watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8057 Lượt

em. Vì anh mà em chịu quá nhiều đau khổ.” – Anh lại lao đến ôm chặt cô, cô vùi mặt vào lòng anh thật ấm áp.
“Em đã sợ lắm. Sợ rằng không bao giờ gặp lại anh nữa. Nhưng cuối cùng ông trời vẫn cho em gặp lại anh. Mặc dù không nhìn thấy anh nữa, em vẫn cảm nhận được hơi ấm của anh, em vẫn nghe được giọng nói của anh. Em mất tất cả rồi, mất cha, mất mẹ, và mất cả Thanh Chi nữa, giờ em chỉ còn anh mà thôi.”
Lời nói của cô càng làm cho anh thêm xót xa, cô vẫn yêu anh nhiều đến vậy sao? Bao nhiêu năm nhung nhớ, tủi hờn, đau khổ, cô vẫn chịu đựng để có được ngày hôm nay…Thật sự cô chính là Thanh Linh, không còn ai vào đây nữa!
“Mạnh Bảo…Cho em được nhận lại tình yêu của anh được không?” – Cô đưa tay tìm đến khuôn mặt anh, khẽ vuốt nhẹ.
Chỉ thế thôi là anh đủ hiểu. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng định hôn cô…
“Tôi không nghĩ đây là lúc tình cảm đâu!” – Giọng nói đó vang lên làm cả hai giật mình.
Mạnh Bảo ngẩng lên. Phương Nhi đang đứng nhìn anh và Thanh Linh. Đôi mắt của cô hình như ầng ậc nước, và loé lên những tia lửa giận dữ đang cố kìm nén. Thực sự trong lúc này, cô như muốn bốc hoả.
“Phương Nhi, cô…”
“Người ngợm cô ta thế kia mà anh còn hôn với chẳng hít! Mau đưa cô ta vào bệnh viện đi, bị thương hết rồi kia kìa. Tôi đã cứu hai người đó, giờ thì hai người còn chạy ra một chỗ mà tâm sự với nhau à, sến khiếp đi được!” – Cô chỉ nói thế rồi quay ngay đi.
Thanh Linh vội hỏi:
“Cô ấy…là ai thế anh…?”
“Em đừng lo, cô ta có vẻ đanh đá thế nhưng thực ra rất tốt bụng. Không hiểu sao tự dưng nói năng khó nghe như vậy nữa. Mau vào bệnh viện thôi, trông nhìn em tiều tuỵ quá.”
BỊCH BỊCH BỊCH!
Cả bệnh viện như náo loạn cả lên vì Minh Thiên, Vân Trang, Minh Phú cùng đoàn người đi tìm Thanh Linh chạy như bay vào tìm phòng bệnh. Họ chạy cứ phải nói là không cần biết trời đất là gì, không cần biết có đâm ai không, chỉ biết là trong đầu họ đang có ý nghĩ duy nhất “Thanh Linh đã về”.
“Thanh Linh!!” – Minh Thiên chạy vào đầu tiên.
Trong căn phòng bệnh, Mạnh Bảo đang ngồi bên cô gái ấy. Tuy đôi mắt đã bịt kín, nhưng dáng vóc, mái tóc kia,…Đúng là Thanh Linh, không sai vào đâu được! Nghe tiếng gọi, cô khẽ hướng về phía Minh Thiên:
“Là anh hả, Minh Thiên?”
“Em…Là em thật sao Thanh Linh!? Em về rồi?”
“Em đã trở lại đây mà.”
“Trời ơi!!!” – Vân Trang lao ngay đến ôm chầm lấy cô – “Em lo cho chị lắm chị biết không!? Em đã không ngờ là chị phải sống đau khổ như thế, vậy mà chị vẫn trở lại đây được. Chị Linh, cuối cùng chị em ta cũng gặp nhau rồi! Chị nhớ em không, Vân Trang đây chị!”
“Chị nhớ, chị nhớ…” – Thanh Linh phải đẩy đẩy Vân Trang ra vì cô ôm mình quá chặt – “Chắc giờ em lớn và xinh đẹp lắm, tiếc là chị không thấy em nữa.”
“Không sao! Chị đã về là tốt lắm rồi!”
“Đúng đó, em cũng rất lo cho chị. Vì chị mà anh trai em bỏ cơm bỏ ngủ.” – Minh Phú cũng thêm vào.
Minh Thiên không biết nói gì nữa, chỉ lặng lẽ quay đi giấu những giọt nước mắt hạnh phúc. Lần đầu tiên anh khóc vì gặp lại một người con gái…Anh thực sự hạnh phúc, cuối cùng cô cũng đã trở về, cô vượt qua bao sóng gió để trở về đây. Còn Mạnh Bảo, cũng chẳng cần nói cũng biết, giờ đây người ta lại thấy nụ cười rạng rỡ của anh, anh như phát điên vì vui khi ôm trong vòng tay người con gái của mình – người con gái anh đã nguyện yêu mãi mãi. Tất cả mọi người đều mừng vui…
…chỉ có cô gái ngoài kia dường như tưởng mình đã ngã quỵ…
Đúng lúc đó có một bác sĩ đi qua, thấy cô đứng ở ngoài phòng bệnh thì nói:
“Cô là Phương Nhi phải không? Hôm trước cô khám ở đây.”
“Hả? Vâng, là tôi!”
“Chân cô đã khỏi rồi chứ?”
“Vâng, khỏi rồi ạ! Nhưng mà ông à, còn cái…”
“Ừm tôi cũng đang định gọi cho cô để đến lấy cái đó đây, tôi cũng chưa biết kết quả thế nào. Cô đi theo tôi đến gặp bác sĩ Đức!”
Phương Nhi vừa đi khỏi thì có một cô y tá bước vào trong phòng bệnh:
“Mọi người có thể để tôi đưa bệnh nhân Võ Thanh Linh đi một chút không ạ, hiện tại cô ấy vẫn cần khám tiếp vì bị thương khá nhiều.”
“Được!”
Mạnh Bảo vui vẻ gật đầu, bế Thanh Linh đặt vào chiếc xe lăn và cô y tá đẩy xe cô đi. Đang đi dọc hành lang, chợt Thanh Linh nghe thấy tiếng nói:
“Phòng này ạ bác sĩ?”
Thanh Linh nói với cô y tá:
“Cô đang đưa tôi đi đâu đấy?”
“Đến phòng chữa bệnh cho cô thôi!”
“Nhưng mà hiện thì tôi đang ở chỗ nào đây, mắt tôi có nhìn thấy gì đâu?”
“À cô đang sắp tới chỗ của bác sĩ Khang Đức, một bác sĩ chuyên về xét nghiệm máu. Mà chỗ này đâu có dành cho cô, cô cứ hỏi làm gì? Chúng ta chỉ đi qua thôi mà, phòng bệnh của cô ở đằng kia.”
“Cho tôi dừng lại chỗ cửa phòng bác sĩ Đức đó đi, còn cô có thể lấy giùm tôi lọ thuốc tôi để quên ở phòng được không? Tôi đang cần.”
“Ừm cô thật là…Thôi được! Đợi tôi chút!”
Cô y tá đi rồi, Thanh Linh vẫn ngồi đó lắng nghe mọi thứ ở đằng sau căn phòng kia. Phương Nhi ở trong phòng đó mà không hề hay biết có ai đang lắng nghe tất cả.
“Chào cô, Phương Nhi!” – Bác sĩ Khang Đức đưa cho cô một ly nước thuỷ tinh.
“Chào ông!” – Cô cũng kéo ghế ngồi xuống trước mặt ông, cầm lấy ly nước
Ông hắng giọng, nói tiếp:
“Hôm trước khám chân cho cô, chúng tôi nhận thấy máu cô không bình thường. Cho nên mới giữ cô ở lại khám lâu như vậy.”
“Tôi biết rồi mà, tôi phải nghĩ đủ cớ để nói dối người ta vì sao tôi phải ở lại khám đến 12h đêm đấy. Thôi ông vào việc chính luôn đi!”
“Chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm máu cho cô…” – Bác sĩ càng lúc càng ngập ngừng.
Phương Nhi nhìn nét mặt của ông, cô hiểu ra điều gì.
“Tôi mắc bệnh phải không?”
“Ừm…”
“Có phải phim Hàn Quốc đâu mà mắc bệnh về máu chứ…”
“Đâu chỉ có phim mới mắc bệnh…”
“Thế tôi bị mắc bệnh gì?” – Cô vẫn hỏi bình thản nhất có thể. – “Cứ nói đi, tôi đâu phải loại người nghe đến bệnh tật là chết ngay tại chỗ đâu!”
Có lẽ vì vẻ bình thản đã-che-giấu-đau-khổ kia nên bác sĩ đã nói thẳng ngay lập tức:
“Cô bị bệnh ung thư bạch cầu.”
CHOANG! Ly nước trên tay Phương Nhi rơi xuống đất, từng mảnh thuỷ tinh bắn ra vỡ vụn…Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời – Trang 6

Chương 26: GIÁ RÉT ĐÁY CON TIM

“Phương Nhi, cô không sao đấy chứ!? Hãy bình tĩnh…” – Bác sĩ Đức hốt hoảng ngồi xuống xem những mảnh thuỷ tinh có bắn vào chân cô không.
“Tôi không sao…” – Cô nói nhưng mắt thì đờ đẫn như xác không hồn, rồi đi ra ngoài cửa với sự bàng hoàng vẫn hiện rõ.
Vừa bước ra ngoài cửa, cô đã sững lại. Là Thanh Linh! Cô ta đang làm gì ở đây vậy? Chẳng lẽ cô ta đã nghe thấy hết những gì mà bác sĩ nói…?
“Cô…tại sao cô lại ở đây?” – Phương Nhi cố gắng bình tĩnh hết sức có thể.
“Cô là gì với Mạnh Bảo?”
“Hả? Cô hỏi thế là sao?”
“Mặc dù không nhìn thấy ai, nhưng nghe giọng thì tôi biết cô lúc nào cũng kè kè Mạnh Bảo. Cô là ai vậy?” – Câu hỏi của Thanh Linh dường như chẳng hề liên quan gì đến cái việc cô đã nghe lén bệnh tình của Phương Nhi.
Phương Nhi cười đau đớn:
“Haha, đừng nói với tôi là cô đang nghĩ tôi là kẻ chen ngang hai người nhé! Xin lỗi chứ tôi không có hèn như thế! Phải, tôi YÊU anh ta đấy, tôi yêu anh ta ghê gớm luôn, chẳng hiểu vì sao yêu, nhưng mà tôi làm sao thay thế được hình bóng của người con gái “xinh đẹp, tài giỏi, dịu dàng, nhân hậu, mạnh mẽ” trong trái tim anh ta cơ chứ! Nên tôi phải là người đứng sau đấy, tôi phải chấp nhận cái thứ gọi là “tình đơn phương” dù tôi nói cho cô biết nhé: tôi ghét nó cay đắng, tôi cực cực cực kỳ ghét cái cảm giác nhìn người mình yêu yêu người khác!”
“Cho nên cũng ghét tôi lắm sao, Phương Nhi?” – Thanh Linh bình thản.
“Đừng có kêu tên tôi! Cô chẳng xứng đáng gọi tên tôi đâu! Chính xác là thế đấy, tôi ghét cô, tôi suýt nữa thì nói với Khánh Vinh chỗ cô để hắn giết cô cơ! Tôi tàn nhẫn, tôi độc ác thế đấy, cô định làm gì tôi đây? Nói với người khác về căn bệnh của tôi hả? Tốt quá cơ, tôi cũng chẳng muốn giấu giếm đâu! Biết đâu người ta thấy tôi bệnh thì còn thương tôi hơn tí ấy chứ, chậc, người ta thương cô cũng vì cô chịu nhiều đau khổ mà.”
“Câm đi, tôi chẳng biết đau khổ là gì đâu! Tôi không cần sự thương hại như thế, người ta yêu thương tôi thực sự, yêu bằng cả trái tim. Còn cô, cô đừng có bệnh tật mà đã kêu la.”
“Kêu la? Ai kêu cơ? Muốn kêu thì tôi đã gào lên cho cả cái bệnh viện này nghe thấy là tôi bị ung thư, tôi sắp chết rồi! Nhưng như thế thì bị người ta cho là không mạnh mẽ nên tôi chả dám kêu. Chao ôi, tôi đâu có mạnh mẽ như cô, tôi đâu có giỏi chịu đựng đau khổ vì tình yêu như cô! Thanh Linh, tôi ghen tỵ với cô đấy, sao cô không biến đi hoặc chết luôn đi cho rồi để tôi đỡ phải điên tiết khi nghe đến tên cô!!??”
Phương Nhi thực sự đã mất bình tĩnh, cô không chịu nổi nữa chạy vụt đi để lại Thanh Linh ngồi đó.
“Cô nghĩ tôi có thể để mất anh ấy vào tay người khác sao? Tôi đã chờ 2 năm rồi…”
Cổng bệnh viện về đêm vắng vẻ và lạnh lẽo. Hôm nay gió bấc lại tràn về, khiến lòng cô tê buốt. Phương Nhi lặng lẽ ngước lên nhìn bầu trời, tại sao vừa rồi cô lại nói những lời như vậy kia chứ? Cô tức giận đến mức vậy sao? Chỉ vì tin dữ căn bệnh ập đến, chỉ vì người con gái kia

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT