watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8926 Lượt

tốt”. hai tay cô run rẩy nắm lấy tay anh: “Cho dù em có ngồi tù, cho dù em có bị xử bắn cũng không sao, thực sự không sao đâu, em chỉ…” CÔ cúi đầu, lấy tay che mặt, khóc nức nở.

Anh cố gắng kìm nén không để nước mắt trào ra, dịu dàng nói: “Này, Trình Gia Mĩ, em có thể có khí phách một chút có được không? Người là do em giết sao? Rõ ràng không phải em giết người, tại sao lại bắt em vào tù? Tại sao lại ép em phải chết? Cho nên, em nhất định không sao cả, sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra với em. Anh nhất định không để em có chuyện, nghe rõ chưa?” Anh xoa đầu cô, cười nói: “Này, em có nghe rõ không đấy. Hách Gia Tuấn này, không cho phép Trình Gia Mĩ xảy ra chuyện gì! Tuyệt đối không cho phép”

CÔ vẫn đang khóc, lắc đầu lia lịa: “Em không nghe thấy gì cả, không nhìn thấy gì cả. Trong đầu em bây giờ trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì, chỉ biết, em phải rời xa anh, cuộc đời này, em không có cách nào để ở bên cạnh anh”

Hơi thở Gia Tuấn dần nặng nề, tim như có một hòn đá đè xuống trĩu nặng đến nghẹt thở. Anh thử mỉm cười, nhưng mặt anh cứng đời không thể cười nổi. Anh chậm rãi nói: “Trình Gia Mĩ, cho dù kiếp này mình có bỏ lỡ cũng không sao, kiếp sau, kiếp sau nữa nhất định chúng ta sẽ ở bên nhau”. Anh gục đầu vào đầu cô, không kìm nén nổi nữa liền bật khóc, thì thầm: “Anh yêu em…”

Xe đi dọc theo con đường về nhà, tất cả cảnh vật trước mắt sao quen thuộc đến thế, vườn hoa thân quan, những căn nhà thân quen. Gia Tuấn lái xe vào nhà mà không bị cản lại. Hách phu nhân sớm biết anh sẽ quay lại, ngồi trên ghế sô-pha nhìn anh, lãnh đạm nói: “Cuối cùng con vẫn quay về nhà”

Ông nội thấy Gia Tuấn gầy đi nhiều, không kìm lòng nổi, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi trên khuôn mặt già nua: “Cháu gầy quá, nhìn mặt cháu kìa, gầy hốc hác, thật không hiểu cháu đã sống thế nào?”

Gia Tuấn cở áo khoác ngoài, đổ cả thân người lên ghế sô-pha, giọng khàn khàn: “Cháu muốn cô ấy sống, chỉ cần sống thì thế nào cũng được”. Hách phu nhân sa sầm mặt: “Vừa quay lại đã ra điều kiện với ta”

Gia Tuấn cười lạnh lùng: “Mẹ, vốn dĩ là giao dịch, đúng không? Dù sao con cũng đã quay lại, mẹ nên thực hiện lời hứa của mình”. Hách phu nhân không thèm quan tâm nhìn anh, một lúc sau, mới chậm rãi thốt ra từng tiếng lạnh lùng: “Được, đây chính xác là một cuộc giao dịch”

Ông nội bỗng run lên dữ dội, như đang chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng: “Giao dịch, máu mủ ruột già mà lại cần giao dịch sao? Sau này, không phải là sẽ cưới vợ cho cháu, đem đến cho cháu những điều tốt đẹp hay sao? Khiến cháu hiếu thuận với cha mẹ mà cũng là giao dịch sao?”

Gia Tuấn đưa mắt nhìn về phía ông nội, lòng xót xa. Ông nắm lấy bàn tay anh, dỗ dành: “Đừng cãi lời mẹ cháu nữa, mẹ cháu chỉ muốn tốt cho cháu thôi”

Gia Tuấn quay mặt đi, nhìn mẹ, ánh mắt lạnh lùng: “Mẹ làm ơn, đi cứu cô ấy ngay bây giờ đi. Con không muốn nhìn cô ấy bị giam trong tù, càng không muốn cô ấy chết”. Hách phu nhân người hơi cứng lại, mặt nở nụ cười: “Đương nhiên, ta sẽ nhanh chóng thu xếp. Sau này, con phải đưa cô ta ra nước ngoài! Tuyệt đối không để cô ta chết như vậy” Bà cầm lấy điện thoại, bấm số gọi cho Hà Văn Hiên: “Hà luật sư, có thể cứu cô ta”

“Hà Văn Hiên có thể cứu cô ấy?” Gia Tuấn nhăn mày. Hách phu nhân sầm mặt lại, “Hà Văn Hiên đương nhiên cứu được cô ta, nhưng cha cô ta cũng có thể cứu được cô ta. Dù sao thì Trình Minh lãng cũng đã phạm tội buôn bán ma tuý, nên phạm thêm tội giết người cũng chẳng hề gì”

Gia Tuấn hơi chau mày: “Làm mẹ giấu Trình Minh Lãng đi”

Hách phu nhân tức giận: “Trong mắt con, ta chỉ có thể là hạng người đó sao? Trình Minh Lãng bị Hà Văn Hiên giấu đi, liên quan gì đến ta? Ta chỉ thuận nước giong thuyền thôi”. Gia Tuấn hơi nhếch miệng: “Thuận nước giong thuyền? Là giao dịch mà, đúng là cách khiến con phải thoả hiệp. Hà Văn Hiên chỉ là trợ thủ, hay là công cụ để lợi dụng mà thôi”

Hách phu nhân tức giận trợn mắt: “Ta không quan tâm con nghĩ gì, dù sao thì ra cũng có trách nhiệm giao Trình Gia Mĩ ra, con chỉ cần không có mối liên hệ nào với cô ta là được”. Gia Tuấn chầm chậm rút thuốc lá từ trong túi áo ra, ngậm thuốc vào mồm, “Con sẽ làm một Hách Gia Tuấn khiến mẹ tuyệt đối hài lòng”. Hách phu nhân giận dữ nhìn anh “Hy vọng là thế”

Gia Tuấn nhìn thẳng vào bà, nụ cười ánh trong khoé mắt. Hách phu nhân bị anh nhìn chằm chằm nên thấy gai người. Bà hỏi ngờ vực: “Con còn có suy tính nào khác? Mẹ cảnh báo với con. Lần này chúng ta phải mực đen giấy trắng rõ ràng. Nếu như con dám có bất kỳ động tĩnh nhỏ nào…

“Mẹ đảm bảo Gia Mĩ sẽ sống tốt, đúng không?” Gia Tuấn cười nhạt cắt lời Hách phu nhân: “Yên tâm, lần này, con sẽ làm một Hách Gia Tuấn để mẹ hài lòng nhất, tuyệt đối không dối trá”

Hách phu nhân nhìn anh nhưng vẫn lo lắng, bất an. Gia Tuấn ngồi cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Mẹ yên tâm đi, con sẽ không dối trá. Mẹ không phải muốn một công tử Hách Gia Tuấn hào nhoáng hay sao? Được, con sẽ làm đến lúc mẹ hài lòng thì thôi
“Công tử hào nhoáng?” Hách phu nhân không hiểu nổi những suy nghĩ này, quay sang hỏi ông nội Gia Tuấn: “Cha, nó đang nói gì vậy?” Ông nội vốn đã thấy mơ hồ, ngồi thẫn thờ hồi lâu, mới chậm chạp lên tiếng: “Nó có lẽ muốn học theo các công tử nhà giàu, cả ngày không làm việc mà chỉ chơi gái, kết bè kết đảng làm ăn gì gì đó”

Hách phu nhân nghiến răng nghiến lợi nhìn Gia Tuấn: “Con muốn làm thế nào đấy là việc của con, nhưng dù thế nào cũng không được gặp Trình Gia Mĩ” Gia Tuấn ngẩn đầu lên, thở một hơi thật sâu: “Con biết rồi”. Mắt anh rơm rớm nước. Anh không nén nổi đành nhắm mắt lại, lớn giọng nhắc lại: “Con sẽ không gặp lại cô ấy, sẽ không

làm thế”

Gia Mĩ, vì yêu em, vì cứu em, nên anh đã chọn cách thoả hiệp, chọn cách chạy trốn, chọn làm một đức con phục tùng, làm một lẽ không phải là mình. Nhưng, tất cả điều này chẳng xá gì. Chỉ cần em được sống, chỉ cần em được sống, vui vẻ, anh dù phải làm một kẻ khách cũng chẳng có gì đáng sợ”

Đáng sợ là, những ngày không có em, anh làm thế nào để học được cách sống một mình.

Tương lai, rất đáng sợ, chỉ bởi vì không có em bên cạnh. Vì thế anh mới thấy sợ hãi, một nỗi sợ trước đây chưa từng có.

Suốt năm năm qua yêu em, tương lai, khoảng thời gian anh để quên em sẽ dài thế nào? Một năm, hai năm, năm năm hay mười năm? Liệu có thể là cả cuộc đời không? Cả đời, dài như vậy, anh mong, sẽ sống trong quên lãng”

Bởi vì, chỉ sống như vậy anh mới có thể nhớ em cả cuộc đời.

Gia Mĩ hoàn toàn mơ hồ, hôm qua cô còn là hung thủ giết người, nhưng bây giờ họ lại nhẹ nhàng thả cô ra. Hà Văn Hiên giúp cô làm thủ tục: “Cô có thể ra ngoài rồi”. Cô không thể hiểu nổi tình hình lúc này, chỉ dám hỏi với cả không dám tin: “Anh chắc chắn là tôi sẽ không sao?” Cô cũng không dám nghĩ: “Sao có thể, cho dù bắt được hung thủ nhưng tất cả chứng cứ đều nhắm vào tôi”

Hà Văn Hiên cười: “Xem ra, cô không nỡ rời nơi này, không muốn đi”

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào ông ta: “Người nhận tội thay tôi là ai? Tôi muốn biết rốt cuộc hắn có chứng cứ gì để cảnh sát tin hắn là hung thủ. Tôi xin nói, có một số chuyện, ngay cả tôi cũng không tin.

Hà Văn Hiên cười, nghĩ ngợi rồi nói: “Là cha cô tự nhận tội”. Cô loạng choạng lùi về sau hai bước, mắt mở to, hỏi: “Anh nói ai cơ?”

Hà Văn Hiên nhắc lại từng chữ một: “Là Trình Minh Lãng”. Hai mắt cô mở to như sắp bật máu “Đúng là cha sao? Cha là người hãm hại mình sao?” Hà Văn Hiên nói: “Không sai, không ta đã dẫn cảnh sát đến hiện trường, diễn lại những thủ đoạn giết người của mình, mọi thứ đều khớp với tình tiết vụ án. Càng bất ngờ hơn, những người làm trên thuyền cũng đồng ý làm chứng, xác nhận Trình Minh Lãng đúng là đã có mặt ở hiện trường.”

Cô khó nhọc thốt lên từng tiếng: “Vậy thì…” Hà Văn Hiên nhìn bộ dạng không thể thốt lên lời của cô bèn thay cô nói tiếp: “Vậy thì, chín phần mười là do cha cô làm” Cô như bị đẩy vào cơn ác mộng không thể thoát ra được, hoang mang nói: “Tôi muốn đi gặp ông ấy, xin anh giúp tôi, phải thế nào mới có thể gặp ông ấy”

Hà Văn hiên thấy hơi khó xử: “Hà tất phải gặp mặt?”

Có nói vẻ quả quyết: “Vì tôi muốn nghe chính ông ấy xác nhận, kẻ bày mưu hãm hại tôi là ông ấy”

Hà Văn Hiên nói: “Tôi thấy hoàn toàn không cần thiết” Cô cao giọng, hai mắt ngấn nước: “Tôi đã nói, tôi muốn nghe chính ông ấy xác nhận, nếu như anh không đi tôi sẽ tự đi hỏi cảnh sát” Hà Văn Hiên đành nói: “Vậy chờ tôi, tôi đi hỏi”

Cô cố gắng dựa lưng vào tường, hoàn toàn mềm nhũn, dường như không còn chút sức lực nào nữa, cả người như muốn đổ xuống.

Kẻ hãm hại cô, lại đúng là cha cô.

Cô thật sự không thể tin, cha cô vì trốn tội mà nhẫn tâm đẩy con gái mình vào chỗ chết. Mặc dù trước đây cô hận cha vô cùng nhưng cô vẫn hy vọng sẽ không phải là ông ấy. Cô vẫn hi vọng, kẻ hại mình không phải là ông ấy.

Cô dựa vào tường, từ từ quỳ rạp xuống mặt đất, hai tay ghì chặt lấy người, gần như không dám thở.

Vì, mỗi lần thở ra, trái tim cô lại đau nhói.

Dáng vẻ của Trình Minh Lãng vẫn bình tĩnh một cách bất ngờ. Gia Mĩ thật sự không thể tin vào mắt mình, đến giờ, ông ta không hề hối hận? Trình Minh Lãng cười nhạt:

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT