watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9849 Lượt

cung kính. Tuy nhiên có khi giả bộ không giống, lại luôn phá hỏng công sức.

Sở Úc biểu hiện vô cùng tự nhiên, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh An Tiểu Tâm, thành ra vị trí đối diện An Tiểu Tâm lại để Khúc Như Y ngồi. Khúc Như Y sắc mặt không tốt ngồi xuống, ánh mắt xuyên qua lớp khói trắng tỏa ra từ hai tô cháo nóng trên bàn, nhìn An Tiểu Tâm cùng Sở Úc giống như đôi Kim Đồng Ngọc Nữ sóng vai nhau ngồi đối diện với mình.

Sở Úc săn sóc lấy giúp An Tiểu Tâm một chén cháo, Anh Bồi nhìn bọn họ, cười hỏi: “Sở Úc, như thế nào lại có thời gian rảnh rỗi ra ngoài ăn cháo? Cậu không phải đang bận bịu sao?”

“Ha ha, còn chưa tới thông báo cho cậu một tin tốt, sản phẩm triển lãm mạng truyền dẫn Châu Âu đã làm tốt lắm. Đêm nay vừa mới chuẩn bị xong, vừa vặn gặp An An tăng ca xong liền cùng đi ăn chút gì đó.”

“A, phải không, thật tốt quá. Sở Úc, tôi biết cậu nhất định có thể làm được.” Anh Bồi nghe nói hạng mục lớn làm tốt trên mặt liền nở nụ cười.

Khúc Như Y lại lạnh lùng nói: “An thư kí, cô tăng ca cũng trễ như vậy sao?”

An Tiểu Tâm lấy tay chạm vào tóc của mình, tự hỏi nên trả lời như thế nào, Sở Úc đoạt trước nói: “Anh vừa rồi đau dạ dày, An An đưa anh đi gặp bác sĩ nên mới cùng tới đây.”

“An An? Sở Úc, anh gọi cũng quá thân thiết đi. Anh không sợ người trong công ty biết anh cùng An Tiểu Tâm là người yêu cũ?” Khúc Như Y cảm thấy chữ An An nghe qua hết sức chói tai.

Sở Úc trầm mặt xuống: “ Cô ngay cả việc tôi cùng người khác xưng hô như thế nào cũng muốn quản sao? Khúc chủ nhiệm, cô quản cũng quá rộng đi?”

Khúc Như Y hừ lạnh một tiếng, quay lại họng súng nhằm vào An Tiểu Tâm: “ An thư kí, xem ra cô quyết tâm cùng Sở Úc quay lại với nhau. Chúc mừng cô rốt cục đã quên Đặng Dịch Triều.”

An Tiểu Tâm vốn đang vùi đầu ăn cháo, nghĩ thầm qua tối nay là sẽ không dính tới mấy người giả tạo này nữa. Nhưng là Khúc Như Ý thế nhưng lấy Đặng Dịch Triều ra đả kích mình, này không khác đả thương cô, cô không chịu nổi.

An Tiểu Tâm thở dài một hơi buông bát xuống, ngẩng đầu nhìn Khúc Như Y nói: “Vốn chuyện riêng của tôi không cần thông báo với cô, bất quá nhìn cô hồi hộp như vậy tôi liền nói một lần cho rõ ràng, lần sau không cần lại đến làm phiền tôi. Hơn nữa, không cần ở trước mặt tôi nhắc đến Đặng Dịch Triều, bởi vì cô không xứng!”

An Tiểu Tâm hít sâu một hơi tiếp tục nói: “Tôi cùng Sở Úc bốn năm trước đã kết thúc, vì sao chấm dứt, cô rõ ràng nhất. Tôi hiện tại thầm nghĩ nói cho cô biết, tôi An Tiểu Tâm đối với Sở Úc không có một chút tâm tư gì khác, anh ta chỉ là cấp trên của tôi mà thôi. Cô tin cũng được, không tin cũng được, tôi chỉ nói đến đây thôi.”

“An An…” Sở Úc nhịn không được kêu lên, An Tiểu Tâm nói xong làm cho anh vô cùng lo sợ.

Khúc Như Y hừ một tiến nói: “Nếu không có ý nghĩa, tại sao trễ như vậy vẫn còn ở cùng nhau?”

An Tiểu Tâm nhìn Khúc Như Y, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười, dùng ngữ khí bất khả tư nghị nói: “Khúc chủ nhiệm, tôi thật kinh ngạc, năm đó không phải cô đã cùng Sở Úc ở cùng một chỗ sao? Hiện tại tại sao lại không ở cùng nhau? Nếu không ở cùng nhau, làm sao còn bày ra bộ dáng ghen tị như vậy? Cô cũng không phải là đang đêm khuya ở cùng với người đàn ông khác sao? Chẳng lẽ tôi cũng phải hỏi cô có phải hay không cũng có ý đối với Anh phó tổng tài?”

Khúc Như Y khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, phản bác lại: “ Ai ghen tị, nói hươu nói vượn. Chuyện riêng của tôi không tới phiên cô quản.”

An Tiểu Tâm lấy tay chống đầu, cười hắc hắc không sao cả nói: “Thì ra cô cũng biết đạo lý việc tư không cần người khác quản a. Dù sao chuyện của cô tôi không quan tâm, chuyện của tôi cũng không làm phiền cô lo lắng. Cô lo lắng người nào, liền chính mình giám sát chặt chẽ đi.”

Khúc Như Y mặt tái xanh, Sở Úc sắc mặt cũng không được tốt lắm. Anh ngồi chỗ kia, tâm cảm thấy thật đau, giống như nơi đó bị lấp đầy bởi những tảng đá lớn, trầm trọng không thể hô hấp. Một mặt là lời nói tuyệt tình của An Tiểu Tâm, một mặt là lời nói vô duyên vô cớ của Khúc Như Y đã đập vỡ một chút tiến triển mà vất vả lắm anh mới tạo được. Lúc đầu, theo tình hình đêm nay anh còn tưởng quan hệ giữa mình và An Tiểu Tâm có thể chậm rãi đổi mới.

Sở Úc quay người lại, vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: “An An, đừng nói tuyệt tình như vậy, được không?”

An Tiểu Tâm trầm mặc, chẳng lẽ nhất định phải làm cho cô ở trước mặt Khúc Như Y cùng Anh Bồi nói rõ ra sao? Cô khẽ cắn môi, nói cũng đã nói, mọi chuyện cũng đã hết, nhưng mở miệng ra thành một câu chua xót: “Sở Úc, bát nước hắt đi không lấy lại được nữa.”

Sở Úc sắc mặt càng tái mét, trên mặt biểu tình phức tạp, nhưng trước mặt Anh bồi cũng không biểu lộ nhiều xúc động . Anh Bồi luôn luôn ở một bên xem náo nhiệt, cười như không cười nhìn bọn họ đấu khẩu. Bất qúa chứng kiến việc vừa xảy ra, anh bất giác có chút lo lắng. Mấy người này sẽ không đem việc tư náo loạn đến công ty đấy chứ? Lại nói, Sở Úc đã như vậy, An Tiểu Tâm cũng quá nhẫn tâm.

An Tiểu Tâm quyết định phải đi, Sở Úc nói tiễn cô. Khúc Như Y cũng nói không ăn muốn đi về, Anh Bồi hiển nhiên cũng phải đưa cô ta về nhà. Bất quá, Anh Bồi thế nhưng nói mình cùng An Tiểu Tâm tiện đường, để cho Sở Úc đưa Khúc Như Y trở về. Tuy rằng không tình nguyện, nhưng cuối cùng An Tiểu Tâm vẫn là ngồi trên xe Anh Bồi.
Chương 11.2 : Một chén cháo rước lấy đại họa (2)

An Tiểu Tâm ngồi ở vị trí tay lái phụ, dọc đường trầm mặc, Anh Bồi cũng không nói chuyện, chẳng qua là khóe môi nhếch lên nụ cười nghiền ngẫm, ngẫu nhiên liếc mắt một cái nhìn sườn mặt bóng loáng tinh xảo của An Tiểu Tâm.

Rất nhanh trở về tiểu khu mà An Tiểu Tâm ở, cô kinh ngạc phát hiện bảo an của tiểu khu thế nhưng không có ngăn cản xe của Anh Bồi, để cho xe của anh bấm còi liền mở cửa cho vào. Xe đỗ dưới tòa C nơi ở An Tiểu Tâm , An Tiểu Tâm tháo dây an toàn, đối với Anh Bồi khẽ gật đầu nói: “Anh phó tổng, hôm nay đã làm phiền anh.”

Anh Bồi không trả lời, chính là nghiêng người sang, để một cánh tay ở trên tay lái, lấy tay chống cằm mình, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm An Tiểu Tâm. An Tiểu Tâm bị anh nhìn chăm chú có chút khẩn trương, nhớ tới đoạn thời gian này thật đúng là để cho anh thấy không ít chuyện tình, trong bụng bất giác có chút tức giận. Cô ngẩng đầu lên, đối với Anh Bồi nặn ra một nụ cười cứng ngắc, sau đó cứng rắn nói: “Anh phó tổng , ngài hôm nay xem cuộc vui có phải thấy rất khoái trá? Thật cao hứng có thể giúp ngài tiêu khiển mà.”

Anh Bồi ánh mắt sáng ngời, ý cười nơi khóe miệng càng sâu sắc, thế nhưng đối với An Tiểu Tâm gật gật đầu, “Ừ” một tiếng.

An Tiểu Tâm nhất thời sửng sốt trừng mắt nhìn Anh Bồi, thiên hạ còn có người vô sỉ như vậy.

Anh Bồi thản nhiên nói: “Lần sau cô có chuyện gì không vui có thể tìm tôi nói chuyện, để cho tôi giải trí.”

An Tiểu Tâm không nói gì, vô cùng hận chính mình tại sao nói câu vô nghĩa này. Cô không nói hai lời xoay người đẩy cửa xe, ngay cả tạm biệt cũng không nói bước ra ngoài.

Anh Bồi nhìn bóng lưng cao gầy của cô nở nụ cười ha ha, nhìn xem, không phải lại lộ chân tướng rồi sao.

Ngày hôm sau là ba mươi tết, sáng sớm Anh Bồi theo thói quen vén rèm cửa sổ lên nhìn xuống, quả nhiên thấy cái thân ảnh kia đang làm các loại tư thế kì quái. Anh cười cười, đi ra.

Bất quá Anh Bồi lo lắng không phải không có đạo lí, sáng sớm, Khúc Như Y lại chọc gậy An Tiểu Tâm.
Hôm nay ba mươi tết, những nhân viên không về nhà thăm người thân vẫn còn làm ca buổi sáng. Thư kí tổng tài cũng chỉ còn lại bốn, năm người đi làm ca. Sở Úc sau một đêm nghỉ ngơi tựa hồ tinh thần tốt lên rất nhiều, trên mặt có vài phần hồng hào, vừa vào liền cùng các đồng nghiệp chào hỏi, vẫn tác phong bình dị, gần gũi. Anh cố ý đi tới trước bàn An Tiểu Tâm, cười dịu dàng nói: “ An thư kí, vừa rồi gặp người bộ phận phần mềm trung tâm máy tính đều nói thức ăn ngày hôm qua cô gọi rất ngon. Bọn họ nói có thời gian muốn mời cô uống rượu.”

“Uống rượu?” An Tiểu Tâm buồn cười, trước kia khi cô ở bộ phận phần mềm trung tâm máy tính thường xuyên cùng nhóm kĩ thuật viên ra ngoài uống rượu, cô nhàn nhạt nói với Sở Úc: “ Được a, để lúc nào có thời gian rồi nói sau. Đúng rồi, đây là đơn thuốc ngày hôm qua bác sĩ Lưu kê cho anh, anh cầm lấy, chính mình đi mua thuốc.”

Sở Úc cầm đơn thuốc nhìn nhìn, thừa dịp trong văn phòng không có nhiều người để ý lắm, đưa tay kéo kéo búi tóc An Tiểu Tâm nói: “Để tóc như vậy, thật khó nhìn.” Sau đó không đợi An Tiểu Tâm kịp tỏ thái độ, anh bước nhẹ nhàng hướng về phòng làm việc của mình.

An Tiểu Tâm kinh ngạc nhìn Sở Úc, ngày hôm qua đã nói rất rõ ràng, anh ta lại uống nhầm thuốc gì rồi, không duyên không cớ ở văn phòng làm ra động tác tùy tiện như vậy. An Tiểu Tâm không khỏi nhìn xung quanh một chút, kết quả, cô quả thực nhìn thấy một đôi mắt lóe hàn quang. An Tiểu Tâm ở trong lòng ai thán, như thế nào cố tình khiến cho Khúc Như Y nhìn thấy đây. Hơn nữa Khúc Như Y cũng vậy, thích Sở Úc vì sao không giữ chặt lấy anh ta? Năm đó bọn họ không phải đều như vậy sao? Vì sao không ở cùng nhau? Nếu không có ở cùng nhau vì sao hiện tại lại dùng ánh mắt như vậy nhìn mình?

Thời điểm Anh Bồi vào công ty vừa vặn nhìn thấy bộ dáng An Tiểu Tâm ghé

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT