|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
xông đến trước mặt cô: “Con nha đầu ngốc này, có phải ngươi không muốn sống nửa hay không?” Ánh mắt của Trình Minh Lãng mạnh mẽ sắc lẹm, trừng trừng nhìn cô không nói lời nào. Cô một tay túm lấy thanh đao của tên côn đồ trước mặt, một chân đạp hắn ngã xuống đất.
“Tất cả dừng lại.” Trình Minh Lãng bước đến trước mặt cô, khẽ mỉm cười, đưa tay định xoa đầu cô. Theo bản năng cô lùi lại một bước, giọng lạnh lùng hỏi: “Vị tiên sinh này xin hỏi muốn làm gì?”.
Hắn ta mở miệng nói: “Ta là…”
Cô lạnh lùng cắt ngang lòi hắn: “Tiên sinh, ông nhận nhầm người rồi”.
Hắn ta ngẩn người ra một lúc, rồi cứng rắn nói: “Ta là cha của con”.
Cô khẽ nhếch miệng cười, ánh mắt lạnh lùng: “Vị tiên sinh này, cha của tôi đã qua đời rồi. Mẹ tôi là người mắc bệnh tâm thần”. Cô ngừng lại đôi chút, rồi lại cười nói: “Cho nên, ông nhận nhầm rồi”.
“Gia Mĩ, con hận ta như thế sao?”.
“Người xa lạ, làm gì có hận”, cô mím môi châm chọc.
Ánh mắt Trình Minh Lãng nhìn cô như bị thôi miên, chăm chú không rời. Thật lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài nói: “Cô gái, xin lỗi, tôi nghĩ là tôi đã nhận nhầm người rồi”.
Trong phòng không ai dám nói gì, mọi người lại thi nhau bàn tán. Cô gằn giọng nói từng chữ một: “Sớm muộn rồi cũng sẽ có ngày.”
Thuộc hạ nhìn thấy như vậy, dùng gậy gõ lên bàn làm việc của Hà luật sư nói: “Tên họ Hà kia, mau đem một trăm vạn ra đấy để giải quyết riêng, nếu không, ngươi cẩn thận cái mạng con của ngươi đấy. Có trốn được mùng một thì cũng không qua được mười lăm đâu.”
Trình Minh Lãng nặng nề bước từng bước ra ngoài, đám thuộc hạ đưa mắt thăm dò nhìn cô rồi cũng lần lượt bước theo. Cô liếc theo cái bóng của hắn, toàn thân như mất hết sức lực dựa hẳn vào bức tường phía sau. Hà Văn Hiên vội bước đến trước mặt cô, thong thả nói: “Thật may là cô bước vào, nếu không thì phiền phức lớn”. Rồi anh lại hỏi một cách hiếu kỳ: “Ông ấy làm sao có thể là cha của cô?”.
Sắc mặt cô chẳng có chút biểu cảm nào, chỉ lãnh đạm nói: “Ông ấy không phải là cha tôi, cha tôi đã chết rồi, sớm chết từ lâu rồi”. Cô nhìn anh, giọng càng thêm lạnh lẽo:
“Hà luật sư, về sau nếu gặp phải chuyện như thế này, nên gọi cảnh sát đến thì tốt hơn. Suy cho cùng cũng là tiền của người nộp thuế, không phải là giao không.”
Hà Văn Hiên lúng túng gật đầu: “Kỳ thực tôi đã báo cảnh sát rồi, nhưng cảnh sát đến không kịp.”
Cô lặng yên, mãi lâu sau mới nói: “Tôi đi làm việc trước nhé”.
Trên mặt Hà Văn Hiên nở nụ cười tươi: “Tối nay hẹn vài đồng nghiệp đi KTV, cô đi cùng nhé? .
Cô nói: Không thành vấn đề”, dù sao cũng chỉ là tụ tập vui chơi một chút thôi mà. Hà Văn Hiên từ trước đến nay luôn hào phóng với đồng nghiệp, thường mời mọi người đi ăn, đi KTV, thậm chí còn là đi du lịch. Kiểu người như vậy, làm ông chủ thực không thể phủ nhận, rất xứng đáng.
Âm thanh rất ồn ào, ồn ào đến mức khiến cô lòng dạ rối bời, cô uể oải ngồi xuống ghế sô-pha, chẳng muốn cử động, điện thoại trong túi thì cứ liên tục rung lên. Cô đưa tay lên nhìn đổng hổ, điện thoại đã kêu nửa tiếng rồi, chàng trai nào mà thực là kiên trì!
Cô nói: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại”, tiếng của cô chìm nghỉm trong tiếng hát của đồng nghiệp. Cô đi ra ngoài hành lang, vừa nhận điện thoại đã nghe thấy tiếng kêu la ù cả bên tai:
“Trình Gia Mĩ, cô làm trò gì vậy, sao mà mãi mới nhận điện thoại.”
Cô vội vàng đưa chiếc điện thoại ở bên tai ra xa một chút, lớn tiếng đối diện với chiếc điện thoại mắng: “Anh làm cái trò gì vậy, sao mà lớn tiếng thế có còn muốn sống không? Nếu mà còn lớn tiếng như vậy, tôi sẽ tắt máy!” Hách Gia Tuấn hạ thấp giọng: “Thế này được chưa?”
Cô đưa điện thoại lên tai, giọng của Gia Tuấn vẫn còn giận dữ: “Trình Gia Mĩ, đã mấy giờ rồi, cô vẫn còn chưa về nhà à? Sống vất vưởng ở chỗ nào hả?”.
Giọng điệu của cô cũng không thoải mái lắm: “Sếp mời, đang ở KTV .
“Hắn ta ngày nào cũng mời khách, mời cái gì vậy? Ăn cơm, hát hò, rốt cuộc đã hết hay là chưa?”.
“Đây gọi là kế sách, phải xây dựng mối quan hệ tốt với nhân viên thì mới là một ông chủ tốt.”
“Tôi nói hắn say không phải ở rượu”. Ngữ khí của Hách Gia Tuấn thiếu chút nữa thì lên đến cực điểm. Cô mượn lời nói luôn: “Đúng là lời thừa, nhất định là không phái ở rượu, anh có muốn cùng chúng tôi xây dựng một mối quan hệ tốt không? Anh cho rằng tất cả đều giống anh à, muốn quan hệ với người nào cũng đều không được, gào to hét lớn.”
“Cô đúng là người đàn bà “đầu nhỏ ngực to””.
“Ngực của tôi cũng không phải là to lắm.” Cô mím chặt môi: “Này anh chàng, gọi điện thoại cả nửa tiếng đồng hồ chỉ để chửi người thôi sao?”.
“Không phải.” Hách Gia Tuấn bắt đầu nói quanh co, “Kỳ thực là …” Anh ngập ngừng đôi chút, rồi lấy hết sức hét lên trong điện thoại: “Anh chưa ăn cơm, có phải em muốn anh đói mà chết không? Bây giờ đã 9 giờ rồi, em có biết không?”.
“Tay chân của anh có phải mọc ở trên người của tôi không? Hay là đại thiếu gia nhà anh căn bản vốn là một kẻ
ngu si ngốc nghếch, không biết đi ra ngoài mà mua về ăn hay sao?”.
“Không…” Anh ngập ngừng một chút “Cái đó…cái đó thì…”
“Đáng chết! Có lời gì thì mau nói đi, nếu không nói, bà cô này đi vào trong uống rượu đây”.
“Cái gì!” Hách Gia Tuấn la lên: “Nửa đêm nửa hôm, cô không chịu về nhà mà còn chạy đi uống rượu?” Anh nổi giận đùng đùng nói: “Mau nói địa chỉ cho tôi, tôi đến đón cô”.
“Tôi đang chơi vui, làm sao phải đi?”.
“Ai mà biết được một người con gái như cô có hay không ngốc nghếch đi cắn thuốc lắc. Thôi tóm lại là tôi muốn đến đó, nói cho tôi địa chỉ”. Anh nói thật có lý, Gia Mĩ gào lên: “Tôi còn hít Heroin nữa kìa!” Cô tức giận kéo nắp trượt của điện thoại xuống, tắt máy, nghiến chặt răng: “Thằng cha này vừa ngốc nghếch lại còn cộng thêm biến thái cấp ba, ngang phè phè, không thể nào khuyên bảo bằng lời lẽ được, trong thiên hạ chỉ còn một chữ dành cho hắn: “Rác rưởi””.
Hà Văn Hiên cũng kéo cửa ra ngoài nghe điện thoại, khóe miệng anh vẫn nở nụ cười điềm tĩnh, nói địa chỉ cho người trong điện thoại, rồi
lại đưa điện thoại cho Gia Mĩ, cười nói: “Bạn của cô”.
Gia Mĩ trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng được mắng: “Cái thằng quỷ này, thực là muốn chết hay sao.” Mặt cô sa sầm, nhận điện thoại hỏi: “Đại thiếu gia, anh thực là thần thông quảng đại, đến điện thoại của sếp tôi mà anh cũng biết được hả.”
“Đương nhiên, ở trong nhà của cô có danh thiếp của anh ta mà”.
“Rốt cuộc anh muốn cái gì?”.
“Anh sẽ đến, em đừng chạy đi đâu nữa đấy”.
Thực là sợ anh luôn rồi đấy”. Cô tắt điện thoại, đưa máy cho Hà Văn Hiên, có ý chỉ vào đầu mình, “Anh chàng ấy thực ra là mắc bệnh trong này, là một người mắc bệnh thần kinh nghiêm trọng, cho nên mong sếp đừng để ý đến anh ta nhé”.
Hà Văn Hiên cười: “Thực ra anh ta rất quan tâm đến cô đây chứ”.
“Đương nhiên rồi, kiểu người tồi tệ như anh ta, đụng một tí là mắng chửi người khác, biến thái cấp ba, ngoài tôi ra, thì ai dám làm bạn với anh ta chứ?”.
Cô lắc đầu, tiếng hát trong phòng vẫn vô cùng ầm ĩ, chấn động bên tai, khiến cô cảm thấy tức hết cả ngực. Cô bước vào phòng, ngồi dựa người trên ghế sô-pha, nhắm mắt lại, thực không muốn mở ra nữa.
Tiếng của chiếc microphone vẫn chát chúa bên tai, nhưng cô dường như chỉ muốn thiếp đi. Lúc nhỏ, nhà
của cô ở trên tầng của một quán bar, hàng đêm nhạc nhảy rất ồn ào, cô đã sớm quen với những thứ này, luyện cho mình trở nên mình đồng da sắt. Lúc ấy, mẹ của cô luôn ôm thật chặt cô trong lòng, che tai cho cô để cô chuyên tâm viết và làm bài tập. Nhưng cha cô, từ sáng đến tối, không chỉ chơi cờ bạc, mà còn thích cả những chuyện trai gái, thường lấy hết tiền của gia đình đi cho người đàn bà khác. Tình Yêu Bên Trái – Chương 05
Gửi lúc 12:27 ngày 17/12/2013
Năm cô mười lăm tuổi, ông dẫn một người đàn bà khác về nhà, đòi mẹ cô li hôn. Mẹ cô rất bình tĩnh, cũng rất lạnh lùng, tựa hồ như đã nhìn thấu mọi chuyện. Bà nói, tôi chỉ có một yêu cầu, con gái sẽ ở với tôi. Cha cô chẳng cần suy nghĩ gì, đồng ý luôn.
Từ đó về sau cô biết cô chỉ có mẹ, không có cha. Nhưng… năm cô vào đại học, mẹ cô vì không có tiền đóng học phí cho cô, đã đổ bệnh rất kỳ quặc. Mẹ cô phát điên, nhưng đổi lại, nhờ sự cảm thông của người khác, cô vẫn tiếp tụ đến trường.
Sau khi đi làm, cô đã thử đến bệnh viện đón mẹ về ở cùng, nhưng mẹ cô kiên quyết không về, thậm chí đến cả cô mẹ cũng không nhận ra.
Cô thường nghĩ, nghĩ rất nhiều, một người đang khỏe như vậy, vì sao vô duyên vô cớ lại phát điên? Điên đến mức ngay cả con gái của mình cũng không nhận ra. Nhưng rất có thể, mẹ đã đem hình ảnh cô cất sâu trong tiềm thức bởi vì cất lâu quá, vùi sâu quá, cho nên thực sự đã không nhận ra cô.
Có thể, mẹ vẫn còn nhớ cô, giờ chỉ là… tạm thời quên đi mà thôi.
Đột nhiên có người đá vào chân cô, cô giật bắn mình mở choàng hai mắt. Hách Gia Tuấn gõ thật mạnh lên đầu cô: “Nằm ở đây mà ngủ à, cô không sợ lạnh đóng băng chết luôn sao”.
Các đồng nghiệp cùng lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




