watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8059 Lượt

đen cao lớn từ đâu lừ lừ tiến lại gần:
“Chết đến nơi rồi còn lo cho con bé đó sao?”
“Khánh Vinh…” – Cả Mạnh Bảo và Thanh Linh nhìn gã trai đó bằng ánh mắt nảy lửa. Cô tức giận – “Em gái tao đâu?”
“Con bé ngu đần đó còn sống làm cái gì nữa, chết đi cho cái đảo này bớt tăng dân số! Xin lỗi chứ bố tao vừa bảo mấy thằng xã hội đen cho nó vài nhát rồi.”
“Mày…Tên khốn kiếp!” – Thanh Linh không chịu nổi nữa.
“Để tao giúp mày đi cùng nó luôn!” – Khánh Vinh đi tới lôi Thanh Linh ra khỏi tay Mạnh Bảo.
“Thằng khốn, đừng có hòng động vào cô ấy! Hôm nay tao phải xé xác mày!” – Mạnh Bảo gầm lên, kéo Thanh Linh lại.
“Chúng mày đâu!” – Khánh Vinh gọi.
Và từ đâu, những tên võ sĩ lực lưỡng xuất hiện, lao về phía Mạnh Bảo. Lúc này anh đã cạn sức lực, bị chúng lôi xềnh xệch ra một cách không thương tiếc. Chúng quăng anh vào cát, rồi đấm, đá túi bụi vào người, vào bụng, vào mặt anh. Thanh Linh thấy vậy quên cả những vết thương đau đến tê dại, vùng khỏi người Khánh Vinh định chạy đến phía anh. Nhưng BỐP! Khánh Vinh điên tiết lao tới, đấm một cú vào đầu cô khiến cô không còn sức chịu đựng nữa, ngã quỵ xuống. Khánh Vinh bế cô trên tay, quay lại Mạnh Bảo cười lớn:
“Nó chưa chết đâu, tao sẽ không để nó chết, nhưng mày sẽ không bao giờ gặp nó nữa đâu Mạnh Bảo ạ! Nếu muốn gặp nó thì cứ đi tìm tao đi, tìm khắp cả nước này cũng được, tụi tao đi tới bất cứ nơi đâu mà. Còn con bé này, cứ để nó tiếp tục sống trong đau khổ, sống không bằng chết, sống đến lúc nào quằn quại giẫy giụa mà chết như con đỉa phải vôi thì thôi, hahaha! Công nhận tao ác ghê gớm, nhưng như thế đồng nghĩa với việc tao là kẻ mạnh nhất, Mạnh Bảo à mày đừng có võ vẽ làm gì cho phí công nữa, mày cũng chỉ là loại yếu như sên thôi, hô hô! Nhớ nơi này nhé Mạnh Bảo, nơi đã đánh mất tất cả, nơi mà mày đã tự tay đánh mất người mày yêu, mày là kẻ ngu đần nhất thế giới này!”
“Không…Thanh Linh…Á!”
Những tên võ sĩ tiếp tục giáng xuống Mạnh Bảo những cú đánh dã man, người anh bê bết máu. Anh không còn sức nữa, ngất xỉu đi thì chúng mới tha cho và bỏ đi. Một mình anh bơ vơ lại nơi đó với nỗi đau khôn cùng. Sóng biển dạt vào bờ, đưa chiếc nơ màu xanh trả về tay anh giống như tất cả mọi chuyện dường như chưa hề bắt đầu.
Anh đã sống những ngày qua cô đơn với nhớ mong với những nỗi hối hận
Anh đã nghĩ đến tình yêu, nghĩ đến những tháng ngày và nghĩ đến em
Còn chính lúc này một mình nhìn đêm đen và những kỷ niệm ùa về dày vò con tim anh!
Người biết không người anh chỉ mong mình đừng xa cách sẽ vẫn như xưa
Làm gì để quay trở lại?
Tình yêu của Thanh Linh, Mạnh Bảo giống như một bông hoa hồng tuyệt đẹp, nhưng gai của nó thì nhọn, đâm vào đau đớn vô cùng.
Thanh Linh đã ra đi, tính mạng của cô không biết sẽ thế nào. Nhưng dù là sống hay chết, chàng trai ấy vẫn đi tìm cô.
