watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8052 Lượt

đâu rồi, đến với em đi. Em ở bệnh viện một mình chán lắm.”
Sao Thanh Linh lại gọi anh đến lúc cấp bách thế này chứ? Anh làm gì đây? Tìm Phương Nhi hay quay lại với Thanh Linh? Trời ơi, tìm Phương Nhi thì biết tìm cô ta ở đâu!? Mà Thanh Linh thì…Buộc phải quay lại vậy! Anh sợ Thanh Linh làm sao thì chết, mặc dù giờ anh không muốn để ý đến cô.
Bệnh viện.
“Anh, đổ cháo ra cổ em rồi, nóng quá!”
“Anh xin lỗi!” – Mạnh Bảo vội lấy khăn lau cổ cho “Thanh Linh”.
“Anh làm sao thế? Hình như anh đang thẫn thờ cái gì đó, không để ý đến em.”
“À không có gì đâu, em ăn tiếp đi cho khỏe.”
“Nói dối! Anh đang nghĩ đến Phương Nhi hả?”
“Thanh Linh, sao tự dưng em lại đa nghi thế nhỉ? Anh nhớ em đâu có hay hỏi thế này?” – Mạnh Bảo bắt đầu khó chịu.
“Anh bảo em đa nghi sao? Anh đang bắt đầu chán em đó hả?”
Mạnh Bảo muốn điên mất, đang không biết Phương Nhi đi đâu mà “Thanh Linh” còn thế này. Thật là, chắc “Thanh Linh” vừa trở về nên tâm lý bất ổn, thôi đành phải dịu giọng vậy. Anh quàng tay ôm lấy “Thanh Linh”:
“Anh không chán em, chỉ là anh không muốn em nghi ngờ anh. Anh đã tìm kiếm em suốt hai năm qua, em phải hiểu vì luôn có em trong trái tim thì anh mới đi tìm như vậy chứ. Đừng giận anh nhé, anh đang lo vài chuyện thôi.”
“Anh đáng ghét lắm! Thôi thì tha cho anh một lần đấy!” – “Thanh Linh nũng nịu.
“Được rồi, thôi em ăn tiếp đi.”
“Ngồi trong viện thật là chán, em muốn đi ra ngoài cơ.”
“Ừm đằng nào trông em khá hơn rồi, em muốn đi đâu?”
“Em nghe nói cuộc thi võ sắp tổ chức ngay tại Đà Lạt, em muốn đi.”
“Em có nhìn thấy gì đâu mà!”
“Đến nghe xem ai được giải cũng được, chẳng phải Phương Nhi cũng thi sao? Em rất hy vọng cô ấy được giải đấy.”
“Em không giận Phương Nhi suýt đâm em à?”
“Không, em không hèn mọn thế đâu. Em sẵn sàng tha thứ cho cô ấy, và em muốn được nghe tên cô ấy được vinh danh vào giải võ thuật.”
“Em tốt quá, Thanh Linh! Vậy hôm đó chúng ta sẽ đi!” – Mạnh Bảo nói vậy nhưng thực sự rối bời vì không biết hôm đó Phương Nhi có đến thi hay không…
Chương 29: ĐẮNG LÒNG HAI CHỮ “ĐƠN PHƯƠNG”

“Úi chà nóng quá!”
Vân Trang xuýt xoa khi tắt bếp, nồi cháo tía tô thơm ngon nóng hổi làm cô nhìn mà phát thèm. Nhưng mà nồi cháo này không phải nấu cho cô nên đành chịu vậy, trời bắt đầu trở lạnh dần, có lẽ thu cũng đang vào những ngày cuối rồi, thời tiết thế này ăn cháo thì còn gì bằng nữa. Vân Trang đã vốn khéo tay,

cháo của cô rất ngon nên lúc nào “Thanh Linh” cũng muốn cô làm ình ăn (Meo: sai vặt trá hình >.< ) chứ không muốn đầu bếp của khách sạn đoàn Mạnh Bảo đang ở làm cho ăn.
Cô rời khỏi bếp của khách sạn, mang cặp lồng qua phòng Mạnh Bảo. Lúc nào sáng ra anh cũng dậy rất sớm để đưa cháo cho “Thanh Linh” luôn, nhưng dạo này anh mệt hay sao mà bây giờ đã 7, 8 giờ sáng vẫn chưa thấy dậy. Vân Trang không nỡ đánh thức anh trai, thôi thì cũng nhân dịp này đi thăm Thanh Linh nên cô tự mình đi đến bệnh viện.
Trời mùa thu buổi sáng khá lạnh, những cơn gió thổi khiến lòng người man mác nỗi cô đơn…
“Vân Trang, trời lạnh rồi sao mặc phong phanh thế kia?” – Tiếng gọi quen thuộc ấy vang lên.
Cô quay lại, là anh…Anh đi về phía cô:
“Em cầm cái gì đấy? Đưa cháo cho Thanh Linh à?”
“Vâng.”
“Mạnh Bảo lại ngủ như con lợn chết rồi phải không? Thật là, sao lại để em đi thế này chứ? Đưa cặp lồng đây anh mang vào viện cho.”
“Không cần đâu, em đi cũng được mà.” – Vân Trang gắng từ chối.
“Em quay về đi, em đã mất công nấu cháo rồi.” – Minh Thiên vẫn mặc kệ lời từ chối đó, cầm lấy cái cặp lồng cháo trên tay Vân Trang và đi luôn.
Vân Trang nhìn theo bóng anh đi, đôi mắt đẹp lanh lợi của cô tự dưng buồn hẳn. Người ta nhìn vào có thể thấy Minh Thiên kiêu căng, ngạo mạn, toàn thích “kích đểu” người khác, nhưng thực tình anh rất tốt và luôn quan tâm tới người khác. Nhất là Vân Trang, vì cô đã chăm sóc anh trong thời gian anh suýt chết đuối cách đây hai năm trước, trong lúc anh đang day dứt vì Thanh Linh biến mất, cô đã trở thành người động viên anh nên anh lại càng đối xử tốt với cô, dù anh chẳng ưa gì anh trai cô. Chỉ là, sự quan tâm của anh dành cho Vân Trang chẳng khác gì quan tâm một người bạn…
“Anh vào viện cũng chỉ vì muốn thăm chị Thanh Linh phải không?” – Bỗng Vân Trang buột miệng.
“Hả?” – Minh Thiên quay lại – “Em nói thế là sao?”
“À không…Em chỉ hỏi thế thôi! Anh đi đi nhanh kẻo cháo nguội.”
Minh Thiên nhìn Vân Trang với ánh mắt khó hiểu nhưng nghe cô nói thế thì cũng đành vội vã chạy đi. Vân Trang chỉ biết đứng lặng, cô không đủ can đảm để nói cho anh hiểu…
“Em còn đứng đó làm gì?” – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Vân Trang giật mình quay lại. Là Phương Nhi! Cô đã đi đâu suốt mấy ngày nay, sao tự dưng lại xuất hiện ở đây!? Vân Trang hơi lùi lại, Phương Nhi lúc này không phải Phương Nhi của lúc trước. Nhìn Phương Nhi lạnh băng, đôi mắt có chứa đựng nhiều giận dữ và buồn đau pha lẫn. Cô lại đang mặc bộ quần áo võ thuật quen thuộc nên ánh mắt lạnh lùng đó kết hợp bộ đồ võ làm cho ai nhìn Phương Nhi cũng phải rùng mình.
“Chị Nhi, chị đã đi đâu vậy?”
“Đừng nói với chị là em thích tên Thiên đó.”
“Làm gì có chứ! Chị sao vậy, trông chị lạ quá.”
“Đừng có đánh trống lảng! Em không dám nói ra cho hắn biết à?”
Vân Trang cúi mặt:
“Em có thể làm gì khi người ta yêu người khác sâu đậm đến như thế. Có lẽ nhìn người ta vui phần nào đó bên người người ta yêu, thì em sẽ vui hơn…”
“Vui cái gì!?” – Giọng Phương Nhi vẫn lãnh đạm như thế nhưng lại có chút gì đó nghẹn ngào vô cùng. – “Nhìn người mình yêu yêu người khác, em vui được chị phục em đó. Em có cười nhiều đến đâu, em có cố gắng đến đâu thì chỉ làm trái tim mình phải kìm nén thêm nhiều nỗi đau vào thôi.”
“Chị à, đâu phải…”
Vân Trang chưa kịp nói xong thì Phương Nhi lặng lẽ bỏ đi, đôi mắt buồn rầu đó làm Vân Trang bắt đầu hiểu ra chuyện gì đó. Cô gọi Phương Nhi lại:
“Chị, anh Mạnh Bảo và đoàn võ rất lo lắng cho chị mấy ngày nay, chị nên quay lại báo tin ọi người biết chứ!”
“Mạnh Bảo lo cho chị sao?” – Phương Nhi chợt khẽ cười, quay lại nhìn Vân Trang – “Bảo anh ấy là chị cảm ơn đã lo cho chị, và từ nay về sau, đừng lo lắng hay nghĩ ngợi nhiều về một kẻ lạ như chị nữa.”
Phương Nhi cười. Vẫn nụ cười đẹp của một người con gái xinh đẹp. Nhưng sao nụ cười đó chứa đầy thê lương và đau đớn chứ không hề có gì gọi là vui vẻ, hạnh phúc…?
Rồi cô lại đi. Bóng cô khuất dần sau dãy phố. Bầu trời mùa thu sao ảm đạm nhuốm màu buồn thế này?
Nắng đã bớt màu rực rỡ trên bầu trời hôm nay
Gió vẫn tiếp tục thổi mạnh buốt giá lòng người
Tình yêu ai bảo lúc nào cũng ngọt ngào như màu nắng?
Hay mãi đắng cay tê tái chỉ biết giữ vào riêng tim mình…
“Vân Trang, sao em lại ở đây? Sao không gọi anh dậy đưa cháo cho Thanh Linh?”
Vân Trang quay lại. Mạnh Bảo vừa dậy, ra ngoài phố đã thấy cô đứng bần thần ở đó.
“Minh Thiên đưa hộ rồi…”
“Thế à? Thế sao em còn đứng đây?”
“Em vừa gặp Phương Nhi…”
Mạnh Bảo đứng sững một hồi, kinh ngạc:
“Em gặp cô ấy!? Cô ấy ở đâu? Tại sao mấy ngày nay lại bỏ đi đâu mất như vậy?”
“Chị ấy không sao cả, chị ấy nói anh đừng lo lắng ột kẻ lạ như chị ấy nữa…”
Một cảm giác đau đớn đè nặng lên trái tim Mạnh Bảo sau câu nói đó. Câu nói của Phương Nhi ngắn gọn nhưng sao mang bao nhiêu tâm trạng, nỗi niềm của cô. Kẻ lạ…Cô mãi chỉ là kẻ lạ, một người mà Mạnh Bảo vô tình gặp, đến rồi lại đi như một làn khói mong manh chứ không phải hình bóng nào đã gắn chặt vào trái tim anh rồi.
Mạnh Bảo vội chạy đuổi theo Phương Nhi, hy vọng tìm thấy cô. Anh không thể để cô như vậy được! Anh biết cô mạnh mẽ, anh biết cô có thể chịu đựng đau khổ, nhưng chịu đựng nhiều quá thì ích lợi gì chứ!!?? Anh có linh cảm Phương Nhi đang chịu nhiều nỗi đau, không biết có phải chỉ nỗi đau tinh thần không hay là thể xác nữa…
Con phố lặng không còn thấy cô đâu.
Gió thu buồn. Buốt giá. Tê tái. Lạnh lẽo. Và đắng lòng…
Giữa phố vắng em đi trong gió lạnh
Hình bóng em cứ như một làn sương mong manh
Em đi về đâu? Nơi nào em có thể đi đến được?
Hỏi nhân gian có gì là như ý?
Tình yêu nào có phải là truyện cổ tích có hậu
Số mệnh dường như lúc nào cũng oan trái và tàn nhẫn với kiếp người!
Đêm…
“Ngày mai là cuộc thi võ tổ chức rồi, em háo hức quá!”
“Ừ, em ngủ đi, mai dậy sớm.” – Mạnh Bảo khẽ kê gối cho “Thanh Linh”.
“Anh ngủ lại đây với em được không? Đêm một mình em sợ…”
“Em mà biết sợ á!? Đừng đùa anh chứ!” – Mạnh Bảo kinh ngạc.
“Ờ thì…Sao em mới nói thế mà anh đã nói to vậy? Anh quát em sao?”
“Em lạ thật đấy, chỉ là anh thấy ngạc nhiên thôi mà. Anh không nghĩ Thanh Linh biết sợ cái gì cả, ngày trước em suốt ngày ra biển vào ban đêm, thế mà ngủ một mình thì lại sợ.”
“Em có phải thánh đâu mà không biết sợ!” – “Thanh Linh” giận dỗi.
“Được rồi, ngủ đi! Sao mà cáu gắt giận dỗi nhanh thế? Thanh Linh lạnh lùng, dịu dàng của anh đâu rồi.”
“Em chính là Thanh Linh đây, anh vẫn không tin à?”
“Được rồi, ngủ đi!”
“Thanh Linh” đành nằm xuống, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon lành. Mạnh Bảo ngồi lặng nhìn cô, sao Thanh Linh

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT