watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8040 Lượt

khác quá vậy? Đành rằng phẫu thuật vì bị thương có thể làm ngoại hình cô khác đi thì anh không nói, nhưng tính cách của cô cũng thay đổi. Ban đầu anh vẫn nghĩ chỉ là do tâm lý bất ổn, sau đó thì sự thay đổi này càng rõ rệt. Thanh Linh mà hay giận dỗi? Thanh Linh mà hay nũng nịu đến mức…quá đáng thế này? Thanh Linh mà biết sợ sệt? Thanh Linh mà vết thương tái phát một chút đã kêu đau? Mặc dù anh chỉ ở bên Thanh Linh có đúng một mùa hè ngắn ngủi nhưng tính cách của cô, anh biết rõ chứ!
Liệu đây có đúng là Thanh Linh hay không? Anh vội lắc đầu, sao anh có thể nghi ngờ chứ? Cô gái này khi trở về đã kể lại quá khứ vô cùng đau khổ suốt 2 năm với những tình tiết gần như chính xác, liên quan đến cả Khánh Vinh nữa, thì làm sao mà không thể là Thanh Linh được? (Meo: Bùn à, rốt cuộc thì anh cũng khôn ra một tí nhưng mà sao anh vẫn quên cái tính cách của Thanh Linh là luôn giấu đi đau đớn, không bao giờ có chuyện kể ra một tràng một lèo như “Thanh Linh” này nhẩy)
Bóng đêm phủ xuống, không gian chìm trong yên lặng. Nhưng lòng người nào có lặng yên được như thế. Ở đằng kia, cô gái ấy vẫn đứng đó nhìn anh, bàn tay cô nắm thành nắm đấm đầy tức giận. Cô không thể đính chính cho anh rằng người con gái đang ngồi cạnh anh không phải là Thanh Linh!
Sáng sớm. Trời mát, nắng chiếu dịu nhẹ. Thời tiết đẹp nên nhà thi đấu võ thuật chật ních người. Năm nay cuộc thi võ quốc gia được chuyển về đây nên ai ai cũng vô cùng háo hức, phải hàng nghìn khán giả đến cổ vũ các vận động viên. Sau bao nhiêu vòng tuyển chọn gắt gao từ biết bao thành phố khắp cả nước, dựa vào số điểm thì chỉ có khoảng hơn chục thành phố là lọt vào vòng quốc gia vì có điểm cao. Trong đó, riêng “thành phố chủ nhà” Đà Lạt thì có tận hai đội là đội của Phương Nhi và Khánh Vinh, số điểm của hai đội trong vòng thành phố cùng với thành tích, tài năng quá xuất sắc nên cả hai đều sẽ vào vòng lớn nhất này. Chỉ tiếc là dù cùng một thành phố nhưng hai đội này không có chuyện “yểm trợ” nhau mà vẫn đối đầu bình thường.
Vì đến sớm nên Mạnh Bảo, “Thanh Linh”, Vân Trang, Minh Thiên, Minh Phú, cả chú Hoàng Duy cũng được hàng ghế khán giả gần với sân đấu nhất nên dễ dàng lo cho đội “gà” hơn. Tuy nhiên cả đội vô cùng sốt ruột vì không có Phương Nhi, gần đến giờ rồi, chẳng lẽ cô “bùng” thật sao?
“Phương Nhi kìa mọi người!!” – Một thành viên trong đội reo lên.
Mạnh Bảo là người đứng lên đầu tiên. Giữa hàng ngàn khán giả, cô gái trẻ mặc bộ đồng phục võ thuật trắng, dáng cao tận 1m72 rất nổi bật không lẫn vào ai được. Nhưng trông cô gầy hơn, xanh xao hơn, gương mặt không còn hiện diện sự vui vẻ, dữ dằn như bà chằn nữa mà có gì đó buồn bã, lạnh lẽo. Nhìn Phương Nhi như thế, còn thấy nổi da gà hơn cả nhìn thấy Thanh Linh nữa.
“Đội trưởng, đi đâu mấy ngày nay làm tụi tớ lo sốt vó này!”
“Đến giờ phút chót mới đến, tụi tớ lo cho cậu lắm đấy!”
Phương Nhi lãnh đạm đáp lại:
“Cảm ơn! Đi ra thôi.”
Chỉ giọng nói cũng thấy nỗi buồn đang âm ỉ trong trái tim cô…
“Phương Nhi!”
Cô đứng lại, nhưng không quay lại nhìn người đang gọi cô. Anh bước đến, xoay ngay người cô lại và cô ngã vào lòng anh. Cô kinh ngạc không hiểu chuyện gì thì đã thấy vòng tay anh quàng qua ôm chặt lấy mình, ai nấy cũng ngạc nhiên trước hành động của Mạnh Bảo.
“Em gầy đi quá nhiều đấy!”
“…”
“Những ngày qua, em đã tự tập luyện cho ngày thi hôm nay một mình hả? Em đã cố tình không để ai tìm ra em, có đúng như thế không?”
“…” – Cô không đáp, một phần vì anh đoán đúng và một phần vì cô không biết mình nên nói gì nữa.
Mạnh Bảo dụi vào tóc cô, khẽ nói rất nhỏ:
“Tôi nợ em nhiều thứ…Tôi không thể đáp lại tấm chân tình của em. Em là người con gái tốt, và em đừng vì tôi mà chịu khổ nữa. Hãy trở lại là chính em đi, hãy vui lên và chiến thắng nhé.”
“Anh nghĩ anh là ai mà khiến con này phải chịu khổ chứ?” – Cô bỗng ngẩng lên nhìn anh – “Cảm ơn đã động viên, yên tâm là em không bao giờ thua vì nghĩ đến anh đâu!”
“Thế là tốt!” – Anh cười, cô nói dối đây mà, nhưng thôi cứ để cô tin vào lời nói dối của cô đi vậy. – “Đi đi, tôi tin em sẽ không bao giờ biết gục ngã là gì!”
“Tin với chả tưởng, bỏ ra đi, nóng quá! Ôm ấp gì ở đây.” – Cô bực bội vùng mình ra khỏi vòng tay anh nhưng cử chỉ đó đủ để anh nhìn thấy tâm trạng cô đã vui hơn rất nhiều.
Yêu một ai đó, thì chỉ cần sự quan tâm của người đó dù là một chút cũng đủ sưởi ấm cả con tim đã giá lạnh…
“Đã đến giờ thi đấu, các đội mau bước vào vị trí!”
Chương 30: VỆT MÁU TRÊN CHIẾC KHĂN

Phương Nhi dẫn đầu đội võ bước ra sân đấu. Khán giả và các đội võ khác ai cũng phải chột dạ khi nhìn thấy đội võ toàn những chàng trai cao to lực lưỡng mà dẫn đầu lại là một cô gái trông gầy gò mà ánh mắt toát ra khí thế đầy sức mạnh. Họ không thể không liên tưởng đến đội võ của cô gái huyền thoại năm nào: Thanh Linh. Cô gái trẻ hồi đó mới chỉ 18 tuổi nhưng đã sở hữu sức khoẻ phi thường và dẫn đầu một đội võ đã nhẵn mặt với khán giả yêu võ thuật.
Ánh mắt của Phương Nhi quét qua hàng ngũ những đội thi đấu và dừng lại ở đội của Khánh Vinh. Hắn mặc bộ quần áo võ thuật trông rất cao to lực lưỡng, ai nhìn cũng phải e dè nhưng Phương Nhi chỉ tặng cho hắn nụ cười khinh bỉ của cô. Hắn nghĩ hắn là ai khi dám đụng đến cô cơ chứ?
“Cuộc thi sẽ được chia làm hai vòng, thứ nhất là vòng thi tập thể. Đây là vòng thi không đấu đá, mà chỉ thi về khả năng múa võ của các đội thi. Mỗi đội thi sẽ tập bài võ của môn võ mà mình đã chuẩn bị. 5 đội thi có bài múa võ đẹp nhất, điêu luyện và cuốn hút nhất sẽ được chọn vào vòng quyết định.” – Tiếng ban tổ chức vang lên.
Một anh chàng quay ra Phương Nhi:
“Đội trưởng vắng mặt tận mấy ngày liền, đã thuộc bài múa võ chưa đấy?”
“Sao ông ngơ thế nhỉ? Đừng quên bài múa võ là do tôi đã dạy cho cả đội đấy, tôi là đứa thuộc nhất chứ không phải mấy ông đâu.”
“À ừ quên mất, xin lỗi xin lỗi, hì hì!”
“Liệu hồn mà tập cho đẹp, ai tập sai động tác hay làm sao để đội trượt vòng thi này thì tôi cắt tiết!” – Phương Nhi trừng mắt.
“Biết rồi biết rồi, đội trưởng yên tâm đi!” – Cả đội sợ toát cả mồ hôi.
“Đội mình chưa đến lượt đâu, ngồi xuống nghỉ đi.”
“Ơ ngồi được à…?” – Ai nấy đều không dám vì mọi khi Phương Nhi chẳng cho ngồi nghỉ bao giờ.
“Có ngồi không hay đứng!?? Thích đứng thì cứ đứng, tí nữa mỏi chân tập không ra gì thì cứ chuẩn bị để con này chặt chân luôn thể.”
Nghe thế cả đội ngồi hết xuống luôn, ai nấy phải cười ồ vì toàn các chàng trai khoẻ mạnh nhưng lại sợ toát mồ hôi cô gái đội trưởng nhỏ nhắn như vậy. Nhưng ai biết đâu, không hẳn là các anh chàng đó sợ, mà đang muốn làm cho Phương Nhi vui. Ai cũng hiểu, Phương Nhi trông đanh đá là thế nhưng lời nói lại đầy sự quan tâm, chăm lo đến từng…cái chân của đồng đội, chính vì cô mà đội võ này mới bền vững như vậy.
Phương Nhi lặng lẽ ngồi xuống, nhìn những người bạn đang trò chuyện vui vẻ. Họ đều là những người bạn gắn bó với cô trong môn võ, trong cuộc sống thường ngày. Ngày hôm nay, cô sẽ không vì chuyện riêng mà để họ bị ảnh hưởng. Cô sẽ cùng những anh chàng đáng ghét này chiến đấu hết sức mình. Cô ngẩng lên khán đài, Mạnh Bảo vẫn ngồi đó nhìn cô. Anh đang cổ vũ cô. Cái ôm của anh, lời nói của anh muốn cô trở lại là chính mình. Cô không thể đau khổ, cô không thể gục ngã. Cô là cô, là Phương Nhi vui vẻ, mạnh mẽ, quyết tâm làm hết mình vì những điều mình mong muốn.
Căn bệnh trong người…Tình yêu đơn phương chẳng được đáp trả chỉ vì là người đến sau…Những thứ đó sẽ không bao giờ cản được cô!
“Đến đội mình rồi, đau tim quá đi!” – Những chàng trai đứng bật dậy.
“Nhớ lời tớ đó mấy thằng khùng.”
“Đội trưởng…”
“Phải thi hết mình, thi vì cả đội chứ không chỉ thi cho bản thân nghe chưa? Thế nên tớ nhắc lại, ai làm hỏng đội hình hay tập sai thì chết với tớ đấy.”
“Nghe rồi, thưa đội trưởng! Đội Phương Nhi cố lên!!”
“Hả? Tên đội đâu sao không gọi mà gọi tên con này?”
“Cậu là linh hồn của đội, đội bền vững nhờ đội trưởng , đội sống chết thế nào cũng do đội trưởng, đội trưởng xứng đáng trở thành tên của của cả đội luôn. Vui lên nhá đội trưởng, hôm nay cậu cũng phải cho tất cả mọi người biết khả năng đấm phát chết luôn của mình đấy.”
“Được rồi, đi ra ngay không tui đấm thật đó!” – Phương Nhi mỉm cười, xua xua cả lũ đi ra sân.
Đội võ “PHƯƠNG NHI” đứng giữa sân đấu thật hoành tráng và nổi bật. Mạnh Bảo nhìn mà khá hài lòng, quả là một đội võ lý tưởng. Dẫn đầu đội võ là cô gái trẻ đầy khí phách, và đằng sau là chục chàng trai cao to khí thế chẳng kém. Tiếng nhạc vang lên hừng hực ngọn lửa của những võ sĩ trẻ, và tiếng Phương Nhi hô lên dõng dạc, to vang khắp sân:
“Chuẩn bị! Chào! (…) Bắt đầu!”
Nếu bạn đã từng xem múa võ, ắt hẳn là chẳng cần biết bài múa võ đó thế nào, chỉ cần thấy sự đồng đều, dứt khoát và mạnh mẽ trong từng động tác là có thể cuốn hút bạn. Làm gì có ai xem nổi một bài võ người quay bên này, người quay bên kia chẳng có sự phối hợp, rồi động tác mà hời hợt thì còn ai mê nổi? Nhưng đội võ của cô đội trưởng Phương Nhi đã không làm mọi

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT