|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
luyện tập, thì sẽ mắc bệnh đấy.”
Gia Tuấn vội vàng giơ tay lên ra dấu dừng lại nói: “Vấn đề này nói đến đây thôi, bây giờ chúng ta đi đánh tennis nhé”. Anh túm lấy Gia Mĩ, gằn giọng nói từng tiếng một:”Em cũng đi!”.
“Đi thì đi, em sợ gì anh!” Gia Mĩ mím chặt môi rồi cười rạng rỡ.
“Em nhất định chết chắc rồi!” Hách Gia Tuấn hạ thấp giọng, ánh mắt ra vẻ bí mật: “Đợi lát nữa em sẽ biết!”.
“Xì, ít sợ lắm nhé..Gia Mĩ cũng thấp giọng, quay sang anh chun mũi nhăn mặt.
Hai bên là hai hàng cây to trồng nối tiếp nhau, dùng hàng rào sắt bao lại, ở giữa là một sân chơi tennis rất lớn.Gia Mĩ vô cùng ngạc nhiên, ở nhà mà tự làm một sân chơi tennis như thế này thì thực là lãng phí đất đai. Hách Gia Tuấn mặc một bộ đồ thể thao màu trắng bước vào trong sân, ông nội cũng lão đương ích tráng, càng già càng dẻo dai phong độ, khởi động xương khớp, nhìn Gia Mĩ cười nói: “Cháu cũng đi lên đây với ông, một mình ông không đánh nổi đâu”. Gia Mĩ cảm thấy trong lòng như có sấm nổi, dường như tai mình nghe nhầm, cô vội mở to mắt, hỏi lại: “Ông nội, chẳng phải ông là một cao thủ hay sao? Ông đừng sợ, dũng cảm lên, cháu ở đây cổ vũ cho ông, cổ vũ hết sức.” Hách gia gia xìu mặt xuống: “Ta là cao thủ, nhưng Gia Tuấn còn lợi hại hơn ta nhiều”.
Gia Mĩ mở trừng mắt, nghĩ đến những lời Gia Tuấn nói lúc này, hả… có phải lần này mình chết chắc không?
Nhất định là chết chắc rồi!
Cô cầm lấy vợt, cố gắng giữ chặt. Bước chân loạng choạng, chạy tới chạy lui, đỡ lên đỡ xuống, mệt đến mức thở phì phì. Mồ hôi túa ra đây mặt, trừng mắt nhìn Hách Gia Tuấn. Thật đáng ghét! Anh ta chắc chắn là cố ý rồi. Nhưng phải chăng, dây thần kinh vận động của anh ta đã đạt đến cực điểm, có thể đi thi đâu thế giới được rồi ấy chứ. Đánh lâu như vậy rồi mà anh ta chẳng hề hấn gì, cứ nhẹ nhàng như vừa mới bắt đầu vậy.
Cô đưa mắt nhìn Hách gia gia, chẳng biết ông đã chạy đi đằng nào rồi, mệt đến muốn đứt cả hơi, cuối cùng lại vứt cho cô, để cô và Hách Gia Tuấn quyết chiến với nhau. Cô nào phải là đối thủ của anh, để mặc cô như cá nằm trên thớt, thực là đáng thương!
Đánh thêm mười mấy phút nữa, cô không còn kiên trì tiếp tục được nữa, kế hoạch báo thù của Hách Gia Tuấn đã đạt đến tinh hoa, quả bóng tennis cứ tới tấp bay trúng người cô, khiến cô đau không thể chịu được, kêu oai oái. Mặt trời cũng chiếu như thiêu như đốt, như sợ cô không chết vậy. Cô buông thõng hai tay, vứt vợt sang một bên, đi thẳng vào trong nhà.
“Trình Gia Mĩ, em đứng lại cho anh!” Hách Gia Tuấn ở phía sau cô gọi lớn, cười ngang ngược. Cô bước càng nhanh, giống như đằng sau có một con trăn lớn đang đuổi theo, tốc độ ấy, là giới hạn lớn nhất mà cơ thể cô có thể thực hiện được.
Đứng lại mới là lạ, tên côn đồ đáng ghét, cố ý hại người ta.
Cái thằng cha ấy, thực sự đáng ghét, có thể liệt vào hạng đàn ông khốn kiếp nhất trên thế gian này!
Những ngày như thế này xem ra tràn ngập niềm vui, nhưng dường như cũng đang tiềm ẩn điều gì đó giống như một bọc thuốc nổ, chỉ cần một chút bất cẩn châm ngòi, sẽ khiến toàn thân thể cô nổ tung thành tro bụi. Cô bò lên giường, mệt đến mức cơ hồ như không muốn cử động, nhưng lại vẫn hoang mang bối rối. Chạy trốn như vậy, trước sau rồi cũng đến bến bờ, nhưng giống như con thuyền cập bến vậy, tất sẽ phải bắt đầu một hành trình khác. Nhưng cô lại sợ, cô sợ khi thuyền còn chưa cập bến, trái tim cô đã chìm nghỉm mất rồi, chìm thẳng xuống đáy, chìm đến vĩnh viễn không có cách nào để quay lại được.
Những việc đáng sợ như vậy, cô quả là không thể tưởng tượng nổi.
Hách Gia Tuấn đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô nằm im không nhúc nhích trên giường, cười nói: “Trình Gia Mĩ, em muốn lười phải không? Vậy mà còn muốn chạy trốn theo anh!” Cô uể oải đáp: “Đừng ồn ào nữa, em rất mệt.”
Anh nằm thượt lên giường, hai tay gối đầu, hai mắt vụt sáng, sáng đến mức như có thể nhìn xuyên thấu qua người khác: “Có gì mà mệt chứ? Ở bên cạnh anh vĩnh viễn không bao giờ mệt mới đúng.”
“Anh sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn”. Cô thấp giọng, giống như đang nói với chính mình. Anh ngẩn người, một lúc sau mới định thần lại, cười nói: ”Anh có thể không kết hôn, nếu em thích.” Cô buồn buồn lắc đầu: “Làm sao có thể….”Ánh mắt cô mông lung: “Kẻ ngoan cố rốt cuộc vẫn là kẻ ngoan cố mà thôi. Đường ranh giới ấy làm sao có thể vượt qua được.” Câu cuối cùng cô nói thật nhỏ, nhỏ đến mức như không nghe thấy gì. Hách Gia Tuấn chau mày hỏi: “Em nói cái gì?”.
Cô lắc đầu, rồi nghiêng đi chỗ khác, không nhìn anh nữa. Nhưng anh không bỏ qua, mà gặng hỏi: “Em vừa nói cái gì? Cái gì không thể vượt qua? Nói lại một lần xem nào ” Cô đột nhiên lớn tiếng hỏi: “Hách Gia Tuấn, nếu như ngày mai sẽ chết, giờ phút này, điều anh hi vọng nhất là gì?”, Anh nghĩ một lát rồi mới đáp: “Mình vui vẻ, người bên cạnh cũng vui vẻ, tất cả mọi người đều vui vẻ. Cuối cùng, không để người thân cận của mình biết mình sẽ chết, mà lén lút trốn đi một nơi nào đó để chết âm thầm.”
Cô nghĩ ngợi một hồi, nói: “Thế thì phải mượn một cớ gì đó rất hay.”
Anh cười: “Giống như Tiểu Long Nữ lừa Dương Quá… không để cho chàng biết mình sắp chết, nói là mình phải đi đến một nơi khác. Rồi sau đó âm thầm lặng lẽ chết.” Vẻ mặt cô đau buồn: “Như vậy thì hơi tàn nhẫn đối với chính mình.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Nếu là người mình yêu thương thì kiểu lừa như vậy có thể hiểu được.” Ở ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ, rồi bị đẩy ra, Hách gia gia cười hì hì nói: “Hai đứa mau chuẩn bị cùng ta đi xem kịch nói.”
Gia Mĩ lắc đầu thở dài nói: “Ông nội anh, tinh lực thật tốt, nên tìm cho lão nhân gia một người bạn già, chứ đừng có làm khổ hai chúng ta như vậy.” Hách Gia Tuấn có vẻ tiếc nuối: “Từ khi bà nội mất ông nội quyết định không lấy người khác nữa. Si tình quá phải không?”.
Cô lặng lẽ gật đầu: “Thật là si tình, nhưng lại tội nghiệp hai chúng ta, sớm biết như vậy đã không cùng anh đến đây.”
Anh cũng tỏ vẻ khổ sở: “Sớm biết như vậy, anh cũng không trở về đây.”
Trong nhà hát kịch, ánh đèn rực rỡ, nhưng người đến xem lại thưa thớt, ít ỏi. Trên sân khấu là mấy diễn viên người nước ngoài không ngừng hát đối, hát vang, không ngừng nhảy múa. Trên sân khấu đang diễn những gì, cô cũng không thật hiểu rõ. Xem ra thì có vẻ như là người phụ nữ bế đứa bé đang làm ầm lên, hình như người đàn ông kia có tình nhân, nhưng cô ấy nhất định không chịu li hôn. Anh ngữ của cô vốn cũng chỉ học qua loa, giờ nghe những thanh âm này, giống như có thứ gì đó ong ong ù ù bên tai. Cô đưa mắt nhìn Hách Gia Tuấn đang ngồi bên cạnh ông nội, anh đang bắt chéo hai chân, giơ lên, hai tay đan vào nhau, ngủ gà ngủ gật.
Cô lại đưa mắt nhìn ông nội ở bên cạnh, xem ra lão nhân gia sức khỏe thật tốt, gương mặt tươi cười, chăm chú yên lặng xem, ánh mắt long lanh ngời sáng. Xem đến chỗ xúc động, còn thể hiện rõ trên gương mặt nét u buồn. Cô lại nhìn Hách Gia Tuấn một lần nữa, anh chàng này, dáng ngủ thật là khó coi. Cô khe khẽ đưa tay khều khều lão Gia Gia, để ông nhìn sang phía Hách Gia Tuấn. Hách gia gia vừa nhìn đã hiểu, liền giơ chân đạp một cái lên chân của Hách Gia Tuấn, anh ta giật mình mở trừng mắt, không dám lên tiếng. Anh đột nhiên đổi chỗ, đến chỗ trống bên cạnh Gia Mĩ ngồi xuống, rồi rất nhanh chóng gục đầu lên vai cô ngủ tiếp. Cô không dám cử động, ngồi thẳng tắp, toàn thân tê cứng. Cô khe khẽ “hừm” lên hai tiếng, nhưng anh chẳng có phản ứng gì, cũng không dám gọi anh tỉnh dậy. Cô cứ phải ngồi như vậy; ngồi thẳng tắp… Không cử động, giống như hóa đá, toàn thân tê dại.
Mấy diễn viên trên sân khấu vẫn say sưa hát, lúc trầm lúc bổng, tráng lệ giống như sóng biển đổ ập xuống, cuộn trào dữ dội. Lại giống như những cơn gió lốc ào ào thổi tới, vô cùng mạnh mẽ. Khí thế ấy, thực khiến người ta vô cùng lo sợ. Tuy cô không biết đã hát đến đoạn nào, nhưng cũng cảm nhận được người phụ nữ đang hát vang kia thật đáng thương, tiếng gào thét khắc khoải, dường như đang muốn biểu hiện một nỗi đau vò xé tâm can.
Cô hôm ấy, cũng đã gọi mẹ mình như vậy… nhưng mẹ cô, cũng giống như người đàn ông kia, từ đầu đến cuối chỉ lặng im không nói, không đáp lời cô.
“Nếu như có kiếp sau… nếu như có kiếp sau…” Hách Gia Tuấn ở trong phòng gào lên, Gia Mĩ cũng bải hoải nằm soài xuống giường, đã cạn kiệt cả sức lực. Nhưng cái thằng cha kia ở trong phòng cứ gào lên mãi, tiếng mỗi lúc một to. Cô cáu giận nói: “Anh đừng hát nữa, hãy nghĩ cách để thoát khói ông nội anh đi.” Mấy ngày qua ở chỗ này, cô rốt cuộc cũng đã hiếu thế nào là cải lão hoàn đồng. Hách gia gia cả ngày lôi kéo cô và anh đi hết chỗ này đến chỗ khác, đi đi lại lại, thực là Hách gia gia tràn đầy sinh lực.
Hách Gia Tuấn không bằng lòng nói; “Không phải anh đang nghĩ cách sao?”.
Cô cáu kỉnh nói: “Cứ gào lên thì có thể nghĩ ra cách sao, em và anh cùng tính.”
Hách Gia Tuấn lại lớn tiếng gào lên: “Nếu như có kiếp sau… ta nhất định không làm cháu nội của ông nữa…”
Nét mặt Gia Mĩ cùng quẫn như sắp khóc, cái thằng cha này, lại mắc phải chứng ngu si đần độn rồi, kiếp sau nhất định đầu thai làm con lợn!
Gia Mĩ nói: “Chúng ta dùng chiêu thức cuối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




