watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8054 Lượt

quay lại, mà cô thì không thể chịu đựng, cô không biết làm sao để giống như nhiều cô gái khác: đứng đằng sau mỉm cười cho người mình yêu hạnh phúc.
Cô ích kỷ quá hay sao? Hay là cô yêu người nào đó quá nhiều?
“Phương Nhi, sao cô lại ở đây?”
Phương Nhi giật mình quay ra. Người con trai ấy, đứng đằng sau cô. Đôi mắt anh giờ đẹp lắm, không còn buồn bã như lúc mới gặp cô nữa, nhưng trái tim anh cứ mãi có hình bóng của ai kia…
“Ừm, tôi lạnh lắm Mạnh Bảo à…”
“Thế sao còn ra đây? Mau đi vào đi, hay là tôi đưa cô về nhé?”
“Không cần đâu!” – Cô tiến lại gần anh – “Tôi…ôm anh cho đỡ lạnh được không…?”
“Hả?” – Mạnh Bảo ngạc nhiên – “Ừ, tùy cô…”
Phương Nhi lặng lẽ đi đến, dựa vào người anh. Anh ấm thật đấy, chắc là người con gái ấy được anh ôm nhiều lắm…Thời tiết bắt đầu lạnh thế này, chắc cô ấy còn được ôm thật nhiều, trái tim cô ấy sẽ được sưởi ấm, đau khổ thế nào cô ấy cũng có người con trai này bên cạnh để sẻ chia…Còn cô, cô có ai không? Hay là chỉ có một mình chịu giá rét, giá rét từ ngoài trời và giá rét nơi đáy con tim?
“Người cô lạnh quá, cô nên về nhà thì hơn!” – Mạnh Bảo hơi lo khi thấy người cô run rẩy.
“Không sao mà…Em chỉ được ôm anh có một lần, còn sau đó, anh sẽ ôm người khác, và em lại quay về nhà một mình thôi.”
“Hả? Sao cô…Cô nói thế là sao?”
“Anh yêu Thanh Linh lắm hả?”
“Ừm…” – Không hiểu sao lần này anh thấy ngập ngừng khi trả lời.
“Vì sao lại yêu cô ấy?”
“Hình như tôi nói cho cô rồi mà…”
“Thanh Linh xinh đẹp, giỏi võ, dịu dàng, nhân hậu, mạnh mẽ,…nói chung là cô ấy có tất cả những gì mà một người con trai mong muốn phải không? Cô ấy có thể vượt qua chông gai sau đau khổ, cô ấy có thể giữ một trái tim chung thủy với một người, cô ấy đến khi chịu bi kịch nhất vẫn không bao giờ quên anh. Đó là những lý do để không ai thay thế cô ấy trong tim anh phải không?”
“Ừ…”
“Vậy em là ai trong trái tim anh?”
“Phương Nhi…” – Anh nhìn cô đầy ngạc nhiên.
Cô ngẩng lên nhìn anh, lần đầu tiên anh thấy đôi mắt đẹp của cô buồn đến vậy, dường như đôi mắt đang cố kìm nén những dòng lệ rơi.
“Em chẳng là gì cả, đúng không? Em chỉ là một người lạ…Em chỉ là một người vô tình anh gặp gỡ…Biết vậy nhưng sao em vẫn muốn mọi thứ xa hơn nữa!”
“Phương Nhi…” – Anh nhìn cô – “Tôi biết em rất tốt, nhưng…”
“Nhưng cô ta hơn em phải không!?” – Cô hét lên – “Vậy phải làm thế nào thì em mới có chỗ trong trái tim anh! Em không làm được cái việc đứng đằng sau nhìn anh yêu người khác! Thà em chết đi còn hơn là nhìn thấy cảnh đó!”
“Nói lung tung gì thế, bình tĩnh đi Phương Nhi!”
“Nếu em chết đi, anh có yêu em không?” – Phương Nhi nói với một giọt nước đã rơi khỏi đôi mắt.
Và Mạnh Bảo chưa trả lời, cô đã quàng lấy cổ anh, khẽ hôn anh. Anh kinh ngạc suýt đẩy cô ra, nhưng lại ngừng lại vì giọt nước mắt của cô rơi vào khóe môi anh mặn chát. Cô gái này, lại yêu anh đến như vậy hay sao? Tự dưng sao anh thấy mình tội lỗi thế này?
“Mạnh Bảo, em đau…” – Có tiếng gọi yếu ớt đằng sau.
Mạnh Bảo giật mình buông Phương Nhi ra, quay lại. Thanh Linh đang đứng ở cổng bệnh viện.
“Sao em lại ra đây!? Ngã thì sao?” – Anh vội vã chạy đến chỗ cô.
“Em nhờ y tá đưa ra tìm anh. Em đau lắm, vết thương lại hành hạ em…” – Thanh Linh lao đến ôm anh.
“Đừng sợ, có anh đây mà!”
“Anh đi với ai thế?”
“Không ai đâu, em không cần biết. Mau vào trong thôi.”
Và anh đi…trước mặt cô…
Bỏ rơi cô dưới bầu trời đêm lạnh lẽo vắng tanh chẳng còn ai….
Đôi mắt buồn bã đầy đau đớn kia chuyển thành màu u tối xám xịt!
12h đêm. Mạnh Bảo nhất quyết ở lại với Thanh Linh nhưng bác sĩ vẫn bảo anh phải về vì đêm nay không ở lại với bệnh nhân được. Thế là anh đi về, hẹn ngày hôm sau sẽ đến thăm cô nhiều hơn.
Anh vừa đi ra khỏi bệnh viện, bóng cô gái đó bước vào và đi thẳng tới phòng Thanh Linh.
“Cô Phương Nhi, cô chưa về sao?” – Một cô y tá hỏi.
“Tôi mang đồ cho Thanh Linh.” – Giọng Phương Nhi lạnh tanh.
“Cô ấy ngủ rồi, để mai hẵng mang.”
“Tôi đặt trên bàn rồi tôi đi luôn.”
Thấy Phương Nhi lườm một cách “sát khí” như vậy, cô y tá cũng đành phải đồng ý cho cô vào. Phương Nhi bước vào trong phòng, và đóng cửa lại. Trong căn phòng nhỏ, cô gái kia vẫn nằm trên giường bệnh, có vẻ cô đã ngủ. Trông gương mặt kia dù bị bịt kín đôi mắt vẫn thấy Thanh Linh rất mãn nguyện và bình yên…
Thanh Linh không hề biết Phương Nhi đứng sát bên giường cô với đôi mắt nảy lửa. Và cô rút từ trong người ra…một con dao…
Hàng loạt ý nghĩ diễn ra trong đầu cô.
“Giết người là một cái tội đáng chết phải không? Thì đằng nào tôi cũng chả sống được!”
“Từng dòng máu đã nhiễm bệnh trong người tôi nó vẫn chảy, còn ngày nào để sống, tôi sẽ không thể chịu nổi cảnh cô và anh ta âu yếm bên nhau!”
“Yêu đơn phương à? Nó là cái gì thế? Người ta có thể đứng đằng sau mỉm cười nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác, nhưng tôi không làm được, tôi ích kỷ, tôi biết điều đó. Nhưng cô thì sao, Thanh Linh? Tôi chẳng thấy ở cô có cái gì đáng để tôi “đứng đằng sau mỉm cười”, tôi chỉ thấy cô càng lúc càng trơ trẽn!”
“Cô về đây làm gì? Về để nói tôi là một con bệnh tật một tí đã kêu la phải không? Còn cô thì chẳng kêu la bao giờ! Đã thế, tôi sẽ cho cô biết thế nào là kêu la nhé!”
Phương Nhi giơ con dao sáng loáng lên…
Chương 27: “THANH LINH, CÔ LÀ AI?”

“Giết người là một cái tội đáng chết phải không? Thì đằng nào tôi cũng chả sống được!”
“Từng dòng máu đã nhiễm bệnh trong người tôi nó vẫn chảy, còn ngày nào để sống, tôi sẽ không thể chịu nổi cảnh cô và anh ta âu yếm bên nhau!”
“Yêu đơn phương à? Nó là cái gì thế? Người ta có thể đứng đằng sau mỉm cười nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác, nhưng tôi không làm được, tôi ích kỷ, tôi biết điều đó. Nhưng cô thì sao, Thanh Linh? Tôi chẳng thấy ở cô có cái gì đáng để tôi “đứng đằng sau mỉm cười”, tôi chỉ thấy cô càng lúc càng trơ trẽn!”
“Cô về đây làm gì? Về để nói tôi là một con bệnh tật một tí đã kêu la phải không? Còn cô thì chẳng kêu la bao giờ! Đã thế, tôi sẽ cho cô biết thế nào là kêu la nhé!”
Phương Nhi giơ con dao sáng loáng lên, nỗi hận thù căm giận kèm với trái tim đang dần tan vỡ nhói đau vì phải chịu đựng quá nhiều đã khiến cô không thể kiên nhẫn nổi nữa. Chỉ cần một mũi dao là cô ta sẽ chết, cô không phải chịu đau khổ một cách kìm nén đến thế này nữa!
BỘP! Cánh tay đó bỗng vươn lên nắm lấy cổ tay cô!
“Thanh Linh, cô…” – Phương Nhi giật mình khi thấy Thanh Linh tóm thẳng lấy cổ tay cô rất chặt. – “Cô…chẳng phải bị mù sao…?”
“Bị mù nhưng tôi không điếc! Cô nghĩ tôi không nghe thấy tiếng cô bước vào đây rồi rút loạch xoạch cái dao ra sao? Tôi biết đó là cô!” – Giọng Thanh Linh đầy lạnh lẽo. – “Cô đúng là một kẻ hèn hạ, mất nhân tính đến thế rồi sao?”
Phương Nhi thực sự điên tiết, cô giằng tay ra khỏi Thanh Linh, hét lên:
“Cô chết đi!!”
“Dừng lại!” – Một tiếng quát lớn vang lên ngay đằng sau.
Phương Nhi sững người, tiếng quát đó đập tan mọi giận dữ đang áp đảo lý trí cô. Cô quay lại…không tin vào mắt mình nữa khi Mạnh Bảo đang nhìn cô – cô với con dao vẫn còn trên tay chuẩn bị đâm Thanh Linh…
Mạnh Bảo nhớ ra Phương Nhi vẫn còn có thể ở bệnh viện, nhớ hành động của cô ban tối mà anh vẫn thấy áy náy nên quay lại viện coi xem có cô ở đó không để đưa cô về. Nhưng không thấy cô đâu, anh ngỡ cô về rồi thì lên phòng Thanh Linh xem cô thế nào. Và không ngờ mọi thứ đập vào mắt anh như thế này! Phương Nhi đang giơ dao định giết Thanh Linh! Đôi mắt anh vằn lên những tia lửa giận, lao đến đẩy mạnh Phương Nhi ra khiến cô ngã lăn ra sàn cùng với con dao kia, rồi ôm lấy Thanh Linh:
“Em có sao không? Có bị thương không?”
“Em không sao…Cô ấy định giết em ư? Sao cô ấy nỡ…Nếu em không tỉnh, chắc em đã chết! Em đã nghĩ cô gái đó tốt nhưng không ngờ…” – Thanh Linh cũng dựa chặt vào Mạnh Bảo, run lên.
“Giả dối!” – Phương Nhi nhổm dậy, cười khinh bỉ – “Cô không ngờ cái gì? Tôi thì đang không ngờ là cô giả nai một cách khó tin đến như thế! Tôi đang tự hỏi gã đang ôm cô tại sao lại tin vào những cái lời sặc mùi giả tạo như thế kia cơ chứ!”
Mạnh Bảo không chịu nổi nữa, hét lớn:
“Cô im được rồi đấy!!”
“…” – Cô im bặt.
“Tôi không hề có ác cảm gì với cô! Khi gặp cô, chúng ta có thể cãi cọ chí chóe, nhưng chính cô đã ở bên tôi, giúp tôi vui vẻ và đứng lên khi tôi buồn nhớ Thanh Linh. Cô đã dạy tôi biết thế nào là mạnh mẽ thật sự. Và tôi thực sự có thiện cảm và khâm phục cô! Tôi đã nghĩ cô rất tốt, và tôi nghĩ cô sẽ hiểu cho tình cảm giữa tôi và cô gái này! Thế mà giờ cô làm cái gì đây!!?? Cô định giết cô ấy chỉ vì tình cảm của riêng mình thôi sao!?”
Phương Nhi ngẩng lên nhìn Mạnh Bảo, lại một lần nữa ánh mắt cô chạm mắt anh. Đôi mắt được bao phủ bởi màn lửa giận, nhưng ở sâu trong đó là biết bao nỗi đau vụn vỡ…
“Thiện cảm và khâm phục? Chỉ thế thôi…”
“…” – Mạnh Bảo đột nhiên không biết nói gì.
“Vậy cô ta được anh yêu, chẳng lẽ tôi không quyền được mong ở anh một tình yêu ngoài hai cái thiện cảm và khâm phục?”
“…”
“Phải,

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT