watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8927 Lượt

già thì sao có thể đổ tội cho cô! Làm sao ông có thể nhẫn tâm làm như vậy! Ông thật sự tàn nhẫn đến mức mất hết nhân tính say sao? Đến cả việc giết người cũng dám làm?”

Cô nhìn anh chằm chằm, thử mỉm cười, nhưng mặt cứng đờ không tài nào giãn ra được. Cô thở hổn hển nói: “Không phải ông ấy”

“Em không lừa được anh đâu”. Gia Tuấn như đang cắn môi, “Nhiều năm như vậy, anh vẫn không hiểu em là người thế nào? Vừa rồi, tại sao đến ánh mắt anh em cũng không dám nhìn thẳng vào?” Anh gần như rít lên: “Nếu không phải ông ta thì sẽ là ai? Trình Gia Mỉ, em có biết nếu làm như vậy là sẽ hại chính bản thân mình hay không? Tại sao lại nhận tội thay ông ta? Anh muốn em nói rõ chân tướng với cảnh sát.”

Lòng cô thấy khó chịu, hai mắt đỏ mọng, chỉ không ngừng nhắc đi nhắc lại: “Không phải ông ấy”. Gia Tuấn gần như tuyệt vòn, người con gái này, người con gái anh yêu tha thiết lại ngốc nghếch đến mức này sao. Giọng anh trở nên não nề: “Nếu như trong lòng em vẫn có anh, em hãy nói sự thật với cảnh sát”

Cô chỉ lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi: “Thật sự không phải ông ấy”.

Mỗi lời nói ra đều yếu ớt như thế, Gia Tuấn ngồi bên cạnh, hút thuốc, mắt nhìn chằm chằm vào cô, nhưng không lên tiếng.

Đèn trong bệnh viện sáng vô cùng, sáng đến mức như chiếu xuyên qua cả hai con người. Dư tiên sinh nhìn thi thể của Giai Lệ, cố gắng không biểu hiện cảm xúc, nhưng cho dù trấn tĩnh đến mức coi như không có chuyện gì xảy ra, thì tay ông vẫn run rẩy, toàn thân cũng run lên không ngừng.

Cảnh sát nói: “Nếu như ông xác nhận đây là con gái của ông, thì phiền ông kí tên”. Dư tiên sinh nhìn viên cảnh sát đầy khó nhọc, vẫn không chút biểu cảm. Ông ta không dám cử động, cũng không dám lên tiếng. Ông sợ nếu mình cử động thì nước mắt sẽ trào ra. Bao năm qua, ông lao tâm khổ tứ trải ra con đường tốt nhất cho Giai Lệ. Nhưng cô lại ra đi như thế này.

“Tại sao co lại có thể? Tại sao cô bỏ lại cha mình, tại sao lại ra đi như vậy?”

Hai chân ông mềm nhũn, loạng choạng ngã nghiên về phía sau. Bà Dư vội vàng dìu lấy ông, nghẹn ngào nói: “Ông không nên quá đau lòng”

Ông ngẩn người nhìn vợ, hồi lâu mới khó nhọc thốt lên: “Con gái… của chúng ta, đứa con gái duy nhất đã như thế này…” Giọng ông run rẩy, nói không thành lời.

Cảnh sát thấy thần sắc ông dần trấn tĩnh lại mới nói: “Nếu như là Dư tiểu thư, phiền ông kí tên”. Ông không nói gì, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giai Lệ đang nằm trên giường. Dư phu nhân buông bàn tay nắm lấy tay ông, nói với cảnh sát: “Để tôi đi vậy”. Ông đột nhiên giơ tay ra, nắm chặt lấy cổ tay bà, lạnh lùng nói: “Tôi đi”. Ông bỗng chốc như già đi vài chục tuổi, nửa bước chân cũng cảm thấy đi thật khó khăn. Dư phu nhân đi sau ông, nước mắt lã chã, khóc không ngừng. Bốn phía xung quanh ánh đèn soi sáng rực, giống như đang đi vào giữa đám phóng viên, khắp nơi đều là đèn flash nháy sáng, thật khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, khó chịu đến phát điên lên. Móng tay ông véo vào lòng bàn tay, như sắp không chịu nổi muốn khóc to lên.

Viên cảnh sát bên ngoài nhìn thấy hai người bước ra liền lấy bút, chỉ lên một chỗ trên tờ giấy, nói: “Kí vào đây”. Tay ông run rẩy đón lấy cây bút, mọi thứ trước mắt như nhoè đi. Mặt giấy dần dần thấm đầy vết nước, nhoè đi một vùng lớn, dần dần thấm vào với nhau. Ông đập bút rần một tiếng xuống bàn. Ông không chịu nổi nữa, ôm lấy ngực, nước mắt như đập nước vỡ chảy tràn khắp mặt.

Cả đời này, ông hô mưa gọi gió, danh lợi đều đạt được. Ông tự cho rằng, chẳng có gì là không thể, nhưng hiện tại, ông đã mất đứa con gái yêu quý nhất của mình.

Ông gắng gượng ôm lấy ngực, móng tay gần như cắm sâu vào trong thịt, cả người nghiêng ngả quỳ gục xuống đất, khóc thảm thiết như không còn là mình nữa.

“Cha, con cũng là một con người, con cũng có tình cảm, con không phải là một con rối”

“Giai Lệ…”

“Con rối không có tri giác, nhưng con thì có, con biết đau, biết tổn thương, biết buồn, biết rơi lệ. Cha biết không? Con cũng biết đau… Cha luôn nói với con, chỉ nên vì tiền của anh ấy, nhưng trái tim con, con không thể kìm nén được. Con thực sự, kiểm soát không nổi tim mình… Cha, con khống chế không nổi… Con sắp phát điên rồi…”

Ông thở khó nhọc, lòng đau đớn vô cùng, giống như bị hàng ngàn mũi tên sắc nhọn bắn trúng, nỗi đau không thể kìm nén. Dư phu nhân vội vàng dìu lấy ông, khóc lóc nói với cảnh sát: “Mau đưa đi bệnh viện, ông ấy bị bệnh tim”. Ông khó nhọc ngẩng mặt lên, nhìn vợ, thốt ra từng tiếng đứt đoạn: “Xin… lỗi…”

Dư phu nhân khóc như mưa: “Ông đừng nói nữa, tôi sẽ không trách ông đâu”. Ông lắc đầu: “Tôi… sai rồi…” Ông luôn luôn cho rằng, chỉ cần có tiền có quyền, người thân của ông sẽ có được cuộc sống hạnh phúc. Thực ra, ông đã sớm sai rồi, sai lại càng sai, sai đến mức không thể cứu chữa được nữa.

Tất cả mọi thứ xung quanh dần dần đều trở nên mơ hồ. Trong khoảng mù mịt, ông lờ mờ nhìn thấy Giai Lệ với nụ cười rạng rỡ, nụ cười có thể thiêu đốt trái tim của người khác. Tim ông như thắt lại, như sắp nghẹt thở. Ông giơ tay ra, thử túm lấy cô nhưng không thể. Ông tuyệt vọng mở to mắt, cả người như bị đẩy xuống vực sâu vạn trượng.

Chỉ là vì đã không còn kịp, chỉ là vì không còn cách nào để gắng gượng.

Thì ra, tất cả, cuối cùng cũng không kịp.

Trong phòng thẩm vấn, Gia Mĩ ngồi trước chiếc bàn lớn, thỉnh thoảng lại ngẩn đầu lên nhìn giám chế. Cảnh sát hỏi: “Cô đến đó làm gì?”. Cô xoa tay nói: “Là Dư Giai Lệ gọi điện thoại bảo tôi đến”

Cảnh sát hoài nghi hỏi: “Gọi cô đến làm gì?”

Cô cúi đầu, cố ý giấu chuyện của cha, chỉ nói: “Cô ấy nói có chuyện muốn nói với tôi, nên tôi đến”

Viên cảnh sát hơi nhếch mày, “Chỉ có vậy thôi?” Cô gật đầu, thần sắc càng không thoải mái. Viên cảnh sát đã chú ý đến biểu hiện của cô, lạnh lùng nói: “Cô đi lúc mấy giờ?”

Cô nghĩ ngợi: “Khoảng 2 giờ chiều”

Viên cảnh sát nhăn trán, “Dư Giai Lệ chết lúc 2g rưỡi chiều” Cô lắc đầu “Không phải tôi giết, tôi đi taxi đến đó thì nhìn thấy cô ta nằm giữa vũng máu”

Viên cảnh sát không tin cô, nói: “Trình tiểu thư, tốt nhất cô nên hợp tác với chúng tôi”

Cô chỉ lắc đầu: “Anh nhất định phải tin tôi, tôi không giết người, tôi thực sự không giết”. Viên cảnh sát cầm một tờ báo ra, “Nếu như tờ báo không viết sai thì hai người là tình định. Thêm nữa, theo như những gì cô nói trước đấy, Dư Giai Lệ lần đó muốn hãm hại cô, đúng không?”. Ánh mắt viên cảnh sát như muốn đối chất cô, “Trình tiểu thư, cô hoàn toàn có động cơ để giất người” Tình Yêu Bên Trái – Chương 25
Gửi lúc 12:38 ngày 17/12/2013
“Lần đó là cô ta hãm hại tôi, tôi bị mọi người cho rằng là nhân tình của Gia Tuấn, nhưng tôi trước giờ chưa nghĩ đến việc sẽ giết cô ấy”. Cô có vẻ kích động: “Các anh nên đi tìm hung thủ giết người, chứ đừng đổ tất cả cho tôi, như vậy là không công bằng với tôi”

Viên cảnh sát nói: “Trình tiểu thư, hiện trường chỉ có dấu vân tay của cô. Cô nói có thêm người khác, nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm ra bất cứ chứng cứ hay manh mối nào chứng minh có người nào khác cũng ở đó.

Gia Mĩ cảm thấy thật khó để bao biện, lúc đó cánh cửa bỗng mở, một viên cảnh sát khác bước vào, nhìn chằm chằm vào cô: “Khoảng thời gian đó, cô có nhìn thấy Trình Minh Lãng không?”

Cô giật mình: “Tôi không thấy ông ấy”. Cảnh sát nghi ngờ hỏi: “Tại sao Hách tiên sinh lại khăng khăng nói là cô đã gặp ông ấy. Có phải cô còn giấu chúng tôi chuyện gì đó? Trình tiểu thư, tôi hy vọng cô sẽ nói với chúng tôi sự thật, như vậy, chúng tôi mới có thể giúp cô”

Giọng cô kiên quyết: “Tôi thực sự không nhìn thấy ông ấy, nếu tôi nhìn thấy, tôi sẽ nói”. Không phải cô muốn che tội cho cha, chỉ là cô nghĩa, nếu không phải ông ấy, cho dù chỉ là một phần nười nghìn cơ hội thôi cô cũng sẽ không khai ra ông. Thêm nữa, cô đúng là không nhìn thấy cha mình xuất hiện tại hiện trường vụ án mạng.

Viên cảnh sát nói: “Nếu như tất cả là đúng, chúng tôi hoàn toàn có căn cứ để khởi tố cô tội giết người”. Cô gần như không còn nhận biết được gì nữa: “Tôi rõ ràng đã không làm, tại sao lại khởi tố tôi?”

Viên cảnh sát nói: “Vậy thì cô hãy bình tĩnh nghĩ lại, có chuyện gì đặc biệt không?” Lòng cô như tơ vò, cô cao giọng nói: “Tôi đã nói rồi, lúc đó rõ ràng tôi nghe tiếng giày da, sao các anh cứ không chịu tin tôi?”

“Trình tiểu thư…” viên cảnh sát thử an ủi khuyên nhủ. Mắt cô nóng rực, cô bặm môi. Viên cảnh sát hạ giọng: “Trình tiểu thư, tôi hiểu được tâm trạng của cô, nếu cô có gì buồn rầu khó nói thì cứ nói, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cô.

Cô mím môi, gắng sức nuốt nước mắt vào trong, chỉ nhắc đi nhắc lại: “Tôi không giết người”

Viên cảnh sát nhìn thấy diễn biến cảm xúc của cô, cũng không tiếp tục gặng hỏi nữa, chỉ nói: “Thế nào rồi?”. Cô không đáp lại, Gia Tuấn đứng bên. Viên cảnh sát nói: “Nếu như không có bất kỳ chứng cứ và manh mối nào, sau khi bị tạm giam, chúng tôi sẽ chính thức bắt giam Trình tiểu thư”

Gia Tuấn không dám tin vào tai mình: “Sao? Bắt giam?”

Viên cảnh sát gật đầu: “Không sai, chính thức bắt giam…”

“Cô ấy không giết người. Tôi nói với ông, cô

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT