watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8061 Lượt

luôn. Cũng nhờ chú Hoàng Duy đó.”
“Chú Hoàng Duy ấy hả?” – Mạnh Bảo khá ngạc nhiên.
“Chắc nghe cha anh kể nên chú Hoàng Duy tới thăm tôi, tôi đã chớp cơ hội mong muốn chú giúp đỡ thi thố. Công nhận chú ấy siêu võ ghê, dạy được võ Vovinam luôn. Thế là tôi có vài chiêu để đấu tên Khánh Vinh rồi.”
“Chẹp chẹp, chân cẳng thế kia mà Vovinam cái gì?”
“Bùn à, anh học xong Vovinam chưa mà cứ nói tôi! Tôi dễ khỏi lắm, thậm chí chẳng quan tâm tới vết thương nữa, hoạ chăng chỉ có thay băng thôi. Tôi phải tập gấp rút chứ, dẫu sao tôi cũng không thiên về Vovinam, tôi chỉ muốn cho tên Khánh Vinh một trận.”
Nói rồi, để chứng minh, cô giơ chân đá thẳng luôn một anh chàng đang đứng lơ ngơ ở đó. Anh chàng chưa kịp hiểu gì đã bay ra xa, dập cả mông vì cú đá bất ngờ của Phương Nhi. Mạnh Bảo gật gù:
“Dùng “thí nghiệm” hơi nguy hiểm, nhưng mà đá nhẹ thế mà đối thủ đã bay ra rồi thì không tệ chút nào đâu. Cô sẽ có khả năng thắng.”
“Tất nhiên!” – Phương Nhi vui vẻ – “Có thể là sẽ không thắng, nhưng đừng bao giờ nghĩ chúng ta thua ai hết! Hãy tự tin chiến đấu nhá, các đồng chí đội võ trường Đ.L!”
Đội võ vỗ tay nhiệt liệt với tất cả mọi nhiệt huyết và sự quyết tâm. Mạnh Bảo cũng không thể không vui theo:
“Thôi, tập tành bao nhiêu ngày mệt rồi, chúng ta đi uống gì đó cho khuây khoả nhỉ?”
“Ố là la đi luôn! Trà đá trà chanh đi anh Bảo!”
“Giản dị thế, đi uống trà đá thôi à? Nào thì đi! Mỗi cậu tự phóng xe mà đi ra quán gần phố Q nhá!”
“Nè, thế tôi đi với anh!” – Phương Nhi túm lấy Mạnh Bảo luôn. – “Cả cái đội có mỗi tôi là con gái, mà tôi lại còn đau chân.”
“Kể với chẳng lể, vừa nói tôi không đau giờ lại đau.” – Mạnh Bảo cằn nhằn nhưng lại đột nhiên kéo tay cô đi ra phía xe mình.
“Cái xe này chắc anh mượn ở đâu hả, chứ anh mới đến đây cần gì mang theo quả xe tổ bố thế này?” – Phương Nhi châm chọc.
“Ừ tôi mượn đó, để đi tìm Thanh Linh cho nhanh, đỡ phải cuốc bộ hay xe ôm, taxi gì ệt. Nào lên xe!”
Phương Nhi và Mạnh Bảo vui vẻ chuẩn bị đi uống nước cùng bạn bè thì bỗng nhiên có tiếng gọi đằng sau:
“Anh gọi Thanh Linh…Là anh phải không, Mạnh Bảo?”
Mạnh Bảo chết sững người, quay lại phía sau…
Chương 25: VỠ VỤN…

Mạnh Bảo chết sững người, quay lại phía sau, cả Phương Nhi cũng quay lại. Họ kinh ngạc không nói nên lời khi nhìn thấy cô gái với mái tóc dài buông xoã, hai mắt băng kín, mặc một bộ quần áo rách. Cô cất giọng run run:
“Anh…là anh…”
“Cô ấy…!?” – Phương Nhi há hốc.
Mạnh Bảo không tin nổi nữa, nhảy xuống xe máy, chạy về phía cô gái:
“Em…tại sao lại…” – Anh nói không nên lời nữa.
“Là Mạnh Bảo đúng không? Cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi!” – Cô gái nghẹn ngào nức nở.
“Em…là Thanh Linh!?”
“Em đã nghe thấy anh gọi tên em! Mạnh Bảo, anh biết em nhớ anh lắm hay không!!??” – Cô lao tới ôm chặt anh.
Mạnh Bảo không nói được gì nữa, thật sự…thật sự cô đã trở về rồi sao!? Thanh Linh đã trở về, ngay lúc này? Anh không tin nổi! Thực

sự là giờ cô đang ở đây!?
“Tại sao…Anh nghe giọng, rồi vẻ bề ngoài, em khác đi quá nhiều…Mắt em làm sao thế này!?” – Anh cúi xuống nhìn cô thật kỹ.
“Em không nhìn thấy anh được nữa…” – Cô chua xót – “Từ cái ngày mà em ngã xuống biển, sau những lần phẫu thuật, em nhìn không còn là em nữa. Mắt em bị mù, sức khoẻ em cũng chẳng được như ngày xưa, giọng nói em cũng thay đổi đi, nghe chẳng ai nhận ra em. Mạnh Bảo, 2 năm qua em đã đau khổ vô cùng vì nhớ anh, vì phải làm osin ột gia đình giàu có thì họ mới bỏ tiền cứu chữa em sống sót,…Tên Khánh Vinh giao em cho Khánh Quang, nhưng Khánh Quang lại giao em cho gia đình này, hôm đó họ là du khách ở đảo C. nhưng thực ra họ đến từ Đà Lạt, em đã sống ở đây 2 năm với bao nhiêu tủi hờn…” – Cô gục vào lòng anh, vừa nói vừa khóc.
Mạnh Bảo vẫn ngỡ ngàng chưa tin nhưng nghe những lời kể đầy đau đớn của cô, anh đã tin tất cả. Đây đúng là Thanh Linh của anh rồi! Anh đã đi tìm cô suốt 2 năm qua, và 2 năm đó cô cũng sống đầy bi kịch như thế này ư? Một cảm giác ân hận, đau xót trào lên trong tim anh, vì anh mà cô phải sống vậy, anh thật đáng chết! Anh vòng tay ôm chặt cô vào lòng:
“Đừng sợ, anh đang ở bên em đây! Anh nhớ em vô cùng, em biết không?? Anh không để em rời xa anh nữa, anh hứa đấy!!”
Anh vừa dứt lời thì giọng nói ấy vang lên run run:
“Mạnh Bảo…”
Mạnh Bảo và Thanh Linh cùng quay về hướng giọng nói ấy. Thanh Linh không nhìn thấy gì, nhưng Mạnh Bảo thì thấy. Phương Nhi vẫn đứng đằng sau nhìn hai người, và nghe tất cả những gì mà hai người nói. Mạnh Bảo thoáng giật mình khi nhìn thấy trong đôi mắt cô là sự thất thần, có gì đó đau nhói không biết diễn tả như thế nào.
“Phương Nhi, cô sao thế?”
“Đằng kia…” – Phương Nhi chỉ ra phía xa.
Mạnh Bảo giật mình nhìn theo hướng cô chỉ thì thấy một toán người đang chạy về phía họ. Thanh Linh cũng nghe tiếng bước chân, vội nói:
“Là bọn của Khánh Vinh…Chúng nó đang đuổi em!”
“Hả? Đuổi em?”
“Chúng nó phát hiện ra em nên tiếp tục truy đuổi, tên Khánh Vinh đó không nghĩ là em còn sống, không nghĩ là cha hắn còn lương tâm giao em cho người khác. Giờ thì hắn quyết đuổi em bằng được để bắt sống em, hắn không muốn anh tìm ra em! Mau chạy đi, Mạnh Bảo!”
“Không, anh phải ở lại đây dần chết bọn chúng!”
Phương Nhi tức giận hét lên:
“Đồ con bò, anh có biết cô ấy không thể làm gì được, một tay anh liệu có bảo vệ nổi cô ấy không mà đòi to mồm!? Đi ngay đi, tôi sẽ ở lại đây đối phó.”
“Nhưng cô…”
“Tôi không đánh đấm đâu, đừng có lo tôi bị thương! Đi ngay trước khi chúng nó bắt Thanh Linh của anh lần nữa!” – Cô gào to nhưng mấy chữ “Thanh Linh của anh” làm cô suýt nghẹn giọng.
Mạnh Bảo không biết làm gì nữa, buộc phải bế Thanh Linh chạy đi ngay. Tốc độ chạy của anh nhanh như thần nên đã biến mất rất nhanh, để lại Phương Nhi đứng đó với ánh mắt dõi theo chất chứa đầy hụt hẫng và nhói đau…
Cô cố gắng lấy hết bình tĩnh quay lại, đối đầu với nhóm người đang đuổi theo Thanh Linh. Khánh Vinh đi đầu bọn, hất hàm:
“Đây không muốn đối đầu với cô đâu, có thấy con bé mù nào chạy qua đây không?”
“Anh hỏi gì tôi không hiểu.”
“Cái đầu cô ngu lắm sao mà không hiểu? Tôi chắc chắn cô thấy cô ta rồi!”
“Bộ thấy cô ta thì anh sẽ làm gì?”
“Còn làm gì nữa! Tất nhiên là cho cô ta một nhát chết luôn, và thế là khỏi ai nhìn thấy cô ta nữa cho đỡ ngứa mắt.”
Tự dưng Phương Nhi thấy trong lòng khác hẳn. “Cho cô ta một nhát chết luôn” ư? Thế có phải là Thanh Linh sẽ chết không? Thanh Linh chết rồi thì không ai thấy cô ta nữa, Mạnh Bảo không nhắc đến cô ta ngày ngày nữa, thậm chí qua một thời gian biết đâu anh sẽ quên cô ta vì cô ta đã chết rồi. Nếu như vậy, chẳng phải là…rất tốt sao…?
“Thế cô thấy cô ta chứ? Cô nói cho tôi biết được không?” – Khánh Vinh tiếp tục.
“Ừ tôi có thấy!” – Phương Nhi nói rất nhanh nhưng im bặt cũng rất nhanh.
Nói cho Khánh Vinh biết, rồi anh ta giết Thanh Linh, sau đó thì gì nữa? Sau đó liệu cô có được để ý chút nào không hay là hình bóng người con gái kia sẽ tạc mãi vào trái tim của Mạnh Bảo đến suốt cuộc đời anh?
“Vậy cô ta chạy hướng nào?”
“Tôi chỉ để ý có một cô gái chạy qua đây thôi, tôi đang mải nghĩ nên không để ý! Mà có vẻ cô ta chạy nhanh lắm, vấp ngã suốt chắc vì mắt mù thế mà vẫn chạy được mới hay chứ.”
“Ôi giời cô ta hỏi đường mấy người qua lại nên chạy được đây mà, vả lại đường ở đây vắng nên chạy được. Thôi nói với cô thật mất thời gian!” – Khánh Vinh kéo nhóm người của mình đi mất luôn.
Và giờ đây, chỉ còn mình Phương Nhi bơ vơ giữa con đường vắng. Khánh Vinh không tìm thấy Thanh Linh, còn cô ta thì đang ở bên Mạnh Bảo…Chỉ vì cô đã giấu, cô không nói ra sự thật cho Khánh Vinh. Vì cô không muốn ai đó phải chết để ai kia buồn khổ, vì cô lại nhu nhược giữ nỗi đau về riêng mình.
Cô muốn ch.ử.i thề! Cô ghét cảm giác bị bỏ rơi! Cô ghét khi phải trở thành người đứng sau! Nhưng cô có thể làm gì đây? Cô chẳng là ai cả, chẳng là gì trong trái tim người con trai mà từ lúc nào cô đã trót yêu…
“Lớp trưởng, chờ mãi không thấy cậu đi ra quán uống nước. Đứng đây làm gì thế?” – Một người bạn của cô vừa đi đến.
“Biến đi, đừng có quan tâm!” – Cô quát lớn, ngửa mặt lên trời để cố ngăn dòng nước mắt rơi ra khỏi khoé mi – “Cuối cùng cô ta cũng trở về rồi! Tôi đúng là con ngu xuẩn mà! Trời ơi là trời, trời đối xử với tôi thế này hay sao!?”
“Phương Nhi…”
“Tôi bảo cậu biến đi, tai cậu điếc à!!??” – Cô quay lại hét lớn, rồi vụt chạy đi trong sự ngạc nhiên của người bạn.
Mạnh Bảo chạy chỉ trong mấy phút đã xa tít tắp đi tận đâu. Đến một bờ đê, anh mới đặt Thanh Linh xuống. Lúc này anh có thể nhìn kỹ cô hơn nữa, dáng vóc cô vẫn thế chỉ là hơi gầy guộc xanh xao, mái tóc dài đẹp vẫn còn, chỉ là trên người cô rất nhiều vết sẹo, vết thương phải băng bó, và đôi mắt kia không còn nhìn thấy gì nữa mới là thứ làm anh đau lòng…
Anh cúi xuống, đưa tay vuốt tóc cô, nghẹn đắng nói:
“Em không nhìn thấy anh được nữa sao?”
“Mạnh Bảo…” – Cô nắm lấy tay anh – “Em thực sự muốn thấy anh! 2 năm rồi, em muốn xem anh thay đổi tới chừng nào.”
“Anh vẫn thế mà! Anh vẫn không nguôi được nỗi nhớ

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT