|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sao không vậy?”
“Cô mới làm sao đó, đừng có giả ngây giả ngô với tôi! Tôi không ngờ tôi đã yêu cô như vậy mà cô vẫn lừa dối tôi để yêu tên Minh Thiên đó!!” – Mạnh Bảo phẫn nộ.
Thanh Linh nhớ lại lúc mình hô hấp nhân tạo cho Minh Thiên, vội vã thanh minh:
“Anh nhìn thấy em với anh ấy sao? Em không có ý định gì, chỉ vì anh ấy ngã xuống nước nên…”
“Chẳng phải ngay từ đầu cô đã nói dối tôi là đi gặp bác để đi gặp hắn sao!!??” – Mạnh Bảo cắt ngang lời cô.
“Anh…nói gì…?” – Cô lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.
Mạnh Bảo cứ thế tiến về phía cô:
“Tôi đã luôn nghĩ cô là một cô gái tốt, nhân hậu, không bao giờ lừa dối ai! Tôi yêu cô vì cứ ngỡ rằng trái tim cô trong sạch, tinh khiết, ngay cả khi biết được quá khứ đen ngòm của cô thì tôi vẫn tin cô là một người trong sáng. Chỉ cần chúng ta yêu nhau thật long, tôi sẵn sang bỏ qua tất cả những lỗi lầm trong cuộc đời cô, vì tôi thực sự đã rất yêu cô! Nhưng cô làm gì với tôi đây!? Cô suốt ngày cứ nói vẩn vơ muốn tôi rời xa cô để tôi khỏi đau khổ, nhưng thực tình là cô đi cùng tên Minh Thiên. Phải rồi, có hắn thì cô không sợ gì nữa, hắn giàu có như vậy sẽ dùng tiền để bảo vệ cô khỏi dư luận mà! Cô sẵn sàng lừa dối rồi đạp đổ lên tình yêu mà tôi dành cho cô như thế!!!”
Mỗi lần anh nói là một lần cô lùi lại phía sau, cô bàng hoàng không tin mình đã nghe thấy cái gì nữa. Giọng cô run rẩy pha lẫn giận dữ và đau xót:
“Tôi không hiểu ai mới là kẻ lừa dối ai đây!”
“…” – Mạnh Bảo nghe câu đó tự dưng im bặt.
Thanh Linh tiếp tục lùi lại, cô cảm thấy muốn tránh xa con người đó. Trong đôi mắt đẹp của cô giờ đã có đầy sự tuyệt vọng và đau thương:
“Anh đã từng nói là luôn tin tưởng tôi…”
“…”
“Anh đã từng nói sẽ luôn ở bên tôi, không bao giờ nghi ngờ tôi, luôn lắng nghe tôi…”
“Cô…”
“Vậy mà giờ anh nói với tôi những lời như thế!!??” – Cô hét lên đầy đau đớn – “Anh không thèm nghe tôi giải thích! Anh nói thẳng vào mặt tôi những lời nói đó. Anh có biết mỗi lời nói của anh là một con dao giết người hay không!? Kẻ nào đã nói yêu tôi, đã ngọt ngào với tôi, lúc nào cũng nói những lời có cánh với tôi? Hay chỉ là một kẻ lừa dối, ghen tuông, sẵn sàng nói những lời cay độc nhất với người mà anh nói là anh yêu đấy! Anh tưởng anh là ai? Anh nghĩ anh quan trọng với tôi đến mức lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ về anh thôi à!? Tôi nhận ra Minh Thiên còn tốt hơn anh gấp ngàn lần!”
“Thanh Linh…” – Mạnh Bảo tự dưng thấy có gì đó đau xót.
“Tôi mất cả rồi. Mất mẹ, mất cha, mất đi tuổi thơ và tình yêu thương. Tôi đã sống đủ trong cái quá khứ đen ngòm như anh nói, và giờ đến người mà tôi đã yêu bằng cả trái tim cũng đã sẵn sàng giết chết tôi!!!”
Cô hét lên đầy tuyệt vọng, và ngửa người ra sau!
“KHÔNG, THANH LINH!!”
Mạnh Bảo bàng hoàng vội lao tới định tóm lấy tay cô, nhưng muộn mất rồi! Cô rơi ra khỏi mỏm đá, lao thẳng xuống biển đang tràn những con sóng dữ.
ĐOÀNG! Mưa trút xuống ào ào. Từng hạt mưa tới tấp rơi xuống như nỗi đau vô bờ của trái tim đã vỡ tan! Mạnh Bảo bàng hoàng, sững sờ, nhận ra một phút mất lý trí mà anh đã khiến con người cô đang cố gắng mạnh mẽ đã tuyệt vọng, buông xuôi tất cả. Như có hàng ngàn con dao đâm vào trái tim, Mạnh Bảo lao xuống theo cô, cố với lấy bàn tay đang rời xa anh dần.
Còn nỗi đau nào đau hơn nỗi đau này
Còn sự chia ly nào lại bi ai và cùng quẫn đến như thế!?
Nỗi đau khi mất đi niềm tin
Chia ly khi con tim đã chết
Để rồi buông lơi bàn tay đã từng bên nhau hơi ấm
Quá khứ mãi mãi tàn phai trong bọt sóng đại dương!
Tùm! Mạnh Bảo rơi xuống biển, nhờ tài bơi giỏi nên anh vẫn bơi được lên. Mặt biển nổi sóng, từng đợt sóng cao và mưa bão khiến anh không nhìn thấy gì cả nữa. Bầu trời đen kịt không còn một ánh sáng. Anh hét gọi tên cô, vừa gọi vừa bơi đi tìm cô. Không có tiếng ai trả lời anh cả! Đau đớn, ân hận, Mạnh Bảo như phát điên lên khi sóng biển và mưa gió liên tiếp cố dìm anh xuống biển. Sóng đẩy anh ra phía vách đá nhọn hoắt. Giật mình khi
nhìn những vách đá đó, anh linh cảm điều gì chẳng lành, liền để sóng đưa mình đến rồi nhanh chóng bám vào một tảng đá. Vừa lúc anh định lên bờ thì…
Trên mặt nước, có cái gì đang trôi. Là chiếc nơ cài trên đầu Thanh Linh! Chiếc nơ xanh nhuốm đỏ màu máu…
Mạnh Bảo nhìn ra hướng chiếc nơ đã trôi đến. Anh bàng hoàng.
“THANH LINHHH!!!!”
Anh lao đến chỗ cô trong cơn hoảng loạn. Sóng đã đẩy cô va vào vách đá rồi lại đẩy cô ra biển. Cả một vùng biển nhuộm một màu máu đỏ. Cô đã ngất lịm đi vì đau đớn. Trên người cô là những vết thương do va đập quá mạnh, vách đá nhọn đã đâm cô không khác gì những con dao!
“Thanh Linh, tỉnh lại đi! Thanh Linh!” – Anh ôm cô vào lòng, rồi vội vã bơi về phía bờ.
Bờ cát trắng giờ đây thấm màu đỏ của máu. Mạnh Bảo bàng hoàng khi vén tóc đang che mặt Thanh Linh ra, gương mặt xinh đẹp của cô đã đầy những vết thương do đá quệt qua. Anh nâng đầu cô lên, lay mạnh cô, gọi cô đến khản giọng:
“Thanh Linh, anh van em, tỉnh lại đi!! Tỉnh lại nhìn anh đi!”
Anh đã làm gì thế này!? Anh đã khiến cô ra nông nỗi này! Anh đã hại cô, chính tay anh – kẻ đã nói sẽ bảo vệ cô nhưng lại hại cô, giết chết niềm tin mà cô đã dành cho anh. Cô đã luôn yêu anh, chung thủy với anh, nhưng tại sao anh lại nghi ngờ cô? Anh không còn lý trí nữa sao!? Một loạt câu hỏi rối rắm, nhằng nhịt trong đầu anh, đi kèm với những câu hỏi ấy là nỗi đau ân hận, day dứt, ngay lúc này đây anh muốn là kẻ bị va vào vách đá chứ không phải cô! Thân hình mong manh, nhỏ bé đã bị cả vách đá đầy đá nhọn đâm xuyên qua, không chỉ đâm vào thân thể mà đâm cả vào trái tim đau đớn của cô. Mạnh Bảo hét lên đầy tuyệt vọng:
“Thanh Linh, anh là thằng khốn, em mau tỉnh lại đánh chết anh luôn đi!!! Thanh Linh, đừng rời xa anh, anh sai rồi, em tỉnh lại đi!!”
Và lúc đó, cô mở mắt…Đôi mắt buồn thẳm đau đáu nhìn anh, giọng run lên:
“Tại sao…lại không tin em…?”
“Anh là thằng ngu đần, anh cứ cho những gì mình thấy là đúng! Anh không thèm tìm hiểu cái gì cả! Anh sai rồi, là tại anh, anh xin lỗi!” – Mạnh Bảo ôm chặt lấy cô.
Mưa vẫn rơi tầm tã, nhưng cô cảm nhận thấy…giọt nước mắt của anh rơi xuống vai mình.
“Đừng khóc, Mạnh Bảo.” – Cô thì thào.
“Không…” – Cô càng nói thì nước mắt anh càng tuôn trào.
“Số phận em đã định rồi, đau đớn lắm, dù cho thế nào thì em cũng đã nhiều lần muốn tìm đến cái chết.”
“Không được nói như thế!! Đừng bỏ anh, anh sai rồi! Em phải gắng lên, có được không?”
“Anh không có lỗi gì cả, là tại em đã yếu đuối…”
“Không! Anh là thằng tồi! Em có thể đánh anh, mắng anh thoải mái đi, nhưng đừng bỏ anh! Anh không thể sống thiếu em được!”
“Đừng khóc, Mạnh Bảo…Em không sao đâu mà. Anh là một người tốt, anh xứng đáng có một cuộc sống tốt và hạnh phúc. Em không thể mang lại hạnh phúc cho anh, em chỉ khiến anh vì em mà chịu nhiều tổn thương thôi.”
“Đồ ngốc! Em là người con gái đầu tiên và duy nhất mà anh yêu. Chỉ có em mới khiến anh hạnh phúc thực sự! Anh làm sao mà sống thiếu em? Anh làm sao tha thứ cho chính mình đây?? Anh chỉ là một thằng đáng nguyền rủa, cái gì mà người tốt chứ?”
“Dù cho anh có là ai đi nữa…”
“Hả?”
“Dù cho cuộc sống này có quá nhiều sự đổi thay, em vẫn chỉ yêu một mình anh, Mạnh Bảo à.”
Thanh Linh dựa người vào người anh, cô thích được anh ôm vì mỗi lần đó là cô cảm thấy ấm áp. Giờ đây cô nhận ra, có thể anh đã sai lầm vì không tin cô, nhưng đó không phải lỗi của anh. Là do anh đã yêu cô quá nhiều nên đã mất đi lý trí khi nghĩ rằng cô đã phản bội anh. Dẫu sao, cô cảm thấy mình không xứng đáng với anh…Mạnh Bảo là một người tốt, giá như không ở bên cô thì anh sẽ không phải như thế này. Nhưng định mệnh sao lại trớ trêu đến như thế!? Định mệnh khiến cô yêu Mạnh Bảo, yêu anh vô cùng, không dám quyết tâm rời xa anh! Thà lần trước cô quyết không gặp mặt anh thêm nữa, đã chia tay thì dứt luôn, có phải giờ đây cả hai đã bình yên cho dù cuộc sống của cô có đơn côi đến thế nào đi chăng nữa.
Cô thấy đau! Đau vì những vết thương nặng trên người. Nó đã hủy hoại tất cả. Hủy hoại nhan sắc kiều diễm, xinh đẹp. Hủy hoại sức khỏe để tập võ thuật. Nhưng cái đó nào có quan trọng bằng tình yêu ngọt ngào giữa cô và Mạnh Bảo đến đây là đường cùng!
Mắt cô mờ đi, cơn đau tiếp tục xâm chiếm khắp người cô, len cả vào trái tim quặn thắt của cô. Cô phải chết sao? Phải rời bỏ cuộc sống, phải rời bỏ tất cả, rời bỏ tình yêu đẹp nhưng ngắn ngủi vô cùng. Tại sao? Tại sao hạnh phúc lại không thể đến được với cô? Chẳng lẽ cuộc đời cô lúc nào cũng chỉ phải chìm trong khổ đau và cùng quẫn?
Cô ngẩng lên nhìn Mạnh Bảo, anh vẫn ôm cô, những dòng nước mắt ân hận muộn màng rơi xuống hòa lẫn những giọt nước mưa. Cô nghẹn ngào:
“Em không thể ở bên anh được nữa…”
“Thanh Linh, anh đã bảo em đừng nói thế nữa mà!”
“Xin anh…hãy chăm sóc Thanh Chi, và cả bà cụ nữa…” – Trong phút giây đau đớn nhất, cô vẫn nhớ tới người em gái của mình mà không hay biết rằng, chính người em gái đó đã quên mất tình chị em để hại cô.
Cô chưa kịp nói hết, có tiếng hét vang lên:
“Á!!!”
“Thanh Chi!” – Thanh Linh hoảng hốt định gượng dậy – “Là…tiếng của Thanh Chi…”
Bỗng bóng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




