|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
vào trên bàn làm việc trầm tư suy nghĩ.
Thấy Anh Bồi đến, Đinh Phổ Nguyệt liền đi theo vào văn phòng, cô mấy ngày nay không ở cùng một chỗ với Anh Bồi, muốn hỏi một chút ngày nghỉ tết âm lịch Anh Bồi có tính toán gì không. Nhưng không đợi Anh Bồi ngồi xuống ghế, Khúc Như Y lại như hình với bóng theo vào. Khúc Như Y nhìn cũng không nhìn Đinh Phổ Nguyệt liếc mắt một cái, lập tức đối với Anh Bồi nói: “Anh Bồi , không thể để cho An Tiểu Tâm làm ở phòng tổng giám đốc, em muốn đem cô ta điều đi.”
Anh Bồi nhìn nhìn Đinh Phổ Nguyệt, Đinh Phổ Nguyệt đành phải nhẹ nhàng lui ra ngoài. Cô cắn cắn môi, nghĩ rằng không thể để cho Khúc Như Y như ý nguyện, vì thế liền đi thẳng đến văn phòng Sở Úc.
Mà lúc này Anh Bồi phiền não day day mi tâm của mình nói: “Như Y, sao em có thể tùy hứng như vậy? Ngày hôm qua An Tiểu Tâm đều đã nói rõ ràng rồi thôi. Nếu em thích Sở Úc, em đi nói rõ với cậu ta, đem cậu ta giữ chặt bên mình không phải xong rồi sao.”
Khúc Như Y lạnh lùng nghiêm mặt nói: “Ai nói với anh em thích Sở Úc?”
Anh Bồi nhíu lông mày nói: “Anh thấy rất kì quái, vậy em nhìn bọn họ giống như nhìn kẻ trộm làm gì?”
Khúc Như Y cãi lại: “Sở Úc cùng với em là cùng nhau lớn lên giống như anh trai, An Tiểu Tâm căn bản là không xứng ở cùng một chỗ với anh ấy, em không thể để cho Sở Úc bị hủy trên tay An Tiểu Tâm.”
Anh Bồi nhìn bộ dáng quật cường kia của Khúc Như Y không khỏi buồn cười: “ Như Y, vậy Sở Úc cùng em ở cùng một chỗthì xứng? Em tốt nhất lên xem lại tình cảm của mình, xem rốt cuộc em thích ai?”
“Nếu như em nói em thích anh thì sao?” Khúc Như Y đột nhiên nói.
Anh Bồi cổ họng không khỏi nghẹn một chút, sắc mặt cũng trầm xuống, nửa ngày anh mới chậm rãi nói: “Được rồi, Như Y, đừng có lôi kéo anh vào nữa, anh không muốn cùng mấy người chơi trò chơi tình cảm buồn chán này đâu.”
Khúc Như Y không chịu thua hất cằm lên nói: “Nhưng anh từng nói với em muốn dẫn em đi nước ngoài, anh rõ ràng thích em.”
“Khi đó em từ chối.” Anh Bồi bình tĩnh trả lời.
Khúc Như Y kiêu ngạo nở nụ cười, tự tin nói: “Cho nên anh mới không ngừng thay tình nhân bên người? Có người nói, bộ dáng Đinh Phổ Nguyệt cười rộ lên rất giống em.”
Anh Bồi phiền não cau lại mi, không rõ đề tài vì sao lại kéo đến trên người mình, hơn nữa đề tài trong lời nói lại thái quá như vậy. Anh khụ hai tiếng nói: “Nói đề tài ban đầu của chúng ta đi, em định điều An Tiểu Tâm đến đâu?”
“Trở lại bộ phận kĩ thuât làm trợ lí.” Khúc Như Y đã sớm nghĩ kĩ.
“Bộ phận kĩ thuật quá vất vả, hơn nữa cũng không phải An Tiểu Tâm không am hiểu công tác, vài năm này cô ấy làm ở đây vô cùng tốt, tổng giám đốc đối với cô ấy rất vừa lòng.” Anh Bồi nói.
“Tổng giám đốc để em đi nói.” Khúc Như Y tự tin trả lời.
“Vậy cô thuận tiện đem đơn từ chức cảu tôi đi luôn.” Thanh âm lạnh như băng của Sở Úc đột nhiên cắt ngang tiến vào, anh không nhìn Khúc Như Y, chỉ nhìn Anh Bồi: “Anh Bồi, tôi đã nói tuyệt không nuốt lời.”
Anh Bồi thấy ở cửa Đinh Phổ Nguyệt co đầu rụt cổ, biết là cô phá đám. Anh thấy Sở Úc nhìn chằm chằm bộ dáng ngang ngược của Khúc Như Y, đồng thời thấy cậu ta trừng mắt với mình, đột nhiên cảm thấy đau đầu nhức óc.
Anh gầm lên một tiếng: “Đinh Phổ Nguyệt!”
Đinh Phổ Nguyệt co rúm lại một chút, chậm rãi đi đến.
“Đi, gọi An Tiểu Tâm đi vào cho tôi.” Anh Bồi lớn tiếng phân phó.
Đinh Phổ Nguyệt sợ tới mức bước nhanh ra ngoài, quen biết Anh Bồi lâu như vậy, cô chưa từng thấy anh giận dữ bao giờ cả.
Chỉ chốc lát, An TIểu Tâm vẻ mặt mờ mịt đi đến. Cô cúi đầu, trong lòng không yên, không biết lại có cái chuyện gì không hay ho đây.
Anh Bồi nhìn đầu sỏ làm rối chuyện này, nổi giận nói: “An Tiểu Tâm, từ giờ trở đi cô sẽ là thư kí của tôi. Lập tức đem giấy tờ, chứng minh thư giao cho Hàn Mai, để cô ấy giúp cô làm visa. Qua ngày mười lăm tháng giêng, cô cùng tôi đi Châu Phi khảo sát.”
An Tiểu Tâm khiếp sợ ngẩng đầu, miệng há hốc, cái gì? Châu Phi?
Khúc Như Y cùng Sở Úc đồng thời mở miệng định phản đối, Anh Bồi phất tay, chỉ chỉ An TIểu Tâm nói: “Tôi đem tai họa này mang đi, các người thừa dịp trong khoảng thời gian này bình tĩnh lại đi, cẩn thận suy nghĩ xem rốt cuộc muốn làm gì. Nhất là em, Như Y, coi như anh cho em cơ hội, em hiểu rõ chứ. Sau khi chúng tôi trở về, bất kể như thế nào, em cũng hứa không được làm bậy.”
An Tiểu Tâm lúc này mới phục hồi tinh thần, Châu Phi cô cũng không muốn đi, nhất là đi cùng Anh Bồi. Cô sợ hãi nói: “Anh……Anh….. Phó tổng , ngài còn không có hỏi ý kiến của tôi, tôi….. tôi không muốn đi…..”
“Không đi liền từ chức !” Anh Bồi không kiên nhẫn nói.
An TIểu Tâm nhìn Anh Bồi nóng nảy , nuốt nuốt nước miếng, tội nghiệp nhìn Đinh Phổ Nguyệt một chút. Đinh Phổ Nguyệt nhún vai, làm một cái tư thế lực bất tòng tâm. Lúc này cô cũng không giám đụng vào Anh Bồi chẳng khác gì buốt râu cọp.
Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em – Chương 13
Phần lớn đã qua
Toàn bộ ngày nghỉ Tết âm lịch, An Tiểu Tâm đều ở cùng người nhà.
Cô và Đinh Phổ Nguyệt đều cùng trở về căn biệt của An Thắng Phong ở vùng ngoại thành, bốn miệng ăn ở cùng một chỗ, giống như nhiều năm trước kia thật vui vẻ đón Tết. Buổi tối ngày ba mươi, An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt đưa quà tặng hiếu kính AN Thắng Phong cùng Tần Thu Huân, làm cho hai trưởng bối trên mặt như nở hoa. An Tiểu Tâm giúp Tần Thu Huân làm một bàn nhỏ đồ ăn ngon, An Thắng Phong mở một lọ Mao Đài trân quý, bốn người vui vẻ hòa thuận ngồi cùng một chỗ, vừa xem tivi vừa ăn cơm. Mỗi lúc như thế này, An Tiểu Tâm có một loại ảo giác, mình chính là đứa nhỏ của An Thắng Phong và Tần Thu Huân, Đinh Phỏ Nguyệt chính là em gái ruột của mình. Tuy rằng đại đa số thời gian Đinh Phổ Nguyệt đối với mình không tốt lắm, nhưng nếu như là em gái ruột, còn có cái gì phải so đo? Lúc này Đinh Phổ Nguyệt uống một hớp rượu cũng nhìn về phía An Tiểu Tâm, ánh mắt trong suốt.
An Tiểu Tâm nhịn không được véo véo khuôn mặt Đinh Phổ Nguyệt, cười hì hì nói: “Ha ha, chị biết em đang suy nghĩ cái gì, khẳng định cùng suy nghĩ trong lòng của chị.”
Đinh Phổ Nguyệt gạt tay cô, không hài lòng nói: “Thiên tài cùng chị giống nhau, chị xem chị đi, uống chút rượu liền say khướt.”
An Tiểu Tâm không để ý tới, cánh tay quàng vào cổ Đinh Phổ Nguyệt, Đinh Phổ Nguyệt lẩn tránh, hai người không khỏi hi hi ha ha đứng lên đùa giỡn. An Thắng Phong và Tần Thu Huân ở bên cạnh vui vẻ nhìn, không khí hòa thuận, hạnh phúc.
An Tiểu Tâm mượn chút rượu, nắm tay Đinh Phổ Nguyệt đối với An Thắng Phong và Tần Thu Huân nói: “Ba, dì, hai người nắm tay làm lại với nhau, cũng cho con cùng Phổ Nguyệt yên tâm.”
Đinh Phổ Nguyệt lặng đi một chút, lập tức cũng cười lên nói: “An Tiểu Tâm chết tiệt, lại đoạt lời kịch của em.”
Tần Thu Huân mặt có chút đỏ, tuy rằng bà cũng sắp 50 tuổi, nhưng hiện tại nhìn dưới ánh đèn, hai gò má đỏ tươi, thật đúng là động lòng người. An Thắng Phong khụ khụ, cười hì hì kéo Tần Thu Huân qua nói: “Vẫn đợi những lời này của các con , nếu không ba thật khó mở miệng mà,ba và thu Thu Huân đã sớm làm thủ tục từ tám trăm năm rồi”
An Tiểu Tâm với Đinh Phổ Nguyệt cùng nhau liếc mắt một cái, đồng thanh hét ầm lên, một người chạy về phía An Thắng Phong, một người chạy về phía Tần Thu Huân. Mọi người cười đùa cùng một chỗ, Đinh Phổ Nguyệt đặc biệt bất mãn, đối với An Thắng Phong nói: “Không được, vừa không có nhẫn kim cương, lại khong có tiệc cưới, cũng không có tuần trăng mật, mẹ con không thể liền như vậy gả cho ba.”
“Trời ạ, cái đó không trọng yếu, chỉ cần ba chị đối với dì tốt là được.” An Tiểu Tâm vội vàng giúp An Thắng Phong nói chuyện
An Thắng Phong lúc này xuất ra thân phận trưởng gia nói: “Sao có thể thiếu tuần trăng mật? Ba cùng Thu Huân là đang chờ các con a. Chờ các con mang một chàng rể hiền về cho ba, mọi người cùng nhau đi du lịch.”
Thấy đề tài chuyển đến trên người mình, An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt đều chột dạ không chịu nói chuyện. An Thắng Phong với Tần Thu Huân liếc mắt nhìn nhau một cái, lúc nhìn An Tiểu Tâm thì trong mắt mang theo nhiều thương tiếc cùng lo lắng.
Ngày đầu năm mới, An Tiểu Tâm đến nhà Tiểu Thao chúc tết. Cô mua rất nhiều đồ đạc, để đầy trong ghế sau taxi. Đến dưới lầu, gọi điện thoại kêu Tiểu Thao xuống dưới giúp cuối cùng mới đem đồ vật khiêng lên. Vừa vào nhà, mẹ Tiểu Thao nhiệt tình đón An Tiểu Tâm đi vào. Ba Tiểu Thao mất sớm, cho nên trong nhà chỉ có Tiểu Thao cùng với mẹ. Mẹ Tiểu Thao thấy An Tiểu Tâm mang nhiều đồ như vậy ngượng ngùng nói: “Tiểu Tâm a, con tại sao lại mang nhiều đồ như vậy. Dì cũng không thiếu cái gì, con không cần phải lo lắng cho dì.”
An Tiểu Tâm vỗ vỗ tay mẹ Tiểu Thao nói: “Dì à, nhìn người nói kìa, trước đây con cũng ăn không ít cơm của dì mà, dì cũng chưa từng theo con xin tiền. Con hiện tại chính mình kiếm được tiền, đương nhiên muốn hiếu kính người a.”
Mẹ Tiểu Thao đôi mắt đỏ lên, không tự giác nói: “Nếu Tiểu Triều vẫn còn thì tốt rồi, con gả vào đây, dì chắc chắn rất v…ui..”
An Tiểu Tâm đôi mắt lập tức đỏ lên, cô tuy rằng không phải lần đầu tiên nghe những lời này, vốn tưởng rằng tâm sớm đã chết lặng nhưng không ngờ vẫn khơi dậy đau đớn sắc nhọn. Nếu Dịch Triều còn sống,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




