watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8956 Lượt

cùng.”

Anh ngừng lại, thôi không hát nữa, không hiểu cô định nói gì nên nhìn cô chằm chằm. Cô cười ra vẻ bí mật gật đầu, chau mày nói: “Tìm lão Thái Thái làm bầu bạn với ông.” Anh mở to mắt, giống như bắt được vàng, vui sướng nói: “Chiêu này thực là hay, sướng (từ này trong tiếng hán đọc là “yu” có nghĩa là vui sướng,) người sướng mình.”

“Ngu người ngu mình?” Gia Mĩ gắng sức trợn mắt nhìn anh: “Đây không phải là chuyện đùa đâu nhé, đó là một việc rất nghiêm túc, nếu như chúng ta gặp được một người phụ nữ nào đó yêu thích ông, thì chẳng phải là chúng ta được giải thoát hay sao.”

Anh vội vàng giải thích: “Không phải là “yu” (từ này trong tiếng Hán cũng đọc là “yu” – Âm Hán Việt là “ngu”, có nghĩa là ngu dốt, ngu đần) trong từ “yu chun” (ngu xuẩn), mà là “yu” trong từ “yu kuai” – âm Hán Việt là “du khoái”, có nghĩa là vui sướng. (Ở đây hai người đang chơi trò đồng âm khác nghĩa).

“Đương nhiên, đây là tuyệt chiêu mà em nghĩ ra đây”. Cô hưng phấn gật đầu: “Anh nhanh đi liên hệ tìm lão Thái Thái đi, một lát nữa gặp nhau ở phòng ăn. Chúng ta từ từ sẽ cho họ gặp nhau ở đấy.”

Anh nghiêm trang hành lễ: “Phu nhân, xin tuân lệnh!”.

Bọn họ tìm được một đối tượng, thật không dễ gì mới lừa được Hách gia gia đến phòng ăn, nhưng lão thái thái trước mặt, thật không ra làm sao cả, thân thể gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, khô cằn nứt nẻ. Những nếp nhăn sâu đến mức tựa hồ như có thể xếp được đầy đồ vào đó. Đặc biệt là thần thái lại có chút bẽn lẽn ngượng nghịu, tuổi tác xem chừng còn lớn hơn cả Gia Gia.

Gia Gia tuy đã già nhưng thần thái vẫn còn rất khí thế chẳng thua gì Hách Gia Tuấn.

“Ông lúc trẻ nhất định rất tuấn tú.” Lão Thái Thái mở miệng nói. Gia Gia khách khí cười đáp lời: “Bà hồi trẻ chắc cũng vô cùng xinh đẹp.”

Hách Gia Tuấn và Gia Mĩ len lén nhìn nhau, đứng dậy định trốn ra ngoài, nhưng Gia Gia nói với vẻ thờ ơ: “Hai đứa ngồi xuống cho ta.” Đây thực là cuộc gặp gỡ đầy mạo hiểm. Hách Gia Tuấn cười nhăn nhó: “Ông nội, cứ từ từ, lần gặp gỡ đầu không được tốt lắm, nhưng những lần sau càng gặp nhiều sẽ càng tốt hơn thôi.”

“Ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta, đừng động đậy.” Gia Gia thấp giọng nói, nhưng trong ngữ điệu như có ý hăm dọa. Lão Thái Thái cười nói: “Cháu nội của ông cũng thật là dễ nhìn…” Gia Gia gật đầu, thật khó để cho thần thái được tự nhiên: “Chỉ là hơi có chút ngang bướng, nếu được bồi dưỡng có thể trở thành người tài.”

“Anh tìm từ chỗ nào về thế?” Gia Mĩ thấp giọng, nói nhỏ như không thể nhỏ hơn được nữa, cô cùng Hách Gia Tuấn lén lút trao đổi. Hách Gia Tuấn bi phẫn uống trà: “Tìm ở trên mạng, chúng ta chết chắc rồi, nhất định là chết chắc.” Gia Mĩ dùng toàn lực đạp lên chân anh: “Anh đúng là đồ ngu si đần độn, sao không chọn người xinh đẹp hơn một chút”. Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói: “Ảnh ở trên mạng và người bên ngoài không giống nhau, thật là đáng ghét!”.

“Trên mạng có thể PS, cái anh này thật đúng

là đầu lợn!”. Gia Mĩ thấy lão thái thái nhìn cô, cô đành cố nặn ra một nụ cười. Hách Gia Tuấn càng không bằng lòng nói: “Khiến cho bà già này nham hiểm thâm độc, em cho rằng anh là thần à,

chỉ biết ảnh của bà ta qua PS. Trên mạng nói rõ ràng là mới sáu mươi tuổi, tuổi tác này e là quá lớn so với ông nội anh. Mà già như vậy rồi còn tìm người bầu bạn, thật là đáng ghét”

“Chết chắc rồi!” Gia Mĩ vẫn mang nét cười trên mặt nhưng miệng thì lẩm bẩm: “Giờ đây sự việc càng ngày càng trở nên nghiêm trọng rồi.”

“Đúng vậy.” Hách Gia Tuấn cũng khẽ mỉm cười nhìn lão Thái Thái gật đầu, nhưng trong miệng càu nhàu: “Thật là chẳng có đạo đức.”

“Thế giới loạn hết rồi.” Gia Mĩ than vãn, Hách Gia Tuấn ngao ngán nói: “Chúng ta gặp họa rồi, thật đúng là tạo nghiệt.”

“Vậy thì làm thế nào bây giờ?” Gia Mĩ cười nhăn nhó, Hách Gia Tuấn cũng cười thật khó coi: “Ăn xong bữa cơm này về có thể lại bị giáo huấn đây, chúng ta cùng thống nhất đối ngoại. Đến lúc ấy, không được đem trách nhiệm đổ thừa cho một người nào hết, anh chết, em cũng chẳng có lợi gì.”

“Tập trung ăn cơm đi, người lớn nói chuyện, trẻ con không được nói leo.” Gia Gia giận dữ trừng mắt nhìn hai đứa. Hách Gia Tuấn và Gia Mĩ lén lút nhìn nhau, dị khẩu đồng thanh nói: “Đúng, Gia Gia…”

Gia Gia cười đầy ẩn ý: “Về nhà lại từ từ nói, thời gian còn dài mà.”

Hách Gia Tuấn và Gia Mĩ lại nhìn nhau lần nữa, dị khẩu đồng thanh nói: “Đúng, Gia gia…”

Bọn họ đều có cảm giác như ngày tận thế đã gẩn kề, hừm/ lần này thì nhất định chết chắc rồi!

Không khí trong nhà thật ngột ngạt, giống như người nằm trên giường, bị người khác lấy chăn chùm kín mít ngột ngạt đến mức khó chịu. Gia Mĩ giả vờ như không có việc gì xảy ra, cô điềm nhiên rót một tách trà, trà nóng hôi hổi nên Gia Mĩ không dám uống.

Hách Gia Tuấn cũng bằng chân như vại, thủng thẳng nói: “Ông nội, lần này không hợp ý, chúng ta lại tìm người khác vậy.” Gia Gia không lên tiêng, không ngờ lại bình tĩnh như vậy, Gia Mĩ không nhịn được nói: “Gia Gia, chúng cháu không có ác ý”

Gia Gia lườm nàng một cái, vẫn không nói gì. Hách Gia Tuấn nói: “Ông nội im lặng không phải là vàng.”

Gia Mĩ khe khẽ thở dài, anh chàng này thật là ngốc đến cực điểm. Đến lúc này mà còn nói những lời như vậy, lại gián tiếp muôn chết đây mà. Gia Mĩ thấy Hách Gia Tuấn định nói thêm nữa, liền cướp lời, nói: “Gia Gia trừng phạt chúng cháu thế nào cũng được, chỉ

xin ông nói chuyện đi ạ.”

Gia Gia khẽ “hừm” một tiếng, rồi cất giọng khàn khàn: “Gia Tuấn, cháu về phòng trước đi, không có chuyện gì thì đừng có bước ra. Ông có chuyện cần nói riêng với Gia Mĩ.”

Hách Gia Tuấn vội vàng nói: “Ông nội, có chuyện gì? Không cần thừa nước đục thả câu như vậy; chuyện của cô ấy, cháu cũng nhất định phải biết ” Gia Gia trừng mắt nhìn anh: “Lời của ta, cháu đều không muốn nghe có phải không?”

Hách Gia Tuấn hậm hực “Không liên quan đến cô ấy, việc tìm đối tượng cho ông là chủ ý của cháu.”

Sắc mặt ông nội sa sầm xuống, âm u ảm đạm giống như tro tàn, Hách Gia Tuấn thấy vậy, chi còn cách ngoan ngoãn bước lên lầu. Hách Gia Gia thấy không còn ai nữa mới cất lời: “Gia Mĩ này, ta rất yêu quý cháu, cũng thích cháu làm cháu dâu của ta. Nhưng mà… buổi chiều hôm nay, sau khi đi gặp đối tượng về, vừa ra khỏi cửa, mẹ của Gia Tuấn có gọi điện, nói cho ta biết một vài chuyện, đến cháu cũng không biết tình hình như thế nào.”

Gia Mĩ thoáng giật mình, nhưng vẫn cười: “Là chuyện gì vậy ạ?”.

Gia Gia nhìn cô, thấp giọng thở dài nói: “Việc này, cháu có quyền được biết.” Gia Gia đẩy chiếc kính lão lên, sắc mặt rất nghiêm trọng: “Gia Mĩ, ông bà ngoại của cháu vì sao mà chết?” Gia Mĩ hốt hoảng, cúi thấp đầu nói: “Cháu không nhớ rõ, hình như đã mất từ lâu rồi.”

Gia Gia nói: “Là bệnh máu chậm đông, ông bà ngoại cháu đều là những người mắc bệnh này. Ồng ngoại cháu mất do bị xuất huyết trong, còn bà ngoại cháu, chỉ một chút máu chảy, cũng đã cướp đi sinh mệnh của bà. Đó là những điều mà mẹ Gia Tuấn phái người đi điều tra được, nhưng đều không dám nói với Gia Tuấn.”

Gia Mĩ chẳng kịp nghĩ gì, mở trừng mắt, thất thanh hỏi: “Vậy mẹ của cháu…”

“Mẹ của cháu cũng mắc bệnh này. Nếu cháu kết hôn cùng Gia Tuấn, con của các cháu, đặc biệt là con trai, tỉ lệ mắc phải bệnh này là rất cao. Đây là một loại bệnh di truyền, trừ phi có cách thay đổi được căn nguyên của nó, còn không, không thể chữa trị được” Gia Gia thở dài: “Mẹ của Gia Tuấn không thể chấp nhận, còn ta, ta cũng không thể chấp nhận được.”

Gia Mĩ ánh mắt đờ đẫn, giống như một đứa trẻ, hai tay cô run run bê tách trà, cố gắng uống một hơi, tách trà nóng bỏng, khiến đầu lưỡi cô bỏng rát. Cô khó khăn cất lời: “Nhưng, cháu chưa bao giờ nghe mẹ cháu nhắc đến điều này… tất cả mọi người đều không nói với cháu… nếu như là bệnh máu chậm đông, thật sự là bệnh di truyền, như vậy thì cháu… có phải là cũng mắc không ạ?”.

“Có thể, để ngày mai ta đưa cháu đi bệnh viện kiểm tra.” Gia Gia nói: “Ta cũng hy vọng gia tộc ta, con cháu ta, cả đời không phải sống trong nỗi ám ảnh của căn bệnh này… nếu như, quả thực cháu mắc bệnh này, thì ta rất xin lỗi, cháu phải lập tức rời xa Gia Tuấn. Ta không muốn lại thấy bi kịch di truyền của nữ hoàng Victoria.”

Tay Gia Mĩ run run đặt tách trà xuống, đứng dậy: “Cháu muốn trở về thăm mẹ.”

Gia Gia khuyên giải an ủi cô: “Vậy thì ngày mai ta sai người đưa cháu về.” Hai mắt Gia Mĩ rưng rưng lệ: “Gia Gia, có phải do mẹ cháu mắc bệnh này nên sợ liên lụy đến cháu… hay là cảm thấy có lỗi với cháu cho nên mới điên như vậy… Có thể là tại cháu đã tạo áp lực khiến mẹ điên.. Giọng cô run rẩy: “Nếu thật sự mắc bệnh… không cần mọi người nói, cháu cũng sẽ rời xa anh ấy.”

Gia Gia quay đầu lại, chẳng nhìn cô, chỉ nói: “Cháu cứ yên tâm. Mãi hôm nay ta cũng mới biết, nếu biết sớm, ta sẽ…”

Toàn thân cô như muốn run lên, thân thể bỗng nhiên mềm nhũn như mắc phải một căn bệnh nặng, chẳng còn chút sức lực nào. Cô gắng gượng động viên chính mình, khẽ cười: “Gia Gia, kỳ thực… Cháu và Gia Tuấn chỉ là bạn bè của nhau… chúng cháu chi đóng giả là người yêu thôi ạ. Trên thực tế,

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT