watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8946 Lượt

trốn…” Cô giống như không

dám tin vào tai mình: “Anh muốn đào tẩu, không kết hôn?”.

“Phải.” Anh khẽ nhún vai, cố làm ra vẻ thoải mái nhìn cô: “Anh mới hai mươi lăm à, làm gì mà phải vội vàng kết hôn chứ. Mục tiêu của anh là ba mươi tuổi mới kết hôn.” Rồi anh lại cười hỏi: “Chẳng phải điều này em đã biết từ trước rồi sao?”.

“Em đương nhiên là biết…” Trong thẳm sâu trái tim cô như chợt run lên từng hồi, cô cười nói: “Đúng vậy, nam tử lấy sự nghiệp làm trọng, ba mươi tuổi mới kết hôn, đó là điều đương nhiên!” Cô giống như đang nói với chính mình vậy: “Đợi em kết hôn rồi, anh hãy kết hôn… Em không kết hôn, anh tốt nhất cũng đừng có kết hôn. Nếu như bây giờ anh kết hôn, đến lúc ấy nhâ’t định sẽ hối hận. Thật đấy, đời người dài như vậy, anh mới hưởng thụ có hai mươi mấy năm, đừng có bước vào nấm mồ hôn nhân.”

“Nói cái gì..”Anh nhìn cô mắt lấp lánh niềm vui, cô bĩu bĩu môi nói: “Lời vàng ý ngọc!”.

Anh khẽ cốc lên trán cô: “Vậy còn không mau chuẩn bị để thực hiện kế lớn trốn chạy đi.” Anh chỉ ra ngoài cửa sổ, bắt chước giọng điệu trên truyền hình nói: “Bây giờ không trốn, còn đợi đến lúc nào!” Cô cười sôi nổi: “Thuộc hạ tuân lệnh!” Cô tò mò hỏi anh: “Địa điểm chạy trốn?”.

“Hồng Kông…”

Gia Mĩ cảm thấy đầu ong ong ù ù, đã nghĩ hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không nghĩ ra cách để thoát khỏi đám vệ sĩ kia. Cô ôm đầu, hai mắt u tối: “Bây giờ chẳng có cách nào cả, hay là cho thuốc ngủ hòa vào trong bình nước rồi đưa cho bọn chúng uống.”

“Bọn họ mà uống thứ gì đó của em thì mới là kỳ lạ.”

“Vậy thì làm cách nào bây giờ?”.

“Đành phải sử dụng ba mươi sáu kế thôi!”.

“Dương đông kích tây? Điệu hổ li sơn? Hay là kim thiền thoát xác?”. Cô mệt mỏi hỏi. Hách Gia Tuấn cười cười “Dùng kế giấu trời qua sông, trước đây nước Nhật Bản bé nhỏ trong trận Trân Châu Cảng đã làm như vậy.”

“Em không hiểu”. Cô lắc

lắc đầu.

“Em không biết, anh muốn làm thế nào mới có thể “Giấu trời qua sông?” Cô uể oải. Anh lại gõ vào đầu cô: “Đúng 1à đồ heo ngốc, mang theo chứng minh thư, đến chỗ đông người sẽ bỏ rớt chúng!”.

“Em biết rồi!” Hai mắt cô rực sáng: “Đây gọi là dương đông kích tây, kim thiền thoát xác.”

“Giấu trời qua sông.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao em luôn làm trái với lời anh như vậy?”.

“Nói không đúng thì phải sửa lại chứ sao.” Cô cãi lại cây ngay không sợ chết đứng.

“Em thật đúng là đáng ghét!” Anh thở phì phì trừng mắt nhìn cô, cô đưa tay đấm thùm thụp lên ngực anh: “Ban đầu là giấu trời qua sông, sau đó là dương đông kích tây và cuối cùng mới là kim thiền thoát xác!”.

“Được rồi, mang theo chứng minh thư, chúng ta giả vờ ra ngoài đi dạo… Trên đường đi nhớ phải chia thành hai đường đấy, hẹn gặp nhau ở sân bay.” Lúc này xúc cảm của anh đột nhiên trào dâng mãnh liệt, anh nâng mặt cô lên, hôn một cái thật sâu.

Lúc môi chạm vào môi, dính chặt, cô vẫn còn chưa lĩnh hội được sự huyền diệu của nó, chỉ mở trừng mắt, ngơ ngác nhìn anh. Không khí trong lồng ngực dường như đã bị anh rút sạch. Cô đỏ bừng mặt, đẩy anh ra: “Muốn chết phải không?”.

Anh sững người, giận dữ, ánh mắt tóe lửa: “Một chút lãng mạn cũng không có.” Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài:

‘Trời sắp tối rồi, rốt cuộc anh có đi hay không?” Anh giận dữ “Trước tiên phải gọi điện thoại để đặt vé đã.” Rồi anh bỗng nhớ ra vài việc, lại nói: “Em mau gọi điện xin nghỉ đi, còn phải nói với viện trưởng một tiếng, em tạm thời không thể đến thăm mẹ được.”

“Mẹ mẹ cái gì, đó là mẹ của em, anh gọi là bác gái.”

“Ha ha…” anh cuời giảo hoạt nói: “Đợi đến khi anh và em gạo nấu thành cơm rồi, muốn anh gọi, anh còn phải suy nghĩ nữa.”

“Đáng ghét”. Cô giơ quyền lên, anh vội vàng né tránh: “Đồ dã man!”.

Hách Gia Tuấn nhìn đồng hồ: “Bây giờ là bảy giờ, máy bay cất cánh lúc chín rưỡi, cho nên chúng ta chi có hai tiếng để thoát thân thôi.” Anh liếc nhìn cái ba lô sau lưng Gia Mĩ: “Em đem theo chiếc ba lô này làm gì? Đánh rắn động cỏ.”

“Không có đâu, chỉ là mang theo hai bộ quần áo và một cái máy chụp hình thôi.” Gia Mĩ khẽ cười giải thích. Hách Gia Tuấn trừng mắt nhìn cô, nói như ra lệnh: “Bỏ ba lô xuống, cầm chúng minh thư theo là được rồi.”

“Nhưng…” Gia Mĩ có chút khó xử “Phải mang theo một chút đồ chứ, nếu không ở Hồng Kông gặp phải việc gì khẩn cấp thì thực phiền phức.” Hách Gia Tuấn sa sầm mặt xuống, không vui nói: “Hổng Kông không đến nỗi là không có cái gì cả, cho nên… chúng ta đến đó mua sau.”

“Được rồi.” Cô bỏ ba lô xuống, anh kéo tay cô: “Bắt đầu chạy trốn.”

Đám vệ sĩ nhìn thấy họ đi ra, liền đưa tay chặn lại: “Thái Thái nói, không để thiếu gia bước ra khỏi cửa.” Gia Mĩ trong lòng kinh sợ, nhưng vẫn nhoẻn cười: “Chúng ta muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi.” Hách Gia Tuấn vừa cười vừa nói: “Mọi người đừng căng thẳng như vậy, ai cũng có bạn gái mà. Chia tay, đương nhiên phải chọn một góc phố tối đen không người qua lại… Nếu như ở trong nhà chi có cách đợi tự sát thôi.”

Đám vệ ở trên gương mặt lạnh lùng chẳng chút biểu cảm gì: “Thái Thái đã nói, thiếu gia lắm mưu nhiều mẹo cho nên không thể không đề phòng.”

Hách Gia Tuấn sắc mặt sa sầm, nói thầm vào tai cô: “Kế hoạch thứ nhất thất bại, dùng kế hoạch thứ hai. Gia Mĩ lập tức đáp: “Được, mỗi người phụ trách năm người”. Đám vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngác chẳng hiểu gì

.

Cô chạy thẳng đến chỗ tủ giầy, rút chiếc gậy sắt, nhằm vào đám vệ sĩ vụt tới tấp. Kẻ dẫn đầu đám vệ sĩ vội vàng nói: “Lão Thái thái dặn dò, không được làm tổn thương thiếu gia.” Hách Gia Tuấn cười hì hì: “Ừm, là ta làm tổn thương các ngươi.” Anh nói với Gia Mĩ: “Ném chiếc gậy sắt cho anh.” Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh: “Không được, bọn họ toàn vây quanh em.”

Hách Gia Tuấn nhún vai: “Vậy thì anh đành phải chuồn trước vậy.” Lời vừa rứt, cả người anh đã lao ra khỏi cửa như tên bắn

.

Đám vệ sĩ ngẩn người, hốt hoảng rít lên: “Đuổi theo thiếu gia…” Gia Mĩ bỏ chiếc gậy sắt xuống: “Làm gì vậy, đều chạy đi hết rồi, xem ra không có việc gì của mình”. Cô trở vào phòng, đeo chiếc ba lô lên lưng, thong dong đi ra ấn thang máy. Hách Gia Tuấn từ trong thang máy bước ra vừa cười vừa nói: “Một lũ đần độn, giống như một đám ruổi nhặng không đầu vậy, tất cả đều chạy xuống lầu rồi, ta rõ ràng là ở trong thang máy của lầu trên.” Gia Mĩ dựng ngón tay cái lên: “Theo tâm lý mà phân tích, tất cả đều cho rằng anh sẽ chạy xuống dưới.” Hách Gia Tuấn vòng tay ôm lấy cô: “Nhưng em biết không, anh đứng trên lầu nhìn bọn họ chạy xuống dưới, rồi ở đây đợi em.”

“Nói nhảm.”

“Em lại mang cái ba lô này làm gì?” Hách Gia Tuấn hỏi.

“Thoải mái nhẹ nhàng như vậy, đương nhiên phải mang theo ba lô đi rồi.” Trên mặt Gia Mĩ lộ rõ vẻ ung dung, Hách Gia Tuấn cười cười: “Vẫn còn thời gian, chúng ta dứt khoát quay trở về mang theo một chiếc va li to, bỏ toàn bộ quần áo, đồ dùng vào đây rồi mang theo.”

“Ý kiến hay.” Gia Mĩ gật đầu tán thành. Hách Gia Tuấn nói: “Vậy thì nhanh lên đi thu dọn, thu dọn xong chúng ta sẽ từ từ đi ra sân bay.” Anh kéo Gia Mĩ quay trở lại phòng. Tình Yêu Bên Trái – Chương 09
Gửi lúc 12:31 ngày 17/12/2013
Đột nhiên anh lặng thinh không nói, trong bóng đêm, ánh mắt anh vụt sáng, long lanh: “Lấy anh nhé!”. Cô giật mình, giống như vừa bị điện giật vậy, trong đầu đột nhiên trống rỗng. Anh lại vùi đầu vào cổ cô, môi anh kề sát bên tai cô: “Chúng mình sẽ ở bên nhau trọn đời nhé em, có được không?” Cô vẫn sững sờ như vậy, chí cảm thấy hơi hoảng hốt như trong cơn mộng du, khó khăn lắm cô mới mở miệng được: “Anh…” Đột nhiên anh cười lớn, cắt ngang lời cô đang định nói: “Em biết anh đang nói đùa đúng không?”.

“Câu nói đùa này chẳng có chút gì là đùa cả”. Cô giận dữ nói, nước mắt chỉ trực trào ra khóe mắt. Anh thở nhẹ rồi khe khẽ buông lỏng tay, cô giơ tay đấm cho anh một đấm: “Em sẽ để cho anh trêu chọc”.

Anh vội vàng né tránh, cô đấm hụt vào khoảng khống, tức giận liền chồm cả người lao về phía anh, anh vội vàng nhảy sang bên cạnh chiếc kệ nhỏ để ở phía trên đầu giường, chiếc đèn ngủ ở trên đấy chẳng may b| gạt phải rơi xuống đất, rầm một tiếng, vỡ vụn tan tành. Cô cười ha ha, chui vào trong chăn, kéo chăn phủ kín đầu: “Việc ấy không liên quan đến em!”

“Đồ khốn, anh không được kéo chăn của em.” Cô cố gắng hết sức giữ chặt lấy chiếc chăn, quấn vào bên người.

“Em đúng là vừa ăn cướp vừa la làng, chỉ có mỗi mình em đang cuộn chặt chăn lại thôi,” Hách Gia Tuấn cũng cố gắng hết sức để kéo chiếc chăn về phía mình, hai người cứ kéo qua kéo lại không ngừng nghỉ, như muốn đem chiếc chăn xé ra làm đôi. Cô lớn tiếng giận dữ. “Nếu anh mà vượt qua đường ranh giới ở giữa này, em sẽ đánh anh chết!”.

“Em mà nhân cơ hội này ăn thịt anh, thì anh cũng không bỏ qua cho em đâu!” Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói.

Cô giận dữ quát: “Đồ khốn!” Anh cũng gào lên không kém: “Yêu nữ đáng chết!”.

Đêm càng lúc càng sâu, sâu như đáy đại dương vậy, chẳng có một chút ánh sáng nào le lói.

Thật là thoải mái, đêm qua được ngủ một giấc ngon lành, chẳng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT