watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8050 Lượt

không thể, bởi cô khóc vì anh…Cô yêu anh, yêu anh quá nhiều, cô làm sao ngăn được nỗi đau khi chính cô đẩy anh đi xa khỏi mình như thế.
“Thế nhé anh…Em và anh, như mặt trời và trái đất, không bao giờ có thể đến gần nhau vì như thế sẽ giết chết nhau, làm cho nhau đau khổ…”
“Em đã khóc, khóc nhiều lắm
Em đã khóc cho hai đứa mình
Anh hãy nhớ trong tình yêu khi đánh mất sẽ không thể tìm lại!
Em sẽ xem chuyện tình ta chỉ là cơn gió thoáng qua thôi mà
Em sẽ chúc anh hạnh phúc, và đường anh bước sẽ có người thay em”
Một mình cô đi dọc bờ biển rộng lớn mênh mông mà vắng lặng. Không còn ai ở đây nữa. Trên bờ cát trắng kia đã từng in dấu hai đôi chân sánh bước bên nhau, cơn gió nào thổi như văng vẳng lại tiếng cười của ai kia. Tất cả đã thành quá khứ ngay chỉ sau một lời nói “Chia tay” thôi sao? Thanh Linh cắn môi đến bật máu, cô thực sự nhớ Mạnh Bảo. Cô không muốn anh ra đi, cô muốn anh ở lại bên cô, bảo vệ cô, che chở cô khỏi những đám người đang khinh miệt cô. Nhưng nếu ở lại với cô thì anh sẽ không thể nở nụ cười rạng rỡ vui vẻ mà anh có, cuộc sống bình yên của anh sẽ bị đảo lộn. Thế là cô để anh đi, dù trái tim cô vẫn còn ngọn lửa nồng nàn của mối tình đầu…Hôm nay gia đình anh quay về Hà Nội rồi, người ta đến tiễn, không ai ở bãi biển này bỏ mặc cô bơ vơ, cô đơn và lạc lõng.
Cuộc đời này sẽ lại chỉ có một mình cô cô độc, không ai ở bên. Một mình…
Bước chân vô thức đưa cô đi đến chỗ đông người, nơi người ta đang tiễn gia đình Mạnh Duy. Nhiều cô gái rất vui vẻ tiễn Mạnh Bảo nữa, vì có lẽ họ nghe nói cô chia tay anh rồi. Cô lặng lẽ đứng đó nhìn anh, nhìn anh rất lâu. Anh thật đẹp. Cái vẻ đẹp của anh, vẻ đẹp trong trái tim anh đã làm trái tim cô rung động và biết yêu…Nhưng cô nào có xứng đáng với vẻ đẹp ấy.
Cô không hề biết, Mạnh Bảo đã nhìn thấy cô từ bao giờ. Chỉ từ xa, anh cũng thấy bóng

dáng ấy mỏng manh, chơi vơi, đơn côi, và ánh mắt lạnh lẽo kia buồn thăm thẳm…
“Lên xe nào, Mạnh Bảo.” – Mạnh Duy gọi con.
Mạnh Bảo quay lại, xách chiếc valy đồ đạc của gia đình và bước đi về phía xe.
“Em xin lỗi, Mạnh Bảo!” – Và trong giây phút ấy, cô bật ra tiếng nói.
Tiếng nói nhỏ, chẳng ai nghe thấy…
…Nhưng anh nghe…
BỊCH! Anh buông cái valy xuống đất, quay ngược lại trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Anh lao rất nhanh về phía người con gái đang đứng một mình ấy…
Và ôm chặt lấy cô!
Thanh Linh sững sờ đứng người mấy giây, còn anh thì siết chặt cô vào lòng mình. Cô định đẩy anh ra, nhưng cô không thể, vì anh ôm cô quá chặt. Cảm xúc ùa về khi cô lại được cảm nhận hơi ấm ấy – hơi ấm của ngọn lửa tình yêu trong lòng anh. Lời nói của anh vang lên bên tai cô:
“Anh đã hứa sẽ ở bên em mãi mãi…”
“…”
“Anh yêu em chính là vì anh nhìn thấy bên trong con người em chính là sự yếu đuối, anh đã từng nhìn thấy em khóc, và anh yêu em! Anh đã nói anh muốn bảo vệ em, che chở em, để em được vui vẻ, sống hạnh phúc và bình yên, anh làm sao có thể bỏ đi và để em lại đây một mình!?”
“Mạnh Bảo, bỏ ra đi, em không muốn anh chịu khổ khi ở lại đây nữa!”
“Vậy thì em nghĩ em chịu khổ anh chịu được không? Anh đã giận em, anh đã muốn đi, muốn rời xa em, nhưng anh không thể làm được!”
“Anh…”
“Anh sẽ cùng em vượt qua mọi khó khăn, và sau đó, đừng bao giờ nói lời chia tay anh nữa, có được không?”
Thanh Linh không biết nói gì nữa, chỉ gục đầu vào người anh để giấu đi những giọt nước mắt. Hóa ra, cô cứ tưởng cô chỉ khóc vì cái chết của cha mình, nhưng còn một người nữa làm cô khóc. Chính là anh. Nhưng anh khiến cô khóc vì hạnh phúc, anh đã khiến cô tin rằng anh và cô không bao giờ có thể rời xa nhau được nữa.
Mạnh Duy, Vân Hoa chỉ biết mỉm cười nhẹ:
“Vậy Mạnh Bảo ở lại đây đi, khi nào giải quyết xong nhiều lùm xùm thì hãy quay về nhé.”
Và rồi gia đình Mạnh Bảo quay trở về, còn anh vẫn ở lại đây, bên cô…
Minh Thiên từ xa nhìn, ánh mắt buồn rầu nhưng anh hiểu tình yêu của Mạnh Bảo quá lớn, làm sao anh có thể sánh kịp.
Nhưng Thanh Chi thì không cam chịu như thế, cô nghiến chặt răng đầy tức giận:
“Đồ dai dẳng, vẫn không chịu đi cơ à? Đã thế thì càng phải nặng tay hơn rồi!”
Chương 20: HÃY LÀ CHÍNH EM

Sóng biển mênh mông đến tận chân trời, nơi có đàn hải âu đang bay lượn về phía mặt trời đang toả sáng rực rỡ trên cao. Gió biển thổi mát lộng, tung bay mái tóc dài mượt mà của cô gái đang đứng ở bờ biển dưới hàng dừa chín quả. Cô gái mặc chiếc váy màu lam nhẹ như màu bầu trời xanh thẳm, đứng dưới biển trời rộng lớn. Đôi mắt buồn của cô như nhìn đến những nơi nào xa xăm phía chân trời kia…
“Em đứng đây một mình làm gì vậy?” – Anh đến bên cô, ôm chặt lấy eo cô.
“Anh nhìn thấy không?” – Cô ngẩng lên trời.
“Cái gì đang bay vậy?” – Anh nhìn theo cô.
Thanh Linh giơ tay đón thứ đó. Là một bông hoa. Bông hoa rơi vào bàn tay mềm mại của cô.
“Hoa này chỉ có ở Đà Lạt, sao nó bay được đến tận đây nhỉ?”
“Thì gió đưa nó bay đi thì đến đâu chẳng được. Mà sao em biết là hoa ở Đà Lạt?”
“Hoa a-ga-băng hay còn gọi là hoa thanh anh, ở nơi khác cũng đầy nhưng ngày xưa em thường ngắm nó ở Đà Lạt. Nhưng giờ có lẽ em không đến đó ngắm được rồi. Ở Đà Lạt có rất nhiều hoa đẹp, xứ sở hoa mà.”
“Được rồi, nếu thích thì một ngày nào đó nhất định anh dẫn em đến Đà Lạt.”
“Anh nhớ đấy nhé!”
“Vận động viên võ thuật như em mà thích hoa, đúng là phụ nữ mà! Anh cứ tưởng em dùng hoa vào việc luyện kiếm ấy chứ, hehe.”
“Anh đùa ít thôi em ột quả bây giờ.” – Cô trừng mắt.
“Có bao giờ em cho anh được quả nào đâu à.” – Vừa nói anh vừa ôm chặt cô hơn.
“Đợi đó đi, em sẽ giỏi võ hơn anh cho coi.”
Anh dụi vào mái tóc thơm của cô:
“Em đã có nhiều thứ hơn anh rồi, Thanh Linh à!” – Giọng anh ấm áp bên tai cô – “Anh yêu em và muốn ở bên em vì những cái “hơn” đó.”
“Mạnh Bảo, em hơn cái gì chứ. Em cảm thấy mình thật chẳng bằng anh một cái gì!”
“Đừng nói thế nữa!” – Anh quay người cô lại đối diện mình – “Anh không thể hình dung quá khứ của em đau khổ thế nào, anh nghĩ tới cũng đủ thấy rợn cả người, vậy mà em vẫn sống tốt, vẫn cố gắng để hoàn thiện bản thân mình, để trở thành một vận động viên võ thuật xuất sắc như vậy. Đó chính là điều mà anh không thể bằng em.”
“Nhưng…”
“Nghe lời anh, đừng bao giờ để trái tim mình yếu đuối và sợ hãi. Hãy là chính em, là chính con người của em, đừng thay đổi một điều gì cả. Người mà anh yêu, là một Thanh Linh mạnh mẽ, không sợ tổn thương và thất bại, hiểu không?”
“Mạnh Bảo…” – Cô gục vào lòng anh, nghẹn ngào – “Đừng tốt với em thế nữa mà!”
“Em chẳng bảo anh là đồ cáo già, sói già đáng ghét còn gì, sao lại bảo anh tốt vậy?” – Anh mỉm cười ôm cô trong vòng tay ấm áp – “Con cáo này sẽ còn ở bên em cả đời.”
“Anh đáng ghét lắm ý, ở bên cạnh em làm gì chứ? Anh sẽ chịu khổ đó!”
“Bỏ cái câu này đi, anh nghe nhàm tai lắm rồi! Chúng ta sẽ tìm tên Khánh Quang đó để làm rõ sự thật, để cho bọn chúng phải trả giá đắt. Rồi sau đó sẽ chẳng có “chịu khổ” cho em lải nhải mãi nữa đâu, hehe.”
“Em thực sự muốn đấm anh quá!”
“Anh nói thật mà.” – Mạnh Bảo ôm chặt Thanh Linh hơn nữa – “Thanh Linh này, sau chuyện này thì đi với anh nhé.”
“Đi đâu?”
“Trước mắt là một cuộc du lịch Đà Lạt.”
“À cái đó thì anh đã hứa rồi mà, tất nhiên là phải đi.”
“Người ta hay tổ chức đám cưới ở Đà Lạt lắm đấy!”
Thanh Linh đỏ bừng mặt vì hiểu ra cái “hàm ý” của Mạnh Bảo, định cúi xuống thì anh nhanh chóng cúi nhanh hơn, cụng đầu vào trán cô, mũi kề mũi, môi kề môi:
“Em quyến rũ nhất là khi đỏ mặt đó, đừng làm anh có ý nghĩ xấu chứ.”
“Nhưng ai bảo anh nói…”
“Anh có bảo bây giờ đâu, sau này không được sao?”
“Ơ thì…”
“Anh muốn em là của anh, mãi mãi! Anh sợ rằng em sẽ bỏ anh đi, nói lời chia tay anh như ban nãy.”
“Em sẽ không làm thế nữa đâu mà.” – Cô ngước nhìn anh.
Mạnh Bảo mỉm cười hài lòng cúi xuống hôn cô. Lúc nào cũng thế, nụ hôn của Mạnh Bảo thật ngọt ngào và chan chứa yêu thương đến lạ, bờ môi ấm áp ấy khiến Thanh Linh mê đi, không muốn rời. Cứ ngỡ rằng những chàng trai hoàn hảo thật là khó, chỉ là tưởng tượng, nhưng giờ đây cô đang yêu một chàng trai như thế, và chàng trai đó cũng yêu cô nồng say, tha thiết, không bao giờ muốn rời bỏ cô, muốn cùng cô vượt qua tất cả để được bên nhau. Và mọi tình yêu ấy, chỉ với nụ hôn này thôi, cũng nói lên tất cả rồi.
Nhưng ai biết đâu, nụ hôn ngọt ngào này cũng là nụ hôn cuối cùng khi anh và cô được bên cạnh nhau trong quá khứ…
Mạnh Bảo buông cô ra, âu yếm hỏi:
“Sẽ ở cạnh anh mãi mãi thế này chứ?”
“Ừm vâ…”
Thanh Linh chưa kịp nói hết chữ “vâng” thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Thanh Linh rút điện thoại ra. Một số lạ.
“Alo.”
“Đi ra chỗ khác!” – Giọng nói đáng sợ của người đàn ông vang lên.
“Hả…” – Thanh Linh run người.
“Tôi biết cô đang ở cạnh Mạnh Bảo, cô bé xinh xắn! Mau đi ra chỗ khác để cậu ta không nghe thấy tôi nói gì.”
Thanh Linh buộc phải đi ra xa

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT