watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8055 Lượt

Linh cảm điều gì chẳng lành, anh liền chạy vội theo cô.
Minh Thiên không hề biết, giống Thanh Linh đến mấy thì cô gái đó không hề có chiếc nơ xanh buộc trên đầu…
Chạy đến một ngã rẽ, Minh Thiên không thấy “Thanh Linh” đâu nữa. Cô đã chạy đi nấp sau một thân cây to. Cô đâu phải Thanh Linh, cô chính là Thanh Chi. Thanh Chi khẽ mỉm cười khi mình đã “dụ” Minh Thiên thành công.
Minh Thiên tiếp tục đi tìm, và khi chạy hết ngã rẽ, anh nhìn thấy cô gái ấy đang bước đi vội vã. Cô gái có chiếc nơ màu xanh…Lần này thì cô chính là Thanh Linh thật, cô đang trên đường đến chỗ mà Khánh Quang hẹn. Minh Thiên vẫn không một chút gì
nghi ngờ, tiếp tục bám theo cô để xem cô đi tới đâu.
Nơi cô đến là một cái sân rộng, Khánh Quang đang thản nhiên ngồi giữa hàng loạt các võ sĩ khoẻ mạnh đứng chắn đường cô. Cả Khánh Vinh cũng ngồi đó, cười:
“Thanh Linh, muốn gặp lại mẹ thì cho chúng tôi thử thấy tài năng của cô đi xem nào!”
Cô gái nóng lòng muốn gặp mẹ không hề biết, Khánh Quang và Khánh Vinh không hề giữ mẹ cô lúc này. Cô dần rơi vào cái bẫy khổng lồ của chúng:
“Nhào vô đi!”
Mạnh Bảo sốt ruột ngồi đợi ở khách sạn, sáng sớm nay khi anh tỉnh dậy thì cô đã đi và để lại cho anh lá thư: “Em đi đón bác của em một chút, chiều nay em sẽ gọi anh ra, rồi chúng mình lại đi chơi tiếp nha.” Dòng thư dễ thương đó khiến anh an tâm phần nào, nhưng sao cô đi là anh thấy nhớ nhung, thấp thỏm.
Bỗng có tiếng gõ cửa.
Mạnh Bảo đi ra, thấy Thanh Chi hốt hoảng:
“Anh Mạnh Bảo…Nhanh lên!”
“Sao thế, Thanh Chi?”
“Em thấy chị Thanh Linh…” – Thanh Chi hổn hển.
“Thanh Linh làm sao? Cô ấy gặp chuyện gì à?” – Mạnh Bảo giật mình.
“Anh cứ đi theo em!” – Nói rồi cô vội chạy đi, Mạnh Bảo cũng chạy ngay phía sau.
Những tên võ sĩ ngay lập tức xông vào Thanh Linh, chúng đều là võ sĩ được Khánh Quang dạy một thời gian nên tất nhiên không phải tầm thường. Nhưng Khánh Quang có thể dạy Khánh Vinh khoẻ hơn cô chứ những tên này không là gì với cô hết. Cô né đòn, phản đón vẫn điêu luyện không có chút gì xao nhãng, nhờ thân hình nhỏ nhắn nên cô tránh cực nhanh, không kẻ nào đuổi kịp cô mà đánh cô được phát nào cả.
Minh Thiên lặng lẽ quan sát từ xa, anh không phải giỏi võ gì, nhưng anh đã quan sát cô tập võ nhiều, và anh nhận ra cô không bình tĩnh được như ngày xưa. Những gì Khánh Quang nói, và nỗi nóng lòng muốn gặp mẹ đã khiến cô không được chiến đấu tốt, phản đòn ít hơn là né đòn, một lúc là tránh chứ không hạ luôn đối thủ của mình. Khánh Quang tất nhiên nhận ra điều đó, cười lớn:
“Con bé ngu ngốc, mẹ của mày tao đã giết lâu rồi, mày ăn quả lừa dễ quá đấy!”
“Cái gì!?” – Thanh Linh kinh ngạc.
Và ngay lúc cô đang mất bình tĩnh, một tên từ đằng sau rút con dao trong người ra định đâm thẳng vào lưng cô.
“Thanh Linh, cẩn thận!!!!!!!” – Minh Thiên hét lên, vội lao ra phía cô.
PHẬP! Con dao lao thẳng xuống, đâm thẳng vào cánh tay của Minh Thiên khiến máu trào ra. Thanh Linh kinh ngạc:
“Minh Thiên, sao anh lại ở đây!?”
“Cẩn thận, chúng nó…lừa cô…”
Khánh Vinh tức giận:
“Thật là to gan, dìm thằng đó xuống biển cho chết ngạt luôn đi!”
“Chúng mày dám…” – Thanh Linh định ngăn cản lại thì bỗng có cánh tay quàng chặt qua eo cô, không cho cô cử động. Những tên võ sĩ đã áp đảo được cô, sức của chúng rất khoẻ khiến cô không vùng ra được.
Một tên võ sĩ lôi xềnh xệch Minh Thiên ra, vết thương khiến anh không tài nào có thể chống cự. Lúc này biển động mạnh, trời mây vần vũ như sắp mưa, những con sóng dậy rất cao đầy bọt trắng xoá. Biển ở đảo C. lại ít chỗ nông, chỉ đi một lúc là đã ra chỗ sâu, và gã võ sĩ dìm thẳng Minh Thiên xuống nước, để những con sóng kia lao tới tấp vào người anh. Anh muốn vùng lên, nhưng hắn đã ghì chặt anh, ép anh dìm mặt xuống nước. Minh Thiên không thể thở được! Đáng chết, sao gã này lại khoẻ thế chứ? Cảm giác khó thở lan khắp người anh, khiến anh lả người đi, không còn nổi sức mà giãy giụa.
Thanh Linh không thể nhìn nổi cảnh đó, cô lập tức cúi xuống cắn mạnh vào tay kẻ đang tóm mình khiến hắn đau đớn buông ra. Cô vội chạy về phía Minh Thiên, gã võ sĩ đang dìm anh thấy cô thì lập tức bỏ chạy. Cô bơi đến lôi Minh Thiên lên, người anh ướt đẫm, mặt thì tái cả đi. Khi lên được bờ thì cô thấy Kháng Quang cùng đoàn người đã đi đâu mất. Đặt Minh Thiên lên bãi cát, cô đặt tay lên ngực anh ấn mạnh để anh thở. Nước phun hết ra từ miệng anh, nhưng có vẻ bị dìm khá lâu, nên Minh Thiên không tỉnh được, hơi thở cũng yếu chưa thể coi là thở hẳn hoi. Làm sao bây giờ? Minh Thiên đã cứu cô, chẳng lẽ cô lại không cứu anh? Hô hấp nhân tạo kiểu này hơi nhẹ rồi, chắc cô phải dùng kiểu khác mất, nếu không anh chết ngạt thì nguy!
Cô thở một hơi dài rồi cúi xuống, truyền hơi thở qua miệng Minh Thiên.
“Nhanh lên, Mạnh Bảo…Hả!” – Thanh Chi đang chạy đi bỗng sững người khi nhìn thấy Thanh Linh từ xa.
Mạnh Bảo chạy đến, và bàng hoàng khi thấy cảnh tượng đằng kia. Thanh Linh…chẳng phải đang hôn Minh Thiên sao? Một cảm giác nóng như lửa bùng cháy xung quanh người anh, đôi mắt toé lên tia lửa giận dữ, anh quay người đi thật nhanh. Thanh Chi đuổi theo:
“Trông Minh Thiên có vẻ như bị ngã xuống nước, chắc là cũng do anh ấy đang gặp nguy hiểm.”
“Thanh Chi!” – Đột nhiên Mạnh Bảo quay phắt lại – “Nói anh nghe em đã nhìn thấy gì?”
“Là sao cơ?”
“Chẳng phải lúc chạy đến gặp anh thì em thấy cái gì sao?”
Thanh Chi nghe vậy, ra mặt sợ sệt:
“Thực ra thì…Nói ra sợ anh sẽ giận…”
“Nói đi, anh không làm gì em đâu!”
“Em…em…”
“Nhanh!”
“Em thấy chị Thanh Linh đi cùng anh Minh Thiên!”
Mạnh Bảo nghe như sét đánh ngang tai.
“Mạnh Bảo, em thực sự không muốn giấu anh. Thực ra trước đó, cái ngày mà chị được gặp Minh Thiên, có vẻ như chị ít nói chuyện về anh hơn. Ngày trước mới yêu anh, chị nói với em toàn là nói về anh, nhưng sau khi gặp Minh Thiên, chị ít bàn về anh mà toàn nói chuyện khác, nhưng rất hay đề cập tới anh chàng giàu có đẹp trai nào đó. Rồi sau cái ngày chị bị Khánh Quang phanh phui sự thật, em đã rất thương chị, tới an ủi chị thì chị toàn nói “muốn chia tay anh Mạnh Bảo” thôi. Em không muốn làm anh buồn, nhưng, em đã nghe thấy và em thất vọng lắm…”
Thanh Chi vừa lí nhí nói, vừa ngẩng lên nhìn Mạnh Bảo. Gương mặt anh bàng hoàng, sững sờ đến tột độ, như không muốn tin vào những gì Thanh Chi nói. Nhưng Thanh Chi là em gái của Thanh Linh, thì làm sao có thể sai đây? Cô nói chia tay anh, cô cứ không muốn anh bên cô rồi lấy lý do anh chịu khổ, cô lén lút cái cuộc điện thoại với “người bác” nào đó, và rồi cái cảnh kia với Minh Thiên,…Mạnh Bảo như con thú dữ bị thương, anh hét lên một tiếng đầy giận dữ rồi chạy đi, để lại đằng sau nụ cười độc ác của Thanh Chi.Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời – Trang 5

Chương 21: NƠI ĐÃ ĐÁNH MẤT (NĐĐM)

Sau khi đưa Minh Thiên đến bệnh viện, Thanh Linh mệt mỏi đi trong rối bời. Bãi biển này lại vắng tanh và chẳng có ai nữa. Những lời của Khánh Quang càng khiến cô thêm nhức đầu, cô lại rơi vào cái bẫy của hắn rồi. Rốt cuộc mẹ cô ở đâu? Bị hắn giết thật hay không? Sao mọi thứ lại rắc rối đến thế này chứ!?
Cô cảm thấy buồn và trống trải. Tự dưng cô nhớ tới lá thư mình viết cho Mạnh Bảo sáng nay. Cô nhớ anh quá, cô muốn được gặp anh. Cô giở điện thoại ra, nhắn một cái tin thật dễ thương để Mạnh Bảo vui:
“Anh yêu, hẹn gặp anh ở mỏm đá cao nhất đảo nhé! Anh biết chỗ đó rồi phải không nhỉ? Chỗ đó ngắm biển là rất đẹp, nhất là được ngắm cùng anh nữa. Em nhớ anh quá đi.”
Nhưng cô không biết, tin nhắn đó vô tình làm cho cơn giận của ai kia bốc lên ngùn ngụt…
Cô lặng lẽ đi lên phía mỏm đá cao nhất của hòn đảo. Đây là một mỏm đá rất cao, phía dưới nó là những vách đá nhọn nên sóng xô vào càng mạnh hơn. Nhưng khi đứng từ mỏm đá này mới thấy biển đẹp đến mức nào. Bầu trời thêm rộng, biển thêm mênh mông, khung cảnh này thật yên bình. Nhưng Thanh Linh cảm thấy điều gì không lành. Những đám mây đen từ đâu bay tới tối mịt cả bầu trời, đằng xa có ánh chớp giật, gió thổi rất mạnh, tiếng sấm đì đùng như báo hiệu sắp có một cơn mưa lớn. Sóng biển dậy cao, tung vào những bãi đá. Biển động rồi. Liệu cô có ngắm được biển với Mạnh Bảo nữa không đây?
Đang lo lắng vẩn vơ thì cô nghe tiếng bước chân đến gần. Thanh Linh khẽ mỉm cười, nghe tiếng là cô biết ai rồi. Cô quay lại, cười một nụ cười thật tươi và hiền dịu:
“Anh đến rồi à?”
Nhưng nụ cười của cô bị dập tắt ngay khi nhìn thấy gương mặt người cô yêu.
Không còn ánh mắt dịu dàng, không còn nụ cười ấm áp, thay vào đó là một gương mặt sầm tối, ánh mắt như nảy lửa đang chĩa vào cô. Cô ngạc nhiên nhìn anh, nụ cười của cô cũng méo xệch đi, không hiểu vì sao trông anh có vẻ rất tức giận đến như vậy.
“Mạnh Bảo, sao thế?”
“Đừng vờ vịt nữa đi!” – Giọng anh vang lên lạnh lẽo.
“Anh nói gì? Em vờ vịt anh cái gì?” – Cô chẳng hiểu gì cả.
“Tôi buồn nôn với cái tin nhắn của cô! Cô không cần phải bắt cá hai tay một cách giả tạo đến thế chứ?”
Thanh Linh từ ngạc nhiên chuyển sang bàng hoàng:
“Em bắt cá hai tay ư? Anh đang nói gì thế!? Anh có làm

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT