|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
những năm này dì cũng không cần vất vả kiếm tiền nuôi Tiểu Thao ăn học như vậy. Mỗi lần tới nơi này, cô đều cảm thấy mình là tội nhân. Tuy cảm giác sống không bằng chết nhưng cô lại vẫn tiếp tục bức chính mình đến.
Mẹ Tiểu Thao đến nay còn không biết Đặng Dịch Triều là vì cứu An Tiểu Tâm mà chết, nếu đã biết, nếu đã biết không biết còn có thể hoan nghênh cô như vậy không. An Tiểu Tâm không nói, không phải sợ mẹ Tiểu Thao hận cô, mà là sợ bà từ nay về sau không nhận sự giúp đỡ của chính mình, nếu vậy ngay cả nguyện vọng chuộc lỗi hèn mọn nhất của An Tiểu Tâm đều không đạt được.
Tiểu Thao thấy hai người phụ nữ nắm chặt tay rơi lệ, trong lòng khó chịu, lớn tiếng hét lên: “Mẹ, việc đã qua nhiều năm, đừng lôi ra làm mọi người không vui được không!”
Mẹ Tiểu Thao vội lau lệ, lấy tay đỡ bả vai An Tiểu Tâm nói: “Con nhìn dì, chao ôi, không nói nữa. Giữa trưa ở lại đây ăn cơm, dì làm đồ ăn ngon cho con.”
“Được, dì à, con giúp người, vừa vặn theo dì học. Trù nghệ của con cũng đều là người dạy cho mà.” An Tiểu Tâm tinh thần cũng phấn chấn lên, lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Hai người phụ nữ chui vào phòng bếp. Mẹ Tiểu Thao làm đồ ăn rất tuyệt, dựa vào tay nghề này, mở một quán cơm tại nhà. Tuy rằng không lớn, nhưng khách nhân trung tuổi rất nhiều, mỗi ngày đông như trẩy hội, kiếm tiền cũng không quá khó khăn. Nhưng mẹ Tiểu Thao dù sao cũng đã 50 tuổi, một mình kinh doanh một tiệm cơm, vất vả khó khăn trong đó làm sao lại có thể thiếu. An Tiểu Tâm cũng muốn giúp Tiểu Thao đóng học phí, nhưng bị Tiểu Thao cùng mẹ cậu khéo léo từ chối. Tiểu Thao vì tiết kiệm học phí cùng sinh hoạt phí, rõ ràng có thể thi đậu khoa ngoại ngữ đại học Bắc Kinh, lại lựa chọn trường ngoại ngữ thứ hai của địa phương. Bất quá cậu cũng rất có thiên phú, ở trường học cũng học rất giỏi các môn. Mẹ Tiểu Thao khi nói đến con trai bảo bối liền thao thao bất tuyệt, tình cảm yêu con là loại tình cảm không lời nào có thể miêu tả được. An Tiểu Tâm lẳng lặng nghe, ngẫu nhiên nói vào một câu, không khí vô cùng ấm áp.
Tiểu Thao đứng ngẩn người ở ngoài cửa, lẳng lặng nghe mẹ cằn nhằn liên miên, trong lời nói ngẫu nhiên nghe được âm thanh trong trẻo của An Tiểu Tâm, trong lòng chua ngọt khó phân biệt. Kỳ thật cậu không muốn An Tiểu Tâm đến nhà mình, bởi vì cậu không muốn thấy bộ dáng An Tiểu Tâm chưa quên người đã mất.
Ăn xong cơm trưa, An Tiểu Tâm quấn quýt lấy mẹ Tiểu Thao cùng nhau đi dạo phố. Vì thế ba người thân thân ái ái đến trung tâm mua sắm trong thành phố đi dạo. Tiểu Thao bộ dáng thuộc loại mày rậm mắt to, loại hình anh tuấn như ánh mặt trời, thu hút sự chú ý của những cô giá bên cạnh. An Tiểu Tân đang bận rộn giúp mẹ Tiểu Thao chọn quần áo, giương mắt nhìn thấy bộ dáng Tiểu Thao không kiên nhẫn quệt miệng, vì thế cô tung một cước đá vào mông Tiểu Thao, miệng nói: “Gọi cậu đi dạo phố cùng mà giống như đi giết người.”
Tiểu Thao tức giận lập tức giương nanh múa vuốt đánh tới, An Tiểu Tâm lập tức trốn sau lưng mẹ Tiểu Thao, Tiểu Thao vây quanh mẹ cậu di chuyển trái phải muốn bắt An Tiểu Tâm. Mẹ Tiểu Thao vui tươi hớn hở đưa tay bảo vệ An Tiểu Tâm, trong lòng hiểu được hai đứa nhỏ này chỉ là muốn làm cho bà vui vẻ mà thôi.
Hành động của bọn họ đều rơi vào trong mắt một đôi nam nữ trên cầu thang cuốn.
Anh Bồi hứng thú nhìn chằm chằm đôi nam nữ đang đánh nhau đùa giỡn náo loạn cách đó không xa kia, thực hoài nghi cô gái hoạt bát cười đùa kia là An Tiểu Tâm?
Khúc Như Y cũng trừng mắt nửa ngày, miệng thì thào nói: “Trách không được nói không cần Sở Úc, thì ra là trâu già gặm cỏ non. Anh xem đem mẹ con cỏ non đều thu phục.”
Anh Bồi nhìn Khúc Như Y đang lôi kéo chính mình cười nói: “Làm sao em biết kia là “mẹ cỏ non”? Có khi nào là người thân của An Tiểu Tâm thì sao.”
“Người
phụ nữ An Tiểu Tâm lôi kéo đó cùng cỏ non bộ dáng rất giống nhau, nhất định là mẹ cậu ta.” Khúc Như Y khẳng định nói.
Anh Bồi lại nhìn vài lần, gật gật đầu nói: “Như Y, khả năng quan sát cảu em không sai.”
Đang nói, Anh Bồi đột nhiên phát hiện An Tiểu Tâm tựa hồ phát hiện An Tiểu Tâm liếc mắt nhìn về bên này, sau đó cô nhanh chóng xoay người, lén lút lôi kéo hai người nhanh chóng đi về phương hướng khác.
Anh Bồi khóe miệng nhếch lên, mở miệng liền gọi to một tiếng: “An Tiểu Tâm.” Thanh âm mát lạnh truyền thật sự xa.
An Tiểu Tâm bước nhanh một chút, định làm bộ như không có nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước. Nhưng mẹ Tiểu Thao lại giữ chặt An Tiểu Tâm nói: “Tiểu Tâm, có người gọi con.”
An Tiểu Tâm bất đắc dĩ, nặn một nụ cười, quay người lại, khi thấy Anh Bồi thì giả mù sa mưa làm một cái biểu tình kinh hỉ.
Khúc Như Y lôi kéo cánh tay Anh Bồi oán giận nói: “Anh kêu cô ta làm gì?”
Anh Bồi cười quyến rũ, không trả lời mà dắt Khúc Như Y đến gần An Tiểu Tâm.
An Tiểu Tâm ha ha cười nói: “Ha ha, thật là trùng hợp, ở trong này gặp gỡ Anh phó tổng và Khúc chủ nhiệm. Hai người đi dạo phố à!”
Anh Bồi “phốc xích” phì cười, anh chỉ chỉ Tiểu Thao cùng mẹ cậu nói: “Cô cùng người quen đi dạo phố sao?”
An Tiểu Tâm cuống kéo Tiểu Thao nói: “Đây là Đặng Thao, anh đã gặp qua. Vị này là mẹ cậu ấy.”
Mẹ Tiểu Thao dùng dôi mắt trải sự đời nhìn chằm chằm Anh Bồi, mỉm cười gật đầu, An Tiểu Tâm chỉ vào Anh Bòi cùng Khúc Như Y giới thiệu:“Đây là Anh phó tổng của công ty con, người này là Khúc chủ nhiệm.”
Mẹ Tiểu Thao chào hỏi, còn chưa nói xong, An Tiểu Tâm liền vội vàng nói: “Anh phó tổng cùng Khúc chủ nhiệm còn có việc, ngại quá làn chậm chễ hai người, chúng tôi đi trước .”
Nói xong khẽ cười với Anh Bồi và Khúc Như Y, lôi kéo Tiểu Thao cùng mẹ cậu xoay người bước đi. Chớp mắt một cái đã không thấy tăm hơi.
Anh Bồi nhìn phương hướng cô biến mất, trêu đùa nói: “Em xem xem, thấy chúng ta giống như gặp quỷ.”
Khúc Như Y cảm thấy nụ cười bên môi Anh bồi có điểm chói mắt, kéo kéo anh nói: “Đừng nhìn, mấy ông lão còn đang chờ chúng ta đó.”
Anh Bồi liếc Khúc Như Y nói: “Em không phải đối với chuyện tình của An Tiểu Tâm luôn luôn quan tâm sao?”
Khúc Như Y nhún nhún vai: “Chỉ cần cô ta không cùng người bên cạnh em có quan hệ, em i mặc kệ cô ta là ăn cỏ non hay cỏ già.”
Buổi tối mồng một, An Tiểu Tâm bị buộc bất đắc dĩ đi ra ngoài cùng mẹ ruột Tần Xuân Hinh ăn cơm. Đương nhiên, còn có người đàn ông của mẹ Khúc Tín Hách.
Tần Xuân Hinh trời sanh tính thoải mái, tôn trọng tự do, chịu không nổi trói buộc. Cho nên năm đó bà không chịu nổi cuộc sống gia đình rườm rà, bỏ lại chồng con đi tới nước Mĩ học vẽ tranh. Bà thiên tư thông minh, xúc cảm sâu sắc, tình cảm phong phú, bức tranh thoát tục phóng khoáng lại ẩn giấu cái nhìn lịch sự tao nhã nữ tính, hiện tại đã là một họa sĩ rất nổi tiếng. Đương nhiên, một người phụ nữ thành công tất nhiên là sau lưng có một hoặc nhiều người
đàn ông hỗ trợ. An Thắng Phong mang theo con gái nhỏ nuôi nấng, không để bà có một chút ràng buộc. Khúc Tín Hách cung cấp cho bà tiền tài, để cho bà tâm không vướng bận chuyên tâm vẽ tranh.
An Tiểu Tâm từng tưởng, nếu Tần Xuân Hinh không có thanh lệ thoát tục, khuôn mặt xinh đẹp, hai người đàn ông kia còn có thể vì bà trả giá? Bà còn có thể làm theo ý mình sống như thế hay không?
An Tiểu Tâm thừa nhận mình đối với mẹ ruột là ghen tị nhiều hơn căm giận, cô có thể lí giải mẹ cô năm đó trái tim muốn bay cao, có thể có mấy người phụ nữ muốn bay là có thể bay được đây?
An Tiểu Tâm đúng hẹn đến tầng thượng tòa nhà có kiến trúc giả cổ nổi tiếng Vọng Giang bên dòng Châu Giang. Bên ngoài tòa nhà này là mái cong đấu củng, rường cột chạm trổ, bên trong trang hoàng cổ kính, tươi mát lịch sự tao nhã. Ngồi ở trên Vọng Giang các dựa vào lan can trông về phía xa, sông dài rộng như đến tận trời, phiền não trong lòng cũng được gió sông thổi đi, thật giống như ý cảnh cổ nhân mọc cánh thành tiên đăng tiên.
Hiện tại, An Tiểu Tâm đang ngồi trong một gian phòng trên Vọng Giang Các nơi được mệnh danh là sang quý lịch sự tao nhã nhất thành phố, đặc biệt chuyên tâm ngắm cảnh mưa mùa đông trên sông Châu Giang. Mặc dù cô nhìn ngắm đến cái cổ cũng đã mỏi nhừ, nhưng cô vẫn làm ra vẻ bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, bởi vì cô không muốn quay đầu cùng Khúc Như Y mắt to trừng mắt nhỏ. Không biết vì sao, người mời khách còn chưa tới, hai ngươi được mời lại đến đông đủ. Hai người cô không để ý tôi, tôi cũng không để ý tôi, cứng ngắc tại chỗ.
Rốt cục, tiếng cửa mở vang lên, Khúc Tín Hách và Tần Xuân Hinh tiến vào, mang theo hơi lạnh của mưa mùa đông. Tần Xuân Hinh giống như gió cuốn chạy đến bên người An Tiểu Tâm, đưa tay sờ mặt cô nói: “Con đã khỏi bệnh hoàn toàn chưa? Nhìn con gầy quá. Mẹ muốn gặp con, nhưng An Thắng Phong không cho, nói không thể quấy nhiễu yên tĩnh của con. Đến, Tâm Tâm ngoan, nói cho mẹ biết hiện tại sống ở đâu?”
An Tiểu Tâm có điểm xấu hổ bắt cái tay Tần Xuân Hinh đang để trên mặt mình, đối với Khúc Tín Hách xa cách lễ phép cười một cái rồi mới nói:“Mẹ, con không sao, mẹ đừng lo lắng. Còn có người mà.”
Tần Xuân Hinh ánh mắt nhìn Khúc Như Y ngồi bên cạnh, sắc mặt buồn bã, miệng khẽ cong, lúc này mới ngồi xuống. Khúc Tín Hách đi đến bên người Khúc Như Y, ôn hòa đưa tay xoa nhẹ tóc cô. Sau đó ông ngồi vào vị trí người chủ, vỗ vỗ vị trí
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




