|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
những ký ức kinh hoàng của ngày xưa. Biển dậy sóng mạnh, những cơn sóng tràn lên như muốn nuốt chửng mọi thứ. Thanh Linh không nghĩ được gì nữa, cô lao ra biển, cô muốn chết!
“Thanh Linh!” – Bàn tay ai giữ cô lại.
Cô quay lại. Là Minh Thiên.
“Bỏ tôi ra! Anh cũng định như những người đó muốn sỉ nhục tôi nữa chứ gì!!??”
“Đồ ngốc! Không đời nào tôi tin cái lão già đó! Cô không được nghĩ quẩn!”
“Anh đang thương hại tôi đấy à???” – Cô hét lên trong tuyệt vọng – “Hắn nói đúng đấy, mà hắn quá hèn nhát. Hắn nói tôi lên giường với một gã đàn ông, và gã đàn ông đó chính là hắn chứ còn ai nữa!!!!!!”
“Hả? Cô nói gì vậy!?”
Thanh Linh không khóc nổi nữa, cô cười lên trong đau đớn, trong bão táp, trong những cơn sóng trào:
“Hahaha! Tôi là một đứa con gái ghê tởm! Lúc tôi 10 tuổi, hắn giết cha tôi để có được mẹ tôi! Tôi quá uất ức nên tôi đi tìm hắn để tìm lại mẹ! Tôi tìm được hắn, nhưng hắn bảo tôi phải làm chuyện nhục nhã với hắn thì hắn trả lại mẹ cho tôi! Tôi chỉ là một đứa trẻ chưa lớn, còn ngây thơ chẳng biết gì, tôi làm theo, thế mà hắn không trả mẹ cho tôi, ngược lại hắn đánh đập tôi. Ôi chao ôi, hahaha, hắn đánh tôi rồi quăng tôi đi, nghĩ là tôi chết rồi, bị xe cán rồi, và hắn bắt mẹ tôi đi đâu tôi chẳng biết! Hahaha, trời ơi, thế mà tôi vẫn sống, tôi vẫn nhởn nhơ sống, tôi vẫn cứ đi yêu Mạnh Bảo dù tôi biết tôi đã từng làm một chuyện tởm lợm chưa từng thấy nhưng tôi nghĩ chuyện này chỉ có tôi và bà cụ biết nên chẳng lo gì! Và giờ đây, haha, người ta gọi tôi là điếm, là c.a.v.e, là bất cứ những tên gọi nào ghê tởm nhất! Ôi haha!!! Cuộc đời tôi là như vậy đấy, haha! Ôi tôi không ngờ hắn có đứa con trai giỏi võ hơn tôi, hắn có một công ty lớn mà hắn vẫn muốn mẹ tôi để rồi hắn là tên giết người và cưỡng bức trẻ em! Haha cuộc đời sao mà hay thế không biết!!??”
Nói đến đó, Thanh Linh lịm dần, cô ngất đi trong cơn mưa bão vẫn tiếp tục như những ký ức kinh hoàng hiện về liên tiếp gào thét trong đầu cô gái trẻ.
Ở đằng xa kia, Mạnh Bảo đã nghe và nhìn thấy tất cả. Tay anh siết chặt lại, đôi mắt anh bừng bừng lửa giận nhìn lại cái khách sạn có gã đàn ông đáng nguyền rủa đang đứng đó cười đắc thắng…
Chương 19: THẾ NHÉ ANH
Sáng hôm sau là một buổi sáng ồn ào nhất trên đảo C. Cái tin về quá khứ của Thanh Linh lan truyền đi rất nhanh, ai cũng tụ tập lại rất đông xung quanh nhà cô để xì xào bàn tán. Đa phần là những lời nói vô cùng cay độc, gièm pha, phỉ báng cô, bà cụ hoảng sợ phải khóa chặt cửa để không nghe thấy những lời nói đó. Phóng viên, nhà báo vẫn đứng ngoài cửa:
“Xin hãy mở cửa để chúng tôi gặp Thanh Linh!”
“Mở cửa ra!”
Sau một lúc ồn ào và hỗn loạn, cánh cửa đã được mở. Người mở cửa bước ra, rồi lại đóng sập cửa lại. Trông thấy cô, người ta lại càng phỉ báng cô to hơn, vì cô mặc bộ quần áo võ thuật mà người ta không muốn coi cô là vận động viên võ thuật nữa. Còn phóng viên, báo đài thì tới tấp chạy đến, xô đẩy nhau để đưa micro về phía cô:
“Cô Thanh Linh, hãy cho biết rõ quá khứ của cô là như thế nào!”
“Chuyện tối qua có phải là sự thật không?”
“Hãy cho chúng tôi biết…”
Thanh Linh không nói không rằng, bước đi giữa hàng trăm người đang nhổ vào cô những lời nói cay độc và ác nghiệt. Cô lầm lì, lạnh lùng, thậm chí là vô cảm. Ngày hôm qua, Minh Thiên đã đưa cô về nhà sau khi cô ngất đi. Những tưởng khi tỉnh dậy cô sẽ đau khổ, dằn vặt, sợ hãi nhưng không phải như vậy. Cô lại trở thành cô gái lạnh lùng, nhưng ánh mắt không còn hiền dịu mà có gì đó vô cùng tàn nhẫn.
Từ đằng xa, Mạnh Bảo vẫn đứng đó nhìn cô. Ngày hôm qua đến giờ, anh không bước đến gặp cô. Vì anh hiểu cô đang muốn ở một mình, cô rất đau đớn, chỉ là cô đang giấu đi thôi. Vả lại anh cũng chưa thể dần chết tên Khánh Quang đáng nguyền rủa đó, hắn đã trốn đâu ngay sau khi nói ra những lời ghê tởm nhất về cô. Anh thực sự muốn đến đánh hết lũ người kia, ôm chặt cô, nhưng vẻ lạnh lùng đó như muốn xa cách anh…
Thanh Linh tiếp tục đi trong hỗn loạn, và lũ con gái xấu tính hôm qua xuất hiện:
“Sao thế? Sợ quá nên không dám nói gì hả gái điếm?”
“Mày mặc bộ quần áo này thật là nhục nhã quá đi!”
“Sao không mặc mấy bộ bikini để mời hàng đi mày?”
“Hoặc là khỏa thân luôn, nhiều con trai muốn nhìn thấy thân hình của mày lắm cơ, hahaa!”
Bọn con gái còn định nói gì nữa thì bỗng im bặt. Thanh Linh ngẩng lên nhìn chúng, cô nghiến chặt răng rồi lao vút về một đứa con gái, tóm cổ cô ta và quật thẳng xuống đất. Đứa con gái chân yếu tay mềm không chịu được đau, kêu toáng lên. Nhưng càng kêu thì Thanh Linh càng tóm lấy tay cô ta bẻ mạnh, rồi túm tóc cô ta giật ngược lên khiến cô ta gào thét xin tha. Những đứa con gái khác kinh hãi xông vào bảo vệ bạn, nhưng Thanh Linh không hề mủi lòng, trái lại cô bồi thẳng mỗi đứa một cú đấm trọn vẹn giữa ngực khiến tất cả ngã lăn.
“Không được dùng võ thuật để đánh người!”
Những vận động viên võ thuật to khỏe vội xông đến để ngăn Thanh Linh lại, nhưng vô ích. Thanh Linh bình thường đã khỏe, lúc này thì lại càng khỏe hơn, những kẻ to cao nhất cũng bị cô quật ngã, không ai dám lại gần cô, thậm chí sợ đến nỗi còn chẳng dám gọi cảnh sát hay gọi ai khác. Bởi vì họ nhìn thấy, trong đôi mắt đó không còn là ánh nhìn dịu dàng mà là ánh nhìn sắc lạnh và độc ác.
Họ chỉ nhìn thấy thế, mà có nhìn thấy tận trong sâu thẳm trái tim băng lạnh kia là biết bao những vết thương chằng chịt đang rỉ máu, không bao giờ có thể lành lại như chiếc gương đã vỡ thì mãi mãi còn lại vết nứt mà thôi…
Thanh Linh tiếp tục đi, và giờ thì người ta chạy hết, không tụm năm tụm ba xung quanh cô nữa. Chỉ còn một mình cô đi trên con đường dài dọc bờ biển. Cô đơn quá…Nhưng cô không muốn người khác ở bên cạnh, cô muốn một mình, vì người khác ở bên cạnh cô là người đó sẽ lại chịu nhiều khó khăn. Thà cứ để cô độc ác, cô vô liêm sỉ trong mắt người ta, có còn hơn không là để người nào khác chịu khổ. Cô biết anh đang đi theo cô, dõi theo cô lặng lẽ, cô muốn đến bên anh, nhưng từ ngày hôm qua có lẽ mọi thứ chấm hết rồi…
Cô đến nhà thi đấu võ thuật, nơi đã mang cho cô biết bao giải thưởng danh giá, nơi mà cô đã được luyện tập những bài võ có ích cho bản thân. Giờ đây, liệu cô có còn xứng đáng với môn thể thao mà cô đã yêu thích này nữa không? Cô nhìn tờ giấy lớn được treo trên tường, lại một bài võ mới mà các vận động viên chắc vừa in ra giấy để tiện luyện ngay tại đây. Cô tập, tập một mình.
Những cú đá, những quả đấm, lộn, chém, xoay,…cô đều có thể làm được.
Nhưng cô thấy mệt.
Những ký ức hỗn loạn lại trở về trong đầu cô.
Ngày hôm đó, gã đàn ông ấy dỗ ngon dỗ ngọt cô, hắn nói cô thật xinh xắn, đáng yêu, hắn hứa sẽ trả mẹ cho cô nếu…,và cô đã làm một chuyện kinh tởm nhất ngay khi cô còn chưa đến tuổi lớn! Cô nhớ cái đêm đó, đêm mưa vần vũ, cô bị quăng ra đường vắng, không có quần có áo mà chỉ có mảnh vải rách nát phủ lên người. Cả người, cả mặt cô là những vết roi bầm dập, máu chảy khắp người, cô đã tưởng cô chết đi nếu bà cụ “** nuôi” không phát hiện ra và cứu cô về.
BỐP! Thanh Linh đấm mạnh vào tường.
Bàn tay cô chảy máu vì cú đấm quá mạnh, nhưng cô không đau. Cô chỉ cảm thấy trái tim mình vỡ ra theo cú đấm đó!
“Tại sao phải tự hành hạ mình như thế?” – Giọng nói thân quen của anh vang lên sau cô.
Cô không quay lại, Mạnh Bảo giận dữ bước tới xoay cô đối diện mình:
“Em mạnh mẽ lắm cơ mà, sao em có thể như vậy được?”
“Bỏ ra đi.” – Cô lãnh đạm.
“Ngay cả anh mà em cũng muốn tránh xa hay sao!? Em nghĩ anh là ai chứ?”
“Chúng ta không còn gì để nói nữa.”
“Hả? Em…”
“Có thể anh không ghê tởm tôi như những người đó, nhưng tôi ghê tởm chính bản thân mình. Tôi không xứng đáng để đứng cạnh anh.”
“Thanh Linh, sao em ngu ngốc vậy!!!??” – Mạnh Bảo quát to.
“Chia tay đi!” – Giọng Thanh Linh vang lên lạnh lẽo khiến Mạnh Bảo sững sờ.
Chết lặng vài giây, Mạnh Bảo hiểu ra tất cả. Anh nói đầy tức giận pha lẫn nghẹn đắng:
“Được, tôi không ngờ em là người như vậy. Dẫu sao chuyến du lịch của nhà tôi cũng kết thúc, tôi cũng sẽ đi theo ý muốn của em thôi.”
“…” – Thanh Linh cúi xuống, không nói gì.
“Tôi sẽ không bao giờ muốn yêu một người con gái đã không mạnh mẽ như em.”
Nói thế nhưng Mạnh Bảo vẫn cố nhìn lại Thanh Linh một lần nữa, cô không hề phản ứng gì mà chỉ nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo đó. Lòng đau như cắt, anh bước đi thật nhanh, không muốn ngoái lại nhìn cô nữa! Và rồi, bóng anh xa dần khỏi tầm mắt cô…Mặt trời của cô, đã tắt từ giây phút này…
Một cái gì đó nghẹn đắng trong cổ họng cô, cô muốn nói gì đó nhưng không thể. Những giọt nước mắt không tài nào trụ được trong băng lạnh đã tan chảy thành dòng ra khỏi đôi mắt lạnh lùng ấy. Cô ngồi thụp xuống, nước mắt trào tuôn như mưa, càng nghĩ thì lại càng khóc nhiều, khóc như tưởng rằng nước mắt đã cạn kiệt, thế mà vẫn cứ tuôn ra. Không, dặn mình không được khóc kia mà! Nhưng cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




