|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lát ra bên ngoài ăn.” Hách Gia Tuấn khoác áo ngoài, cười nói: “Đi thôi.”
Cô gật đầu, vừa mở cửa thì đột nhiên bên ngoài có mười mấy người vệ sĩ xông đến, tôn kính và sợ hãi đứng trước mặt Hách Gia Tuấn: “Thiếu gia, xin mời theo chúng tôi trở về. Thái Thái đã nói, lần này không được để thiếu gia trốn mất.”
Hách Gia Tuấn sắc mặt xám xịt, mở trừng mắt, không dám tin vào mắt mình, liền hỏi: “Làm sao các ngươi tìm được đến chỗ này?”.
Mười mấy người vệ sĩ lần lượt chạy đến bao vây xung quanh anh, vẫn với vẻ cung kính ấy trả lời: “Thái Thái nói, thiếu gia chạy không thoát khỏi bàn tay của người đâu ạ.”
Hách Gia Tuấn lạnh lùng ra lệnh: “Hãy tránh ra cho ta.” Đám vệ sĩ y lời mở một con đường nhỏ. Ánh mắt của anh chăm chú nhìn Gia Mĩ, thật khó cất lời: “Vậy… Anh đi trước nhé… anh…” Một người vệ sĩ nói với Gia Mĩ: “Thái Thái cũng dặn dò, hy vọng cô Gia Mĩ từ nay về sau không gặp mặt thiếu gia nữa.”
“Hơi nhiều lời vô nghĩa.” Hách Gia Tuấn giận dữ nghiến chặt răng, bước đến trước mặt Gia Mĩ, giọng run run nói: “Anh… thực ra… anh…. thực sự…” Anh ấp a ấp úng, ngập ngà ngập ngừng, trong mắt ngân ngấn nước, một lúc lâu sau mới nói: “Anh về đây, em tự chăm sóc cho mình thật tốt nhé.” Gia Mĩ đầu cúi thấp, dường như bất động, chỉ cảm thấy trong lồng ngực, trái tim như đang bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn vô cùng. Cô mím chặt môi, như sợ mình không kìm chế được sẽ bật ra tiếng khóc.
Anh nhìn cô thật sâu, rồi quay đầu đi thẳng ra ngoài.
Gia Mĩ gắng sức bám chặt lấy cánh cửa sắt, các ngón tay cô như muốn đứt rời. Cô nhìn theo bóng anh phía trước, tự cười lẩm bẩm: “Anh chàng ấy thì có gì tốt chứ, mình đừng vì hắn mà buồn như vậy. Đính hôn thì đính hôn, làm người ai chẳng cần phải đính hôn! Điều ấy đã là cái gì.” Hai mắt cô đỏ mọng, gắng sức đóng cửa. “Mình phải đi thăm mẹ, mình đừng chỉ vì một con heo ngốc nghếch ấy mà buồn, đó chỉ là một con heo thôi mà, ngoài ăn ra thì chỉ còn biết ngủ, hắn thì có chỗ nào tốt chứ?”.
Tuy nhủ lòng như vậy, nhưng cô buồn đến nỗi nước mắt cứ lã chã tuôn rơi: “Thằng cha ấy… chỉ thích lớn tiếng gào thét, toàn thân từ đầu đến cuối, chẳng có chút gì gọi là ưu điểm…” Cô đưa tay che miệng, khụy xuống, cố gắng không bật lên tiếng khóc, nhưng nước mắt như thủy triều, nối tiếp nhau rơi xuống.
Bầu trời thật xanh, xanh như đám rêu trôi nổi dập dềnh trên đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Gia Mĩ ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa chờ đợi, cô ngẩng đầu, căng mắt nhìn lên bầu trời xa xăm. Cô sợ, sợ mình khẽ chớp mắt, nước mắt lại tuôn chảy ngập tràn. Đợi một lát, viện trưởng dẫn mẹ cô đến. Dáng mẹ vẫn già nua, gầy gò, ánh mắt hoang hoải, chẳng nói năng gì. Nhìn thấy mẹ, hai mắt Gia Mĩ ầng ậng nước, đỏ mọng, cô lao đến nắm lấy tay mẹ, cố nhoẻn môi cười: “Mẹ, hôm nay bị tắc đường nên con đến muộn. Từ nay về sau sẽ không như vậy nữa… con sẽ không đến muộn nữa đâu mẹ ạ…”
Phong cảnh xung quanh thật đẹp, cây cối xanh tốt, hoa cỏ mọc xen kẽ nhau thành tầng tầng lớp lớp nhìn trông thật thích mắt. Những đóa hoa màu đỏ nở rực rỡ, như ai đó đem lửa đốt trên đầu cành.
Cô nắm tay mẹ thật chặt, thật chặt. Chặt đến mức cảm giác giống như vừa rơi xuống biển sâu liền túm được một miếng gỗ nôi dập dềnh duy nhất có thể cứu mạng, dù có chết cũng không thể buông tay. Nhưng tay của mẹ, thật gầy, thật khô. Nắm chặt tay mẹ trong lòng bàn tay mình, mà cô mơ hồ cảm giác như có như không vậy.
Nước mắt của cô vẫn không ngừng tuôn rơi, mẹ gầy gò yếu đuối không thể cho cô đủ sức mạnh cô cần. Gia Mĩ gắng cười: “Mẹ, hôm nay trời thật đẹp!” Vương Nghi ngồi trên ghế, bàn tay hơi đau. Gia Mĩ ngồi trên thảm cỏ trưóc mặt, gốì đầu lên chân bà: “Mẹ, lúc con còn nhỏ, mẹ thường kể cho con nghe rất nhiều câu chuyện tình yêu. Nhưng… trên đời này, có hay không một kiểu tình yêu, mà rõ ràng là yêu một người, yêu say đắm, nhưng lại không thể nói thành lời, luôn phải giấu chặt trong tim… bất kể là như thế nào, cũng không thế nói ra…”
Vương Nghi mấp máy môi, nhưng không thành tiếng. Bà giơ tay, nhẹ nhàng đặt lên đầu Gia Mĩ, giống như chỉ có vậy, mới có thể tiếp thêm cho con gái sức lực. Nước mắt Gia Mĩ vẫn rơi, cơ thể cô run lên nức nở: “Con thích anh ấy… con thực sự thích anh ấy… nhưng không thể… không thể…” Trong trái tim cô trỗi dậy từng cơn đau đớn. Đau như bị vặn thắt bóp nghẹt, giống như người ta vặn khăn bông vậy. Vặn mãi không ngừng. “Anh ấy phải đính hôn rồi, sau đây sẽ kết hôn cùng người con gái khác. Con thật vô dụng, con không thể nói ra thành lời…. chỉ có thể giương mắt nhìn người khác mang anh ấy đi…”
Vương Nghi đầu cúi thấp, thấp đến mức như muốn nhìn thẳng vào gương mặt đầy nước mắt của Gia Mĩ, đột nhiên bà run run nói: “Gia Mĩ…” Tiếng của bà thật nhỏ, giống như tiếng vo ve của con muỗi, nhỏ đên mức khiến người khác không thể nghe thấy. Nhưng Gia Mĩ nghe thấy. Cô ngẩng đầu, đưa tay gạt nước mắt hỏi: “Mẹ, là mẹ vừa gọi con đúng không? Mẹ vẫn nhớ con đúng không, mẹ? Ánh mắt của Vương Nghi trong chốc lát đã trở nên mơ mơ màng màng, nhìn sang chỗ khác.”
Gia Mĩ cảm thấy trái tim mình như bị một dao xuyên thấu: “Mẹ làm sao có thể gọi tên con như vậy… chắc là ảo giác… Đã vài năm rồi, mẹ không còn nhớ con… không còn nhận ra con…” Nước mắt cô cứ thế tuôn xối xả, “Con đã gặp bố rồi, ông ấy vẫn nhận ra con… ông ấy vẫn còn nhớ con. Nhưng… người con muốn nhớ… thì lại quên con Người con rất ghét, rất căm hận, thì lại nhớ đến con… Nếu như mẹ không bệnh, thì thật tốt biết bao… “
Vương Nghi hai mắt mở to, toàn thân như muốn run lên.
Gia Mĩ cũng vậy, cô nghiến chặt răng, toàn thân run rẩy, những giọt nước mắt mặn chát rơi đầy xuống miệng. Cô mím chặt môi, chặt đến mức mà chỉ trong khoảnh khắc, sắc môi đã trở nên nhợt nhạt. Cô đứng dậy, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai đã bạc trắng của mẹ, rưng rưng: “Mẹ… mẹ đã khổ cả một đời, đã chờ mong… con gái cả một đời, cuối cùng cũng được rồi, nhưng mẹ lại…”
Trái tim cô đau đớn, tựa hồ như không thể hít thở được. Cô đưa tay ôm lấy ngực, hai chân quỳ trên đất, đau đớn đến mức không thể kiềm chế, bật lên tiếng nức nở. Cô cứ quỳ như vậy, lặng im bất động, chỉ có hai vai là run lên mãnh liệt.
Cô khóc đến tận cùng, như muốn đem tất cả những nỗi ủy khuất của mình ra mà khóc, giống như sau khi khóc xong, cô có thể nhẹ nhõm mà cười, giống như sau khi khóc xong… nỗi đau sẽ không còn đau đớn nữa. Tình cảm như thế khiến cô không thể chịu được. Nhìn mẹ như thế này cũng khiến cô không thể chịu được.
Viện trưởng đứng từ xa nhìn họ rất lâu, rồi mới bước đến, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Gia Mĩ: “Gia Mĩ, đừng khóc nữa, tất cả rồi sẽ qua đi.” Viện trưởng ngừng lại một chút, rồi nói: “Trong lòng mẹ cháu đều biết hết, chi là không biết làm thế nào để biểu đạt ra mà thôi.”
“Mẹ…” Gia Mĩ thất thanh gào khóc. Trong mắt Vương Nghi ầng ậng nước, bà nhắm chặt mắt, rồi lại mở trừng, nghiến răng mắng chửi: “Cô gái này là ai, đừng có khóc ở trên người ta như vậy.” Vương Nghi đẩy Gia Mĩ ra xa, nói với viện trưởng: “Hãy để cô ta đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô ta.”
“Mẹ… con là Gia Mĩ..Gia Mĩ cố gắng túm lấy tay bà, khóc nức nở.
Viện trưởng đứng ngẩn ra một lúc, nhìn thấy ánh mắt kiên định của Vương Nghi, liền khuyên bảo Gia Mĩ: “Được rồi, mẹ cháu tức giận rồi đấy, mau đi đi. Nếu không lần sau bà ấy lại không muốn gặp cháu nữa đâu.”
“Mẹ…” cô đau đớn bứt rứt giống như có ngàn vạn con kiến đang cắn đốt trên thân thể, trong chốc lát không thể ngừng lại được. Giọng nói của cô run rẩy: “Con là… Gia Mĩ…”, Cô khóc như cào xé ruột gan: “Con là Trình Gia Mĩ… con là con gái Gia Mĩ của mẹ mà…”
Vương Nghi mở trừng mắt, không nói một lời.
Viện trưởng cúi người xuống đỡ Gia Mĩ dậy: “Đừng khóc nữa, bà ấy đã điên rồi, không còn nhớ cháu đâu. Cho dù cháu có khóc đến chết đi ở đây, bà ấy cũng không thể hiểu được.” Vương Nghi đẩy nàng ra, ánh mắt đờ đẫn bước vào phòng. Bà quay đầu lại, nhìn Gia Mĩ vẫn đang quỳ dưới đất, khóc đến mức không thể đứng dậy được, thầm gọi: “Gia Mĩ… Gia Mĩ… Gia Mĩ…” nước mắt bà không kiềm chế được lã chã lăn trên gò má, bà vội vàng quay đầu chạy vào phòng. Thầm nhủ: “Không được khóc, không được đau lòng, không được buồn bã… không được chảy máu, không được chết…. cho nên không được nhận….”
Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha gương mặt chẳng chút biểu cảm, ánh măt sắc như dao. Hách phu nhân chậm rãi thong thả uống trà, không nói lời nào. Hách Gia Tuấn cúi đầu, nghiến chặt răng nói: “Con không muốn đính hôn với cô ấy.”
Hách phu nhân từ tốn hỏi: “Giai Lệ có gì không tốt? Con không đính hôn với cô ấy, vẫn có đầy người khác đang xếp hàng dài chờ đến lượt.”
Hách Gia Tuấn nổi giận đứng bật dậy gào lên: “Dư Giai Lệ rất tốt, tên hay, dung mạo đẹp, vóc dáng chuẩn, gia thế tốt, nhưng… không hợp với con. Người phụ nữ của con, con tự chọn.”
Hách phu nhân cười nhạt: “Tự chọn? Trình Gia Mĩ?”.
“Ngoài cô ấy ra, người nào con cũng không cần.” Ánh mắt của anh rất kiên định. Hách phu nhân bật cười thành tiếng: “Con dùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




