|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Mạnh Bảo để nói chuyện với Khánh Quang. Có vẻ như ông ta biết cô đã đi, liền cười:
“Có biết tại sao tôi quay lại đây sau 8 năm mất tích không?”
“Tại sao phải biết?”
“Lạnh lùng ghê ta. Tôi quay lại là vì mẹ cô đó.”
“Là sao?”
Thanh Linh lại nhớ, ngày trước Khánh Quang cũng là một vận động viên võ thuật rất xuất sắc, ngoài nghề võ còn có một công ty thời trang thể thao lớn. Nghe ông ta đã có gia đình và đứa con trai nhỏ (Khánh Vinh), nhưng trong một dịp gặp gỡ, ông ta đã thấy mẹ của Thanh Linh. Mẹ của cô tên là Thanh Thảo, bạn học của ông ta từ nhỏ, hồi ấy bà là một cô gái vô cùng xinh đẹp, khiến ông ta mê mẩn, theo đuổi bằng được nhưng bà đã từ chối. Lúc Khánh Quang vô tình gặp lại thì bà đã lấy Phúc Nguyên và có cô con gái Thanh Linh, điều này làm Khánh Quang vô cùng tức giận, tiếp tục đeo đuổi bà mặc cho đã có gia đình riêng. Nhưng không gì có thể thay đổi được bà, và cuối cùng khi bà sinh ra Thanh Chi, Thanh Linh mới mười tuổi, Khánh Quang đã gây ra một tấn bi kịch: giết Phúc Nguyên, bắt cóc Thanh Thảo và sau đó là lộ rõ bản chất “yêu râu xanh” khi quá mê mẩn trước vẻ xinh đẹp và khá phổng phao của cô bé nhỏ Thanh Linh…Cuối cùng, hắn đã đi mất, còn lại Thanh Linh vẫn sống tốt với bà cụ – người hàng xóm thân thiết với cha mẹ cô, cũng là người đã kể lại cho cô quá khứ và giúp cô đứng lên, nhưng mãi mãi cô vẫn khắc ghi vết thương và mối hận thù.
Lần này, hắn quay về lại là vì cái gì nữa đây!?
“Trong thời gian qua, tôi không được hạnh phúc cho lắm vì mẹ cô. Mẹ cô trở thành một người đàn bà đáo để, hung dữ, người vợ của tôi (mẹ Khánh Vinh) cũng không thể yên ổn. Chẹp, vợ tôi thật là nhân hậu khi ẹ cô ở trong nhà, thế mà mẹ cô thì như một ả đàn bà tâm thần, lúc nào cũng lảm nhảm tên của thằng chồng Phúc Nguyên. ”
“Im đi, đừng có nói mẹ tôi như thế, lão già đáng nguyền rủa!!”
“Muốn đưa mẹ về không cô bé?” – Khánh Quang cười hiểm ác.
“Hả…”
“Nếu muốn, sáng mai hãy đến một nơi, và chỉ một mình cô được phép đến thôi! Không được nói cho Mạnh Bảo biết.”
Một lúc sau, Thanh Linh quay trở lại với gương mặt khá lo lắng. Mạnh Bảo hỏi:
“Ai gọi em vậy?”
“Họ hàng thôi, anh đừng lo.”
“Thật chứ?”
“Em nào có muốn đùa anh đâu! Một người bác mới gọi cho em, bảo sáng sớm mai ra đón bác ấy để bác đưa cho vài thứ.”
“Sao phải là sáng mai?”
“Thì bây giờ tối rồi còn gì, phải đợi sáng thôi!” – Thanh Linh nhìn ra hoàng hôn đỏ rực như máu đang lặn xuống biển khơi.
Tối hôm đó, chỉ có Mạnh Bảo và Thanh Linh bên nhau. Mạnh Bảo dẫn cô đi chơi khắp nơi, chơi vui đến mức mà cô quên cả những ánh mắt kỳ thị, lời nói ác độc và cả nỗi buồn quá khứ. Mặc dù người ta ghét cô, nhưng người ta không thể phủ nhận nụ cười của cô. Chưa bao giờ họ thấy cô cười đẹp như thế, nụ cười của Thanh Linh là có một không hai, hiếm có mỹ nhân nào sánh được. Vì đó là nụ cười từ đáy lòng muốn dành tặng cho chàng trai mà cô yêu. Chàng trai ấy cũng đáp lại cô nụ cười đẹp của anh, để cô luôn tin rằng anh luôn ở bên cô bất cứ lúc nào. Dưới bầu trời đầy sao, bên bờ biển tưng bừng màu sắc, anh và cô hoà vào niềm vui rộn ràng. Không chỉ vui chơi, ăn uống, anh còn dạy cô cái trò ném đá của anh – một trò nghe có vẻ đơn giản nhưng không đơn giản chút nào. Mạnh Bảo có cái tài ném vô địch, không ai sánh được, tất nhiên Thanh Linh rất thích thú khi được học tài ném ấy (và cô học rất nhanh).
Đi mãi cũng hết cả tối, hai người nắm tay nhau cùng đi về trên con đường được ánh trăng soi sáng. Cô quay ra:
“Ơ thế bố mẹ anh đi rồi thì anh định ở đâu?”
“Vẫn ở lại cái khách sạn đó chứ sao, chi thêm tiền phòng thôi, và tự quản lý đồ đạc.”
“Ừm thế thì yên tâm rồi, anh mau về ngủ đi kẻo muộn.”
“Ngủ một mình chán chết!” – Nói chưa dứt anh đã kéo cô chạy nhanh đi.
Thanh Linh chưa hiểu gì thì thấy anh đã đưa cô đến khách sạn Đại Dương đó, lên căn phòng của mình. Khi bước vào phòng rồi, cô mới ớ ra:
“Anh định…”
“Thì sao? Đêm nay ngủ với anh!”
“Hả? Không được!” – Cô đỏ mặt, giãy nảy, sao cô có thể ngoan ngoãn đi theo anh lên tận đây chứ?
“Đợi anh tắm phát, rồi ngủ.” – Mạnh Bảo nói rất nhanh gọn rồi đi thẳng vào nhà tắm.
Còn lại Thanh Linh trong phòng, cô vội chạy ra mở cửa nhưng đã khoá mất tiêu rồi. Hôm nay cô sao thế này, bị tên sói già kéo đi mà vẫn ngoan như cừu! Ôi chao ôi, “ngủ với anh”, cô mới bước sang tuổi 18 mà đã phải đối mặt với “vấn đề nghiêm trọng” thế này thật là…Cánh cửa này sao chẳng mở ra cho cô thế, cô không muốn bị sói/cáo/báo “ăn thịt” đâu!
“Đừng mở nữa, khoá rồi, chìa khoá anh cầm đây này!”
Thanh Linh quay ra nhìn, sững cả người khi thấy Mạnh Bảo vừa tắm xong, khăn đang vắt lên
vai, mới chỉ mặc chiếc quần ngố còn áo thì chưa mặc. Cô đã từng thấy anh cởi trần nhưng sao lần này vẫn thấy ngượng vậy!? Có lẽ vì anh rất quyến rũ, thân hình cơ bắp, khoẻ khoắn, rắn chắc, càng nhìn càng thấy sexy, cho nên cô ngượng là phải.
“Em tắm không?”
Thanh Linh lắc đầu, dẫu sao lúc tối trước khi đi chơi với Mạnh Bảo cô cũng tắm rồi, anh nghĩ cô bẩn lắm chắc!
“Thế thì lên đây!” – Mạnh Bảo nhảy thẳng lên giường nằm.
“Nhưng…”
“Nhưng nhị gì, lên!” – Anh vừa nói vừa ngỏm dậy – “Hay là em đang có ý định gì không được trong sáng cho lắm vầy?”
“Chẳng phải anh bảo ngủ…”
“Ừ thì ngủ, có vấn đề gì không?” – Mặt Mạnh Bảo tỉnh queo – “Nằm xuống, nhắm mắt là ngáy được luôn, thế chẳng lẽ ngủ còn có kiểu ngủ nào nữa à?”
Thanh Linh bặm môi, Mạnh Bảo giả nai hết sức tưởng tượng! Nhìn ánh mắt kia là cô đủ biết anh hiểu cái “ý nghĩ không được trong sáng” là như thế nào rồi, còn giả vờ giả vịt. Nhưng có lẽ yên tâm Mạnh Bảo sẽ không “làm gì”, cô khẽ nằm xuống nhưng chỉ nằm khép nép bên mép giường.
“Nằm dịch vào đây, nằm thế ngã bây giờ!” – Anh kéo tay cô lại.
Cô lăn một phát vào người anh. Người anh vẫn còn nước mát chưa khô, nhưng sao khi nằm trong vòng tay anh, dựa sát vào anh thì cô thấy nóng thế không biết!? Anh ôm cô, nhắm mắt:
“Ôm thế này cho đỡ trốn đi đâu, lại chia tay thì khổ. Ngủ đi!”
Chỉ sau mấy phút, cả căn phòng chìm trong yên lặng, Thanh Linh vẫn nằm gọn trong vòng tay Mạnh Bảo. Anh đã ngủ. Sau một ngày mệt mỏi, anh ngủ ngon và say. Còn cô thì nóng quá chẳng ngủ được, vả lại cô cũng ít ngủ. Cô lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt say giấc của anh. Thật đáng yêu! Mạnh Bảo đã 20 tuổi mà trông nhìn vẫn rất dễ thương, nhất là lúc ngủ trông phụng phịu như em bé. Đường nét trên mặt anh thì thật hoàn hảo, từ lông mi dài, sống mũi thẳng tắp và đôi môi quyến rũ. Mạnh Bảo đúng là rất đẹp trai, thảo nào các cô gái đổ như cây vì anh như vậy. Nhưng cái mà Thanh Linh thích không phải đẹp trai hay không, mà là thần thái toát lên từ anh. Ở anh có sự đáng yêu, mạnh mẽ, luôn tin tưởng và lạc quan, đó là điều mà Thanh Linh thích vô cùng.
Cô khẽ buồn. Cô nhìn gương mặt đã có sự mệt mỏi của Mạnh Bảo, cô không muốn nhìn thấy chàng trai lạc quan, đáng yêu này phải một lần nào chịu khổ cả. Cô hạnh phúc biết bao khi có được tình yêu của anh, nhưng trong thâm tâm, cô chưa bao giờ thấy mình xứng đáng với tình yêu bao la đó.
Nhớ lại cú điện thoại với Khánh Quang, cô tự nhủ phải kết thúc mọi chuyện vào ngày mai! Cô sẽ không bao giờ gặp lại hắn ta nữa, cô sẽ ở bên Mạnh Bảo, sẽ đi theo anh tới bất cứ nơi nào.
Cô nhìn ra cửa sổ. Màn đêm vẫn đang phủ khắp hòn đảo nhỏ.
Ở một khách sạn nhỏ bí mật không ai biết, Khánh Quang ngồi trong căn phòng lớn cùng với Khánh Vinh và Thanh Chi. Thanh Chi vô cùng hậm hực:
“Thế mà bảo mưu kế của mấy ông thành công, giờ thì hai người đó vẫn hạnh phúc bên nhau!”
“Bình tĩnh nào!” – Khánh Quang xoa dịu – “Dẫu sao cô cũng đã được biết quá khứ của Thanh Linh là gì rồi đấy.”
“Chính ông đã gây ra mọi thứ, còn ngồi đó mà cười. Tôi cũng thấy ghê tởm ông luôn!”
“Thế cô bé có muốn tiếp tục kế hoạch không hay là ghê tởm tôi rồi thì thôi.”
“Chỉ cần ông làm cho hai người đó không là gì của nhau nữa thì muốn gì cũng được, dẫu sao tôi chỉ cần chị ta biến mất khỏi Mạnh Bảo thôi.”
“Được! Thế thì tôi có việc cho cô đây.”
Sáng sớm hôm sau, Minh Thiên tỉnh dậy trong tâm trạng rối bời. Mặc dù đã nghĩ rằng nên quên Thanh Linh đi, nhưng sao anh vẫn cứ nhớ đến cô. Cô gái này đã gây cho anh ấn tượng mạnh, khiến anh trúng tiếng sét ái tình rồi, muốn quên đi cũng không được. Không biết cô giờ ra sao, chắc có Mạnh Bảo thì không còn lo lắng gì nữa rồi.
Minh Thiên buồn rầu ra mở cửa, mùa hè này chán thật đấy. Con đường buổi sáng vắng lặng lại càng làm anh thấy chán nản. Anh lặng lẽ đi dạo trên con đường dọc biển. Tự dưng anh nhớ tới cô bé em gái của Mạnh Bảo, lúc anh đi tìm Minh Phú bị lạc, anh đã nhìn thấy cô bé đó chạy tới chỗ Minh Phú hỏi han. Dáng chạy của cô bé nhìn thật giống Thanh Linh…Chẹp! Anh làm sao thế này? Cái gì cũng tưởng tượng ra Thanh Linh là sao?
Bỗng huỵch một cái, ai đó chạy nhanh đâm cả vào người Minh Thiên. Nhưng người đó không quay lại xin lỗi mà tiếp tục chạy đi rất hớt hải và vội vã. Minh Thiên giật mình quay lại, chẳng phải đó là Thanh Linh sao? Mái tóc buông xoã, chiếc váy màu xanh,…đúng là cô rồi! Cô đang đi đâu mà vội vã vậy? Không phải là đi gặp Khánh Quang chứ?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




