mải chạy nên không để ý đã chạy ra chỗ biển sâu lúc nào không biết. Tiếng cười của Thanh Linh không nghe thấy nữa. Mạnh Bảo giật mình quay lại phía sau.
Không thấy cô đâu!
Anh hốt hoảng chạy ngược trở lại, nhưng chỉ thấy hàng trăm người đang tắm biển, còn bóng dáng cô gái với chiếc váy xanh quen thuộc thì không thấy đâu cả.
“Thanh Linh!”
Không có tiếng đáp.
“Thanh Linh!! Đừng doạ anh chứ!!??” – Anh hét to lên, ai cũng phải nghe thấy…
…Nhưng vẫn không có tiếng đáp của cô.
Chương 13: HỘP SỮA OAN NGHIỆT
“Cái gì? Bà nói lại tụi tôi nghe cái!!??” – Ba cô bạn thân của Phương Nhi kêu lên.
“Ức muốn chết! Mấy bà coi hắn bắt tôi làm osin cho hắn đấy, đố ai mà chịu được? Mất hết cả danh dự của tôi rồi!”
“Đừng nóng đừng nóng, chắc anh ấy đùa thôi mà.”
“Bỏ cái tính mê trai quên bạn đi nhớ! Giờ có giúp tôi không đây??”
“Có…” – Ba cô bạn run sợ – “Nhưng giúp thế nào?”
“Phượng, bà về lấy cái đó đến đây cho tôi! Cái đồ bùn đất trời đánh thánh vật, hắn chết với tôi!”
Sáng hôm sau. Lớp võ của trường Đ.L vẫn vui vẻ như ngày nào. Các vận động viên trẻ tuổi đều
rất hăng say tập luyện, họ rất háo hức với cuộc thi võ nên chăm chỉ luyện tập cho dẻo dai, rắn chắc. Hôm nay Mạnh Bảo lại đến muộn, Phương Nhi điều hành lớp chẳng khác gì cô giáo luôn. Đáng ghét, lớp thế này thì cần quái gì thầy dạy nữa, để Phương Nhi lên chức cho lành.
“Chào các em!” – Mạnh Bảo bước vào, gương mặt rất tươi tỉnh.
“Chào anh ạ!!!” – Cả lớp đồng thanh, trừ Phương Nhi: “Chào cái con khỉ nhà anh!”
“Hùng đâu, ra anh bảo.” – Mạnh Bảo gọi anh chàng lớp phó.
Hùng nhanh nhẹn bước ra chỗ Mạnh Bảo. Mạnh Bảo đưa cho anh chàng một tờ giấy:
“Em giúp anh tập mấy bài võ này cho các bạn nhá, thay anh làm thầy giáo mấy ngày thôi. Em học bài rất tốt nên dạy các bạn không có vấn đề gì nhỉ?”
“Ơ được thôi nhưng sao anh không nhờ lớp trưởng?”
“Anh và lớp trưởng có chế độ luyện tập riêng biệt!” – Mạnh Bảo vừa nói vừa quay lại đã bị Phương Nhi liếc một cái nhìn “cháy xém”.
“Ra vậy, thế anh cứ đi đi ạ! Tụi em sẽ cố gắng.”
Nghe Hùng nói vậy, Mạnh Bảo không lo lắng gì nữa liền kéo Phương Nhi đi. Phương Nhi tức muốn phun lửa, trông cô lẽo đẽo theo Mạnh Bảo chẳng khác là…Được lắm, rồi anh sẽ biết tay cô!
Mạnh Duy mượn sân thượng của một khách sạn lớn làm chỗ tập luyện. Khi cả hai đến đều ngỡ ngàng khi nhìn thấy Mạnh Duy và một người khác. Mạnh Bảo tối sầm mặt mày:
“Minh Thiên, sao…”
“Halô Mạnh Bảo, lại gặp nhau rồi!”
“Cậu ta muốn biết chút về thế võ này nên đến đây đấy…” – Mạnh Duy nói.
“Bố! Sao bố vẫn cứ tin tưởng Minh Thiên thế??”
“Không phải là bố muốn, chỉ là…”
Mạnh Bảo nghe cũng hiểu ra mọi chuyện, anh xông tới nắm áo Minh Thiên:
“Mày lại nhờ nó đúng không?”
“Anh hiểu ý tôi đấy.”
“Tao nói ày biết, nể nó nên tao không đánh chết mày, chứ nếu mày còn làm phiền nó lần nữa tao sẽ không tha ày đâu!”
Phương Nhi đứng đó ngơ ngẩn chẳng hiểu gì cả, còn Mạnh Duy thì xua đi không khí căng thẳng bằng việc đưa ỗi người một quyển gì đó mỏng mỏng.
“Đọc đi trước khi tập, nhanh lên đấy!”
Nhờ sự điều khiển của Mạnh Duy, ba kẻ thù cũng phải trở thành đồng đội, cùng ngồi xuống đọc cái quyển đó. Đại loại là giới thiệu về võ Vovinam và lý thuyết về những bài tập (xin phép mọi người, tác giả chém bằng Wikipedia):
“Vovinam – Việt võ đạo là môn võ được võ sưNguyễn Lộc sáng lập vào năm 1936 nhưng lúc này hoạt động âm thầm, đến 1938 mới đem ra công khai đồng thời ông đề ra chủ thuyết “cách mạng tâm thân” để thúc đẩy môn sinh luôn luôn canh tân bản thân, và hướng thiện về thể chất lẫn tinh thần.
Về nội dung, Vovinam có hai phần: võ thuật Việt Nam (Việt Võ Thuật) và võ đạo Việt Nam (Việt Võ Ðạo)
Trong cái tên Vovinam – Việt Võ Đạo thì Vovinam là gốc rễ, cội nguồn, còn Việt võ Ðạo là hoa trái của Vovinam sau quá trình mấy chục năm phát triển. Có thể gọi Vovinam hay Việt Võ Ðạo cũng được. Cách gọi đầy đủ và đúng nhất là Vovinam – Việt Võ Ðạo.
Vovinam bao gồm phần võ thuật như những thế đấm, đá, gạt, đỡ, lao, gối, chỏ, vật, đòn chân,… và phần binh khí như việc sử dụng và chống đỡ kiếm, đao, côn, thương, dao găm, súng trường… Tiếp đó là việc luyện tập ngạnh công, nhuyễn công, khí công giúp dưỡng sinh và bảo tồn sức khỏe.
Đòn thế Vovinam được đưa vào hệ thống “Một phát triển thành ba” nên tất cả các đòn thế được tập luyện từ thế căn bản (tấn công, phản đòn, khóa gỡ,…), qua đơn luyện (quyền pháp, chiến lược,…) và đến các dạng đa luyện (song luyện, đối luyện, tam đấu, tứ đấu,…). Võ thuật Vovinam đa dạng và thức thời, phù hợp với nhiều lứa tuổi.
Từ xưa đến nay Vovinam nổi tiếng với 3 đòn:
Chỏ (vì thế trong một số cuộc thi song đấu đối kháng Vovinam, môn sinh không được phép dùng chỏ, vì Vovinam dùng chỏ rất mạnh)Chém quét (chém một bên, dùng chân đá quét chân đối phương bên kia khiến đối phương ngã)Đòn chân kẹp cổ (dùng sức bật kết hợp hai chân kẹp cổ đối phương rồi quật xuống đất, kỹ thuật này nhanh và mạnh, kết hợp yếu tố bất ngờ khiến cho đối phương khó lòng chống đỡ)
Môn sinh Vovinam luôn tự thực hiện cuộc “cách mạng Tâm Thân” để phát triển toàn diện về tâm, trí và thể. Ngoài việc luyện tập đòn thế để thân thể cường tráng, dẻo dai và khỏe mạnh, môn sinh Vovinam còn trau dồi một tâm hồn thanh cao, hiến ích, tự tin, can đảm, cao thượng, bất khuất và tính nhân bản theo lời dạy của võ sư Nguyễn Lộc “sống ình, giúp ọi người khác sống, sống ọi người”.
Võ đạo của Vovinam còn được xem như một nhân cách sống hay một triết lý làm người.”
“Đọc xong chưa bắt đầu tập nào!” – Mạnh Duy nói.
“Xong lâu rồi bố!” – Mạnh Bảo có vẻ càu nhàu, sao trước khi học lại còn phải đọc lý thuyết thế này.
“Xong rồi chú ạ, đọc lý thuyết đúng là rất tốt.” – Phương Nhi vừa nói vừa liếc xéo Mạnh Bảo một cái, nhìn cái mặt khó chịu của anh mà cô thấy thích thú.
Phương Nhi cũng không hiểu sao cô lại đi học cái võ này nữa. Đọc thì cũng hay đó, nhưng làm sao mà thích bằng lúc cô được đọc lý thuyết về mấy môn võ đã quen thuộc với cô. Cô cũng chẳng nghĩ đây là một môn võ “siêu mạnh” đâu, nhưng cô vẫn cứ học mặc dù đi học là phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