Suốt hai năm trời dài đằng đẵng, anh cùng với cô em gái Vân Trang, Minh Thiên, Minh Phú và những người đã từng cùng Thanh Linh đấu võ đi khắp nơi để tìm kiếm cô, xuyên từ Nam xuống Bắc mặc dù biết tìm kiếm cô là vô vọng, họ chỉ biết tìm kiếm tung tích của những kẻ nổi tiếng như Khánh Quang, Khánh Vinh. Nhưng dù khó khăn thế nào, những người trong đoàn vẫn không hề nản, ngay cả Vân Trang. Ngày mà Mạnh Bảo bị đánh phải đưa vào bệnh viện là ngày cô vừa trải qua kỳ thi cấp III, con đường học tập còn mở mang, nhưng cô nguyện đồng hành cùng anh trai vì cô muốn ở bên anh trong lúc anh buồn khổ nhất. Cô bé hứa là vẫn sẽ tự học qua sách vở, và sau này khi tìm được Thanh Linh, cô bé sẽ quay lại học trở lại để bố mẹ không phải lo lắng và tiếp tục với công việc của mình. Những tháng ngày khổ cực dần qua đi, nhưng chưa bao giờ Mạnh Bảo nguôi đi tình yêu với Thanh Linh. Anh sống trong nhung nhớ, ân hận giằng xé, có những lúc đã muốn chết đi nếu không có Vân Trang và bố mẹ bên cạnh.
“Con người ai cũng phải mắc sai lầm, ai cũng phải chịu đớn đau, nhưng không biết đứng lên sửa đổi thì mới là kẻ sai lầm đáng khinh nhất!”
Vân Trang đã từng nói với anh như thế. Và anh đã đứng lên, tiếp tục hành trình đi tìm Thanh Linh với niềm tin rằng anh sẽ tìm thấy cô, sẽ tiếp tục những tháng ngày bình yên phía trước. Cả anh em Minh Thiên – Minh Phú cũng thế, Minh Thiên vì yêu Thanh Linh nên quyết đi tìm cô dù anh thực sự ghét Mạnh Bảo, còn Minh Phú rất yêu quý anh trai nên quyết đi theo anh dù cậu còn nhỏ, nhưng dẫu sao nhà cậu là nhà giàu nên không phải lo lắm, cái chính là cậu bé muốn giúp đỡ những con người yêu thương nhau xứng đáng được đến với nhau. Minh Phú là vậy, cậu là một cậu bé tốt, cho nên trong đoàn cậu bé vẫn là người hay an ủi, có lúc trêu chọc ọi người cười vui xua tan đi mệt mỏi.
Hai năm trôi qua nhanh lắm, cứ như là hai ngày vậy. Lẽ ra vẫn chỉ là những tháng ngày đi khắp mọi nơi, trú tạm khách sạn, nhà dân nào đó rồi lại lên đường cho đến khi đến Đà Lạt, và định mệnh của Mạnh Bảo một lần nữa thay đổi khi gặp cô gái có tên Phương Nhi…
Chương 22: “Nếu cô ấy không còn…”

Mạnh Bảo sững người với cú tát của Phương Nhi. Nó mạnh đến mức in hằn luôn dấu tay lên má anh, kèm theo cú tát đó là đôi mắt chứa đầy biết bao giận dữ của cô. Cô hét lên:
“Anh là tên ngu xuẩn nhất trần đời mà tôi biết!”
Nói xong cô chạy đi, để mặc anh lại đó. Anh mệt mỏi ngồi gục xuống, không buồn đuổi theo cô nữa. Có lẽ cô tức giận vì anh chấp nhận cái yêu cầu của Khánh Vinh là không tham gia vào cuộc thi võ mà cô đã rất mong đợi này. Nhưng biết làm sao chứ, mỗi khi nhìn lại và đứng trên mỏm đá này, anh đều rất sợ. Anh sợ lại một lần nữa nhìn thấy có người bị rơi từ mỏm đá xuống biển kia, để rồi mọi thứ quay trở lại điểm xuất phát nhưng lòng người thì vỡ tan không thể nào làm lại được…
Một lúc sau Mạnh Bảo lầm lũi quay trở về. Mạnh Duy và đội võ vẫn đứng chờ, nhưng lúc này mặt họ ai nấy kẻ rầu rĩ người tức tối.
“Mạnh Bảo, con rút khỏi cuộc thi võ sao?” – Mạnh Duy hỏi.
“Bố biết à?”
“Phương Nhi vừa trở về đây kể qua chuyện ọi người nghe.”
“Thế giờ cô ta đâu bố?”
“Chẳng biết đi đâu nữa, thấy chạy ra phía bãi biển.”
“Thôi kệ cô ta đi, ăn đi bố.” – Mạnh Bảo ngồi xuống chỗ cá vừa nướng xong.
Mọi người cũng ngồi xuống ăn, nhưng chẳng ai thèm để ý đến Mạnh Bảo nữa cả mà quay ra trò chuyện với nhau rôm rả. Ai cũng nói toàn chuyện “trên trời”, không đả động tí nào đến cuộc thi võ, có vẻ họ cố tình không muốn nhắc đến võ để lại nhắc đến Mạnh Bảo. Họ cũng như Phương Nhi thất vọng với quyết định của anh.
Ngồi ăn cũng chẳng thấy ngon, Mạnh Bảo đứng dậy đi ra phía bãi biển. Phương Nhi vẫn đang lặng lẽ ngồi trên bãi cát, thỉnh thoảng lại chán chán vớ một cục đá ném ra biển. Gương mặt xinh đẹp ban nãy tức giận là thế giờ mang vẻ mệt mỏi, buồn bã như vừa đánh mất cái gì đó quan trọng với mình…
“Cô có vẻ thích cái trò ném đá này nhỉ?” – Mạnh Bảo đứng bên cạnh làm cô giật cả mình.
“…” – Cô bực bội nhìn anh nhưng không thèm nói gì.
“Cái tay cô luyện cầm đá nhiều nên tát người cũng đau ra phết.”
“Cái tát đó còn quá nhẹ!” – Cô tức tối cầm một viên đá to hơn ném ra rất xa.
“Chẳng phải cô luôn muốn tôi phải biến đi khỏi đội võ của cô hay sao?” – Mạnh Bảo cười rất gian – “Sao giờ lại tức giận khi tôi quyết định rời đi vậy?”
Phương Nhi im bặt, cứng họng không biết nói gì. Phải, chính cô đã từng muốn anh ta rời đi mà, sao giờ này tự dưng cô lại tức điên người khi anh ta rút khỏi cuộc thi thế?
“Chẳng lẽ giờ tôi quan trọng đến thế à?” – Cái mặt Mạnh Bảo giờ khác hẳn với lúc lo lắng tức giận ở chỗ mỏm đá kia.
“Anh đáng ghét thật đấy!” – Cô bỗng mỉm cười nhưng không phải nụ cười “nguy hiểm” để trêu đùa anh – “Anh đã tham gia cuộc thi này là vì cái gì vậy?”
“Vì…” – Anh sững người.
“Vì muốn đối đầu với Khánh Vinh để có thể chiến thắng anh ta, hay là muốn tìm lại người con gái anh yêu?”
“…”
“Chiếc nơ mà anh nâng như nâng trứng, giờ anh có thể từ bỏ để cho nó rơi vào tay Khánh Vinh – một tên độc ác, chỉ vì muốn mình là kẻ vô địch mà sẵn sàng không từ thủ đoạn. Anh không cảm thấy mình còn nhục nhã hơn nó sao?”
“Tôi từ bỏ là vì ai chứ?” – Mạnh Bảo tức tối – “Nếu như tôi không làm vậy, cô sẽ rơi xuống đó!”
“Rơi xuống thì có cái gì đâu, bộ nghĩ tôi dễ chết lắm à?”
“Ừ!

Không chết, nhưng có thể tổn thương! Tôi không muốn nhìn thấy cảnh một người con gái bị rơi từ cái mỏm đá đáng nguyền rủa ấy nữa!!”
Nói đến đó Mạnh Bảo chợt dừng lại, trong phút tức giận anh lại lộ ra bí mật đau lòng rồi. Anh buồn bã quay đi, nhưng những lời nói của anh thì đã ghim chặt vào tâm trí Phương Nhi từ lúc nào. Hoá ra Thanh Linh cũng ra đi tại nơi mỏm đá này…Cô ấy đi đâu, Mạnh Bảo cũng không biết, nhưng vẫn cứ đi tìm mặc dù biết là tuyệt vọng. Giờ đây, gặp lại Khánh Vinh, Khánh Quang – hai kẻ liên quan đến Thanh Linh năm xưa, thế mà chúng chỉ cần vinh quang, tiền bạc, danh vọng, sức mạnh mà không đoái hoài đến đôi nam nữ đã bị chúng chia rẽ ngày xưa.
“Tôi hiểu rồi, Mạnh Bảo, đừng tự dằn vặt bản thân nữa.”
“Biết tại sao tôi lại ở lại Đà Lạt để nhận dạy võ cho cô không?”
“Vì thầy tôi nói với anh là đã từng nhìn thấy Thanh Linh ở đây đúng

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT