watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8943 Lượt

đến thời gian năm năm để tiếp cận cô ấy, hao tâm tổn sức, kết quả thì sao? Con dùng danh nghĩa của người khác, giúp đỡ cho nó học hết đại học, điều ấy thì thôi, xem như là ta quyên góp cho cô ấy.” Bà nói giận đùng đùng đứng dậy, giơ một cánh tay lên: “Con đừng nói với ta, nhu đạo của con thua Taekwondo của cô ấy.”

“Cô ây thích bảo vệ chính mình, bị đánh cũng là cách để con tiếp cận cô ấy”, cây ngay không sợ chết đứng. Hách phu nhãn ôm lấy ngực đang phập phồng lên xuống dữ dội: “Ba mươi sáu kế lại chẳng dùng kế nào, cha của nó là đồ lưu manh vô lại, mẹ của nó là một kẻ mắc bệnh thần kinh, chọn một cô con dâu như vậy, con muốn để người khác cười vào mặt Hách gia nhà ta sao?” Bà đau đầu nhức óc: “Con chính là người nối nghiệp gia tộc Hách gia chúng ta, con…”

“Không làm người nối nghiệp nữa là được chứ gì.” Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói cắt ngang lời bà. Hách phu nhân ném một tập ảnh vào mặt chàng: “Trình Gia Mĩ rốt cuộc có chỗ nào tốt hả? Có chỗ nào hớp mất hồn con hả? Ta nhìn trái nhìn phải, nhìn trước nhìn sau, nó thực chỉ là một cô gái hết sức bình thường, bị vứt ở đầu đường xó chợ, những kiểu người như nó có thể tìm được cả nắm.”

“Cô ấy từ đầu đến chân chỗ nào cũng hớp hồn con.” Chàng giận dữ tức tối.

“Hớp hồn!” bà xì mũi giễu cợt: “Tùy tiện giữ một người đàn ông ở lại nhà mình mấy ngày, cô ta chính xác là có thể hớp hồn!”.

“Mẹ, mẹ đừng có lăng nhục cô ấy!” Chàng cao giọng.

“Trong mắt của con, ta thực cũng không bằng nó có phái không?” Bà nổi trận lôi đình, hai tay run lên. Chàng ngồi trở lại sô-pha, đầu cúi thấp, không dám lên tiếng nữa. Chàng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Mẹ, cho con thêm nửa năm nữa.”

“Không được, ta đã lãng phí năm năm rồi.” Khẩu khí cùa Hách phu nhân đã dịu bớt đi phần nào, “Ban đầu ta dự định, sau khi con tốt nghiệp đại học sẽ lập tức đính hôn cùng Dư Giai Lệ, nhưng con cứ lần lữa mãi. Lần này không thể lần lữa thêm được nữa.” Lời nói của bà ẩn chứa ý vị sâu xa: “Đã hai lăm tuổi rồi, con cũng không còn nhỏ nữa, tại sao lại không nghĩ cho mình một chút? Cho dù con có thực lòng thích người con gái kia, sau này có thể vụng trộm lén lút qua lại là được rồi, hà tất phải làm cho Hách gia nhà ta và Dư gia khó xử.”

“Mẹ, Dư giả thì có gì tốt chứ?” chàng đầu mày nhíu chặt: “Huống hồ con cần phải chọn người con gái con yêu thương để kết hôn, còn Dư Giai Lệ, vừa nhìn đã thấy chán ghét. Mẹ muốn con kết hôn cùng cô ấy, sau này ngày ngày phải đối diện với cô ta, như thế thì thà để con chết đi còn hơn.”

Hách phu nhân oán giận nói: “Ngoài Trình Gia Mĩ ra ai con nhìn cũng không thuận mắt hết!” Bà lại nghiến chặt răng nói: “Mẹ cảnh cáo con, ngày mai ngoan ngoãn vâng lời đính hôn cho mẹ. Nếu con còn dám bỏ trốn, mẹ đảm bảo Trình Gia Mĩ sống không yên đâu!”.

“Mẹ định uy hiếp con?”.

“Con cứ thử mà xem!” bà lên giọng Tình Yêu Bên Trái – Chương 07
Gửi lúc 12:28 ngày 17/12/2013
“Mẹ dồn ép con!” Chàng nghiến chặt răng, ánh mắt như tóe lửa!

“Mẹ ép con đấy!” Ánh mắt bà long lên sắc bén, giống như dao chém xuống người chàng.

“Con có chết cũng không đính hôn với cô ta!”.

“Đến lúc ấy, không phải con chết, mà là ta chết!”.

“Được, con đính hôn, nhưng có một điều kiện.” Chàng cúi đầu, trong ánh mắt thoáng hiện lên một ánh nhìn khác lạ: “Hôm nay hãy để con và Gia Mĩ ở cùng nhau một đêm cuối. Mẹ có thể sai người canh gác ở cửa, khi trời sáng, sẽ áp tải con về.”

“Con sẽ không bỏ trốn chứ?” Ánh mắt Hách phu nhân nhìn chàng chằm chằm, như muốn nhìn thấu tâm can chàng. Đứa con trai này, từ nhỏ đã lắm mưu nhiều kế, không thể không đề phòng. Hách Gia Tuấn giận dữ hỏi: “Mẹ, mẹ không tin con sao? Con trong mắt mẹ có phải là một kẻ tồi tệ lắm không? Tồi tệ đến mức ngay cả mẹ mình mà cũng lừa gạt?”.

“Con từ nhỏ đến lớn luôn lừa gạt ta.” Hách phu nhân nhìn chàng đầy nghi hoặc: “Bây giờ đã biết mình có nhiều điều tồi tệ rồi đúng không?”.

“Mẹ không yêu con, nên mẹ không hiểu nỗi đau khổ trong lòng con.”

“Ta và cha của con, cũng là vì yêu thương mà lấy nhau.” Trong ánh mắt Hách phu nhân thấp thoáng niềm vui: “Tuy là giàu sang quyền thế kết hợp, nhưng chúng ta là vì yêu thương mà kết hôn, không phải là vì liên kết gia tộc.”

Hách Gia Tuấn đau lòng: “Vậy thì mẹ phải biết giờ đây trái tim con đau đớn như thế nào?” Hách phu nhân do dự nhìn chàng, chàng lại rưng rưng nước mắt hỏi: “Mẹ thử nghĩ xem, mười người vệ sĩ canh giữ ở cửa thì con chạy đằng nào cho thoát?”.

Hách phu nhân chỉ vào chàng mà nói: “Con muốn ngàn lần đừng có giở trò với ta, mẹ nói cho con biết, nếu mà con bỏ trốn, mẹ sẽ khóa toàn bộ thẻ của con lại, xem con làm sao có thế sống được.” Hách Gia Tuấn trên mặt chẳng có biểu cảm gì: “Mẹ, mẹ lại uy hiếp con, không tin tưởng con. Thôi bỏ đi, ngày mai con không đính hôn nữa, mẹ tự lo liệu lấy!” Hách phu nhân không còn cách nào khác, cuối cùng đành gật đầu: “Được rồi, ta sai mười người vệ sĩ canh giữ ở cửa, thỏa thuận xong rồi nhé, chỉ nốt ngày hôm nay thôi đấy ngày mai con phải quay trở về!”.

Hách Gia Tuấn gật gật đầu: “Lần này mẹ hãy tin con.”

“Tin con một lần cuối cùng này…”

“Con nhất định sẽ làm một đứa con ngoan của mẹ…”

“Con ngoan…”

Trong căn phòng trống rỗng, Gia Mĩ giống như là người bị rút hết tính lực, cũng vô cùng trống rỗng, cô vùi đầu vào sô-pha. Cô nhớ đến ngày hôm đó, vô số cột nước từ trên đài tới tấp đổ xuống, giống như một thác nước vậy, đẹp đến mê hồn. Cô ngơ ngác, giống như đang trong một giấc mơ, anh gối đầu lên cô, nói những lời ngọt ngào êm ái. Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, giọng anh nhẹ nhàng ấm áp: “Anh thích em…” rồi anh lại cất cao giọng: “Anh thật sự thích em”

Cô ngẩn ngơ, giống như một kẻ khù khờ, chỉ biết ngồi thẫn thờ nhìn anh, nắm đấm cũng không thể nào đánh được. Chỉ cảm thấy trong hốc mắt nong nóng, giống như có nước mắt ứa ra vậy.

Nếu như tất cả dừng lại ở đây, thì có lẽ sẽ tốt hơn biết bao. Nhưng anh chàng ngốc nghếch ấy lúc nào cũng gào to lên ở đoạn cuối. Chỉ là anh cố ý nói thích cô, lại còn cố ý nói cô là người khó mà sống chung được. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vốn chỉ là một kẻ khốn nạn tầm thường. Nhưng… vì sao cô lại đau lòng đến mức không thể thở được. Giống như có người cầm dao đâm liên tiếp vào cơ thế cô, từng dao từng dao… từng nhát từng nhát… dưới mỗi nhát dao là máu chảy, mỗi nhát dao là đau thấu tâm can, đau không thể chống đỡ, mỗi nhát dao như muốn đoạt mệnh cô…

Chuông cửa reo lên, cô nhắm chặt mắt, bịt hai tai lại! Chuông cứa vẫn reo không ngớt bên tai cô, giống như không mở cửa thì vô cùng tuyệt vọng.

“Ai đấy!” Cô ở trong phòng hỏi vọng ra, nước mắt thi nhau rơi xuống. Cô bước nhanh ra mở cửa, cửa vừa mở, Hách Gia Tuấn đã nổi giận đùng đùng mắng cô: “Sao mà lâu thế, em làm cái gì vậy?” Anh nhìn thấy cô nước mắt giàn giụa trên mặt, nghẹn ngào không nói nên lời, giọng nói bỗng trở nên mềm mỏng: “Em sao vậy? Tại sao lại khóc? Ai bắt nạt em à?”.

Cô chỉ khóc, không nói nên lời, làm cho anh hoảng sợ: “Em sao vậy, thế giới đến ngày tận thế rồi chăng? Anh chưa bao giờ thấy em khóc nhiều như vậy.” Anh đưa mắt liếc đám vệ sĩ, nói: “Chúng ta vào phòng rồi nói.”

Anh dìu cô vào phòng, khóa cửa lại, hai tay siết chặt lấy cô, giống như nửa cuộc đời còn lại không còn cơ hội gặp cô nữa, lúc này sự xúc động của anh như lên đến cực điếm: “Có phải em vì anh mà khóc không…” Anh ôm chặt lấy cô, thì thầm: “Nói cho anh biết, có phải em…”

Cô càng nức nò hơn, giọng run run cắt ngang lời anh nói: “Mẹ không nhận ra em…”

Anh cảm thấy có một chút thất vọng, nhưng vẫn yêu chiều an ủi cô: “Em đừng lo lắng quá, chẳng phải mẹ vẫn luôn không nhận ra em sao? Không sao cả, em còn có anh, còn có…” Cô ngước mắt lên hỏi anh: “Còn có ai?”.

“Ừm… còn có…” anh bắt đầu quanh co: “Đợi chúng ta sẽ mua một chú chó nhỏ, như vậy em còn có một chú chó bên mình nữa. Nếu không thích thì mua một con mèo. Nếu em thấy vẫn không vừa ý, chúng ta có thể mua vài người…”

“Người cũng có thể mua?” Cô chau mày lại hỏi anh

“Đồ ngốc nghếch ạ, anh nói có thể là nhất định có thể mà.” Anh gào lên như một điều hiển nhiên vậy.

“Anh thực là xấu xa tồi tệ”. Cô gắng sức vùng vẫy, anh càng ôm chặt hơn, chặt đến mức khiến cô như muốn tắt thở. Cô thở hổn hển nói: “Anh mau bỏ em ra, đồ khốn!” Anh lắc đầu, rồi dường như dùng hết sức bình sinh mình có nói với cô: “Bởi vì anh là đồ khốn nên anh không thả, có chết cũng không thả!”.

Cô nói: “Em sắp không thở được nữa rồi…”

Anh vẫn lắc đầu: “Không thả, nói kiểu gì cũng không thả!”.

Cô dồn hết sức gào lên: “Em sắp chết rồi!”.

Anh vội vàng nới lỏng tay, sắc mặt lo lắng: ”Em có sao không? Anh làm đau em ở chỗ nào?”.

“Em bị anh làm cho nghẹt thở sắp chết rồi đây này.” Cô trừng mắt nhìn anh: “Khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều bị anh làm cho đau nhức. Thật là đồ đáng ghét!”.

“Không bị thương thì thôi, chúng ta nói vào chuyện chính nhé.” Anh cúi thấp đầu ho húng hắng, rồi cười: “Chuyện trốn đi nơi khác.” Cô ngẩn người, mở tròn mắt, giọng nói run rẩy kịch liệt “Chạy

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT