watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8933 Lượt

tưởng là không sợ chết” Cô từ từ bước xuống xe, nói với người chủ của chiếc xe BMW: “Chú à, chú đừng giận quá, có việc gì bình tĩnh nói ạ.”

“Bình tĩnh nói à?” Anh tài xế nổi xung, chỉ vào mặt cô

mà chửi: “Lái xe Ferrari thì hay lắm sao? Đâm phải người ta rồi mà còn ngạo mạn như vậy, thật là hiếm thấy.” Gia Mĩ bẻ ngược ngón tay của anh ta, khiến anh ta đau tới mức cả người cũng xoay một vòng. Gia Mĩ mỉm cười nói: “Chú à, ngón tay này thật là vướng víu bất tiện, có cần cháu giúp anh ta bẻ nó đi không, không cần thu phí đâu ạ”.

Người đàn ông chủ xe BMW khoảng hơn 40 tuổi, kẹp một chiếc cặp chạy lại, chỉ vào cô lớn tiếng la: “Mọi người đến đây xem, cô gái này đâm phải người ta rồi mà còn giở thói lưu manh”. Gia Mĩ đá vào chân người lái xe, người lái xe quỳ rạp dưới đất, đau không thể nào đứng dậy nổi. Gia Mĩ đưa mắt liếc nhìn Hách Gia Tuấn đang đứng hút thuốc nói: “Đến lượt anh lên chiến trường rồi đấy, đừng để người ta làm thịt nghe không”.

Hách Gia Tuấn ném điếu thuốc, khẽ khẽ thở dài, tất cung tất kính đứng trước mặt chủ xe BMW nói: “Chú à, chú muốn thế nào thì cứ nói thẳng ra, không cần phải chửi người như vậy. Chúng cháu là quân tử, nói chuyện bằng mồm chứ không nói chuyện bằng tay”.

“Vậy thì cậu nói xem, đền cho tôi như thế nào?” người chủ xe ánh mắt lạnh lùng nói. Hách Gia Tuấn cười nói: “Để cháu gọi điện thoại bảo người đến kéo xe đi sứa, sửa hết bao nhiêu tiền cháu sẽ trả, được không ạ?”.

“Tôi muốn anh đền cho tôi một chiếc xe mới”, người chủ xe giận dữ nói lớn. Hách Gia Tuấn lắc đầu, “Chú à, chú cũng vừa nghe vợ cháu dặn dò rồi đây, dặn cháu đừng để người ta làm thịt đấy”.

Gia Mĩ đi đến trước mặt anh, giận dữ nói: “Ai là vợ của anh?”

“Ai dà, đúng” Hách Gia Tuấn gật đầu, sắc mặt ủ rũ.

“Hôm nay chúng cháu đi làm thủ tục li hôn, cô ấy không còn là vợ của cháu nữa, cô ấy không cần cháu nữa. Ở nhà vẫn còn hai đứa trẻ đang đợi cháu trở về, cho nên…”

“Hách… Gia… Tuấn!” Gia Mĩ mở trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi đọc từng chữ. Cái thằng cha này, thực là nhảm nhí.

Hách Gia Tuấn lại tiếp tục điệu bộ buồn rầu nói với chủ xe BMW: “Vẫn còn một điều quên không nói với chú, thực là họa vô đon chí, hôm nay công ty cháu cũng phá sản rồi chiếc xe này không phải là của cháu… Cháu đang chuẩn bị đi tìm người mua, không ngờ lại gặp phải sự cố này, câu nói trên thực là ứng nghiệm”.

“Thật là đáng thương!” người chủ xe BMW bắt đầu thương cảm, đưa mắt nhìn Gia Mĩ. Hách Gia Tuấn thuận theo ánh mắt của ông ấy, gương mặt tỏ vẻ đau khổ nói: “Chú à, chú đoán đúng rồi đấy, thật là hồng nhan họa thủy. Chính là người đàn bà này hại cháu phá sản đấy.”

“Cô ta công phu tu luyện thật cao”, người chủ xe BMW nghĩ gì nói ấy. Hách Gia Tuấn nhịn cười, cố gắng nói: “Không chỉ cao, mà là đạt đến đỉnh cao rồi đấy chú ạ”.

“Có thể nhìn thấy điều ấy”, người chủ xe gật đầu, vỗ vỗ vai anh nói: “Nếu như vậy thì thôi, coi như bỏ qua việc này đi, để tôi tự mang xe đi sửa, cũng không phải là chuyện gì to lớn lắm.”

Hách Gia Tuấn liên tục lắc đầu, vô cùng xúc động bắt tay chú xe: “Như thế thì không được, chúng cháu mắc sai lầm thì nhất định phải chịu trách nhiệm. Cũng giống như cháu đã cưới người đàn bà này, để đến bây giờ không còn một xu dính túi, như vậy cũng phải tự chịu mà thôi, chú nói có phải không”.

“Ừm” người chủ xe gật đầu tán thành. Hách Gia Tuấn lại đau khổ nói: “Chú thật là tri âm của cháu, thật tiếc là đã muộn rồi, tất cả đều đã muộn rồi.” Người chủ xe an ủi anh: “Cháu đừng nói vậy, tất cả đều có thể làm lại từ đầu mà”.

“Tốt nhất là để cháu đền tiền cho chú.”

“Ai dà, thôi xem như là chú gặp xui xẻo vậy, cũng chỉ tốn một chút tiền thôi mà. Cháu có việc phải làm, đi trước đi, chú tự gọi người đến kéo xe đi sửa”. Người chủ xe đưa mắt nhìn chiếc xe của Hách Gia Tuấn, cảm thông nói: “Thật may, xe của cháu không bị hỏng gì, như vậy cũng có thể bán được giá hơn”.

“Chú thật là người tốt nhất trên thế gian này! Chú thật là tốt, cháu… cháu..” trên mặt Hách Gia Tuấn lộ rõ vẻ cảm động, ca ngợi người chủ xe BMW hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Thôi cháu đi trước nhé, chú nhất định phải giữ gìn sức khỏe, cháu chúc chú cùng toàn thể gia đình mạnh khỏe, vạn sự như ý, mua vé số trúng vé số, chơi cổ phiếu thắng cổ phiếu.” Tình Yêu Bên Trái – Chương 04
Gửi lúc 12:27 ngày 17/12/2013
Người chủ xe xúc động nắm chặt lấy tay anh: “Khách sáo quá, không cần phải khách sáo như vậy”. Hách Gia Tuấn bước đến trước mặt Gia Mĩ, giận dữ nói: “Đồ hại người, còn không mau lên xe? Hay là lại muốn tôi bế lên?”.

Gia Mĩ giở khóc giở cười theo anh bước lên xe, buông một tiếng thở dài: “Thì ra, heo ở trên thế giới này vẫn còn rất nhiều”.

“Vô nghĩa!” Hách Gia Tuấn đạp chân ga, cho xe lượn qua chiếc BMW rồi đi thẳng. Gia Mĩ dướn mày nói: “Thật nhìn không ra, mình công phu tuyệt đỉnh, nói không chừng một ngày nào đó có thể tu luyện thành tiên. Nếu không tìm một dãy núi cao nào đó ẩn mình tu luyện thì xem ra lãng phí mất một nhân tài!” Cô quay mặt sang nheo mắt cười hỏi anh: “Anh nói gì vậy?”.

“Gia Mĩ”, Hách Gia Tuấn tỏ vẻ ngây thơ: “Anh sẽ không nói cho em biết đâu, nếu không thì sau khi về nhà anh không chịu nổi sự trừng phạt của em đâu”.

“Ha ha” Gia Mĩ cười xảo quyệt, Hách Gia Tuấn lườm cô một cái, dựng cả tóc gáy, vội vàng an ủi: “Em đừng như vậy anh biết anh sai rồi. Thực là đã mắc phải tội đáng chết vạn lần, không không… không chỉ đáng chết vạn lần, mà phải là trên núi dao, dưới biển dầu, nếu địa ngục có 19 tầng, anh nhất định sẽ nhảy xuống đấy!”.

Cô chun môi, dùng đầu lưỡi liếm liếm lên nướu răng. Hách Gia Tuấn giả vờ khóc hu hu: “Em đừng như vậy, rất dễ đoạt mệnh người khác đấy.” Gia Mĩ càng cười thoải mái hơn cắn vào cánh tay của anh. Hách Gia Tuấn kêu la thảm thiết, Gia Mĩ từ từ nhả ra, đắc ý nói: “Em cắn được thịt lợn rồi”. “Là bắp thịt” Hách Gia Tuấn khẽ sửa lại.

“Ừm, thịt gà0..” Gia Mĩ gật gật đầu, “Cũng được, dù thế nào cũng không phải là thịt người là được rồi”.

0Chú thích: Ở đây hai người đang chơi trò dùng từ đồng âm khác nghĩa, cả hai từ “bắp thịt” và “thịt gà” đều đọc là “ji rou”.

“Gia Mĩ thân yêu…” Hách Gia Tuấn cố gọi tên cô một cách khêu gợi, rồi chuyển đề tài: “Anh đưa em về nhà trước rồi đưa xe đi sửa sau nhé”.

“Anh để em ở bên đường được rồi, em tự bắt xe về nhà”. “Như thế làm sao có thể được.” Anh lập tức cự tuyệt: “Hoàn toàn chẳng hợp với phong cách vệ sĩ của anh chút nào”.

“Khụ… khụ…” Gia Mĩ giả vờ ho một trận, anh cười sáng khoái: “Đúng, anh làm sao có thể làm vệ sĩ được, trong con mắt thân yêu của em, anh chỉ có thể là một kẻ khốn nạn, một kẻ ngu đần, một tên đầu heo, là một tên tồi tệ nhất trên đời này”.

Cô gật đầu ra điều thâm trầm sâu sắc: “Anh biết là tốt rồi, người trẻ thì tuyệt đối không nên ngộ nhận về chính mình”.

“Nhưng người trẻ thì thường rất dễ ngộ nhận theo đám đông, vì vậy cần phải nhắc nhở cho quảng đại đồng bào chú ý”. Anh gật đầu phụ họa, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng, dường như nó sắp tràn cả ra ngoài.

Nhìn qua khung cửa sổ màn đêm đen đặc đang dần dần lan rộng, giống như giọt mực đang từ từ loang màu trên mặt nước, làm cho đêm đen như càng thêm sâu hơn. Những ngọn đèn neon nhấp nháy trong thành phố, sáng như những vì sao không bao giờ ngừng nhấp nháy chỉ để chào đón bình minh.

Sáng sớm, Gia Mĩ bước chân vào công ty đã cảm thấy một bầu không khí căng thẳng như muốn khiến người ta nghẹt thở. Ai nấy đầu cúi thấp, làm việc chăm chỉ, nhưng thần sắc tuyệt vọng nhìn nhớn nhác.

Gia Mĩ khe khẽ hỏi Trương Lê: “Có chuyện gì vậy? Nhìn mọi người đều cảm thấy như đại nạn treo trên đầu, sắp đến ngày tận thế rồi hay sao vậy?”.

Trương Lê kề sát bên tai cô, nói rất nghiêm túc và cực kỳ bí mật: “Xảy ra chuyện lớn rồi, có một tên côn đồ tên Trình Minh Lãng, thời gian trước đây, ông chủ của hắn bị Hà luật sư bắt vào tù. Nhưng không biết tại sao gần đây lại được thả ra”. Gia Mĩ toàn thân rúng động, ánh mắt mịt mờ xa xăm. Trương Lê lại càng thấp giọng hơn: “Tên họ Trình kia dẫn theo người vào công ty làm ầm ĩ cả lên, đòi bồi thường Nếu không bồi thường sẽ phá dỡ cả công ty của chúng ta “

Gia Mĩ ngẩn người ra một hồi lâu rồi mới định thần lại hốt hoảng buột miệng: “Trình Minh Lãng…”

“Cậu bé tiếng một chút”. Trương Lê kéo kéo vạt áo của cô, “Nếu để thằng cha ấy nghe thấy, thì không được đâu”.

Gia Mĩ ngồi vào vị trí của mình, cầm tập tài liệu lên nhìn chăm chú. Trong phòng làm việc của Hà luật sư vẫn truyền đến những tiếng cãi nhau ồn ào, tiếng đao kiếm xen lẫn với tiếng huyên náo của những đồ vật bị gõ lên. Cô không nhịn được nữa, trực tiếp xông vào phòng làm việc của Hà luật sư. Cô đạp cửa bước vào, đứng khựng lại trước mặt mọi người trong giây lát, rồi đảo mắt nhìn quanh một lượt, nói rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ: “Tôi cảnh báo, nếu không muốn vào tù ngồi thì ngay lập tức đi ra ngoài cho tôi.”

Mấy tên côn đồ kia phản ứng lại; múa đao

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT