|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
“Thật không thể ngờ, chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này”
Gia Mĩ nhìn ồn oán hận, lắc đầu: “Không đúng, lần trước, không phải chúng ra đã gặp nhau trên du thuyền của Giai Lệ sao?” Trình Minh Lãng hơi đờ người ra, nhưng lập tức lại cười nói: “Đúng thế, suýt nữa cha quên”. Ánh mắt Gia Mĩ dán vào mặt ông: “Tại sao hại tôi rồi lại đến nhận tội?” Trình Minh Lãng nhìn về phía Hà Văn Hiên, cúi đầu: “Cha biết cha có lỗi với con”
Hai mắt cô xay xè, nước mắt chỉ chực rơi xuống, cô nhếch mày hỏi: “Ông biết là có lỗi với tôi?” Trình Minh Lãng, xót xa, khẽ gật đầu: “Cha luôn nghĩ cha có lỗi với con, nhưng bây giờ tất cả đều đã được đền lại”
Cô cố gắng kìm nén lại sự phẫn nộ, nhưng mặt lại đầy nước mắt: “Trong tù, tôi luôn nghĩ rõ ràng rằng, bất luận thế nào, cũng không nói với cảnh sát Giai Lệ hẹn tôi và ông đến du thuyền của cô ta. Nhưng bây giờ, tôi phát hiện là tôi đã sai rồi, đã sai lại càng sai. Vốn dĩ dù tôi có đối xử với ông thế nào, bảo vệ ông thế nào thì ông vẫn ích kỉ như thế, chỉ nghĩ đến mình mà ngay cả người thân cũng không thèm quan tâm sống chết ra sao” Cô dừng lại, nghẹn ngào “Loại người như ông, một người như ông làm sao có thể làm cha của tôi. Tôi không thể chấp nhận được sự thật một người lòng dạ độc ác như ông lại chính là cha ruột của mình”
Trình Minh Lãng đặt tay lên đùi, cố gắng ghì xuống, sợ mình sẽ bật khóc. Ông gắng ra vẻ bình thản nói: “Trước giờ tao vẫn ích kỉ như thế, ích kỉ đến mức không bao giờ nghĩ đến mày, ích kỉ đến mức khi gặp nguy hiểm thì nghĩ đến việc đổ tội cho mày để thoát tội. Cũng không sợ gì mà không nói với mày, hôm trời mưa to đó tao đi tìm mày cũng vì Lão Đại nói có thể tìm người gánh tội bán thuốc phiện giúp tao, nhưng lại muốn mày làm con gái hắn”. Ông ta dừng lại một lúc, rồi lại nói: “Hôm đó thực ra tao định bán mày”
Những lời tàn nhẫn đó, giống như hàng ngàn hàng vạn chiếc máy bay đang thả bom xuống tai cô, đầu cô như sắp nổ tung. Cô mở to mắt, tim đập loạn lên, dường như sắp nhảy ra ngoài: “Từ giờ về sau, tôi và ông, sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa”
Lòng ông đau đớn vô hạn, vẫn cố mỉm cười: “Mày nghĩ được như vậy thì tốt, cha chỉ lo mày nghĩ không thông”
Cô nói: “Ông yên tâm, tôi nhất định phải sống tiếp, sống thật tốt, sống hạnh phúc và vui vẻ. Bởi vì trong cuộc đời tôi, chưa từng có cha”. Ông cúi đầu, trên mặt có chút bi thương, ông ôm lấy ngực: “Vậy thì tốt”
Giọng cô run rẩy, nước mắt như mưa: “Tạm biệt, Trình tiên sinh”. Hai tay bấu chặt lấy đùi, đến mức hai đùi như tê liệt. Mặt ông vẫn không chút biểu cảm: “Tạm biệt, Trình tiểu thư”
Hà Văn Hiên nhìn Trình Minh Lãng, miệng hơi mấp máy, sau đó mới đỡ Gia Mĩ đi ra ngoài. Trình Minh Lãng không ngừng đập đầu xuống bàn sắt, phát ra những tiếng bốp bốp. Ông ta cứ ngồi thẫn thờ như thế, giống như đang mơ, nếu như không đập đầu xuống bàn thì nước mắt lại trào ra. Cả đời này, ông đã nói dối không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này, ông mới phát hiện, thì ra nói dối là việc đau đớn nhất của đời người.
Nếu có thê, nếu còn kịp, ông muốn nói với con gái mình rằng, tất cả đều không phải là sự thật.
Ông chưa từng hại cô, chưa từng..
Nhưng, ông không thể, đến chết cũng không thể nói ra sự thật.
Cây cối ngoài cửa sổ, đa số đều đã rụng hết là, chỉ còn những cành cây khẳng khiu trơ trọi giữa trời. Dư tiên sinh gắng sức ngẩng đầu lên, đứng im lặng. Dư phu nhân đứng bên cạnh an ủi ông: “Ông đừng nghĩ nhiều quá”
Dư tiên sinh chỉ ngẩng đầu, không nói. Gió thu xào xạc, lá vàng rơi xối xả, bầu trời xanh biếc màu ngọc lưu li, cảnh vật thật giống như một bức tranh thuỷ mặc yên bình. Dư phu nhân nói: “Tôi biết chuyện của con gái khiến ông khó chịu, nhưng ông cũng đừng tự trách mình, nó không thể trở về nữa”
Hồi lâu sau, ông mới chậm rãi nói: “Đúng là đã bắt được hung thủ rồi sao?”
Dư phu nhân gật đầu: “Là cha của Trình Gia Mĩ tự đi đầu thú”
Cuối cùng ông cũng quay lại nhìn bà, cổ ông như nuốt phải thứ gì đó chua chát đến đau đớn, nhưng đau thế nào cũng không thể bằng nỗi đau trong tim ông! Ông nói giọng nặng nề: “Tôi muốn đi gặp hắn, ít nhất, tôi phải biết lý do hắn giết con gái tôi”
Dư phu nhân lưỡng lự một lúc, mới miễn cưỡng nói: “Việc này tôi đã hỏi giúp ông, hắn nói… hắn lỡ tay. Cảnh sát cũng đã dẫn hắn đến để diễn lại các tình tiết của vụ án mạng, đúng là hắn lỡ tay”.
“Lỡ tay?” Người ông run lên bần bật, mặt bỗng trở nên đáng sợ vô cùng, “Chỉ là hai từ đơn giản thôi nhưng đã khiến ông mất đi đứa con gái mà ông yêu thương nhất”. Ông dường như không trụ được nữa, tay trái ông vịn vào tường, dùng hết sức ấn móng tay vào tường: “Tôi muốn hắn lấy mạng đền mạng”
Dư phu nhân lo lắng đỡ lấy ông: “Ông đừng nghĩ nhiều quá, chuyện này để cho cảnh sát giải quyết”
Móng tay ông trắng bệch toàn vôi, vôi nhét đầy kẽ móng, khó chịu vô cùng. Ánh mắt ông trở nên lạnh lẽo. Ông liên tục lắc đầu: “Lỡ tay giết người, chỉ ngồi tù vài năm, tôi nhất định phải nghĩ cách, để hắn phải đền mạng”. Ông dừng lại một lúc rồi dặn dò: “Gọi điện thoại cho Hà Văn Hiên giúp tôi”
Dư phu nhân dìu ông vào giường, cầm lấy điện thoại, vừa bấm số gọi thì đã bị Dư tiên sinh giật lấy. Ông tức giận nói: “Hà Văn Hiên, Trình Minh Lãng liệu có thể bị phán quyết bao lâu, sẽ là tù chung thân hay xử bắn”
Hà Văn Hiên lặng người đi chốc lát, sau đó mới trả lời: “Hắn lỡ tay giết người, điều 233 bộ luật hình sự quy định: Lỡ tay giết người phải ngồi tù trên 3 năm và dưới 7 năm; tình tiết được giảm nhẹ, có thể chỉ bị phạt tù dưới 3 năm”
Ông phẫn nộ quát lớn: “Tôi không hỏi anh hắn sẽ bị nhốt bao lâu, tôi muốn hỏi hắn sẽ bị tù chung thân hay bị xử bắn”
Hà Văn Hiên nói: “Cái này, chỉ sợ tôi không giúp được ông”
Dư tiên sinh tức tối trợn mắt, gào lên: “Anh nói giúp không nổi? Trước đây thì tại sao lại có thể? Khi anh cầm tiền của tôi sao không nói là không thể giúp? Bây giờ, con gái tôi chết rồi, thị anh lại nói hắn chỉ bị giam 3 năm? Anh có phải là luật sư của hắn không? Anh không phải là đang nghĩ cách để hắn bị tù chung thân hay xử bắn à?”
Hà Văn Hiên lạnh lùng nói: “Dư tiên sinh, cảnh sát đã phán quyết hắn lỡ tay giết người. Thêm nữa tôi là luật sư bào chữa cho hắn nên được nhiên muốn tội xử càng nhẹ càng tốt”. Ngực Dư tiên sinh đập dữ dội, cả mặt trắng bệch như chết, “Anh đang cố ý bảo vệ cho kẻ họ Trình kia, rốt cuộc hắn đã cho anh cái gì hay ho?” Hà Văn Hiên cười, nhưng không tiếp lời. Dư tiên sinh nghiễn răng hỏi: “Hà Văn Hiên, anh sẽ không làm chuyện không tốt chứ, những thứ mà Trình Minh Lãng cho anh hoàn toàn không nhiều, tôi có thể cho anh gấp ba, gấp bốn thậm chí gấp năm lần như thế cũng không thành vấn đề”
Hà Văn Hiên không quan tâm, bình thản nói: “Dư tiên sinh, chỉ sợ ông đang tự tìm rắc rối cho mình, nếu như tôi đoán không lầm thì chỉ lát nữa thôi cảnh sát sẽ đến tìm ông, lúc đó xin ông hãy tự trọng”
Mắt Dư tiên sinh rực lửa: “Anh bán rẻ tôi?” Hà Văn Hiên cười ha hả: “Dư tiên sinh, tình hình trước mắt, phạm tội tham ô phủ bại bị xử rất nặng, tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một công dân tốt, tiến cử ông mà thôi”. Dư tiên sinh giận run người, xương cốt kêu răng rắc. “Sao anh lại đối xử với tôi như thế, tôi đối xử với anh trước giờ vẫn rất tốt. Tôi xảy ra chuyện thì có gì tốt với anh?”
Hà Văn Hiên cười nói: “Tôi và ông, mặc dù có quan hệ hổ và con mồi nhưng dường như bây giờ vị trí đã bị đảo ngược, tôi mới là hổ còn ông mới là con mồi”
Dư tiên sinh thực sự không thể in: “Anh trước nay vẫn lợi dụng tôi?” Hà Văn Hiên nói: “Lời này của ông khó nghe quá, ông vẫn luôn lợi dụng tôi, không phải thế nào? Bao năm qua, tôi giúp ông không ít, sau này, chúng ta như hai đầu lưỡi dao, không nợ gì nhau cả”
“Hà Văn Hiên” Dư tiên sinh nghiễn chặt răng. Ném chiếc điện thoại xuống đất. Hai tay Dư phu nhân ôm chặt lấy eo ông: “Cho dù tất cả đã hết thì ông cũng nên quan tâm đến sức khoẻ của mình, ông không nên tiếp tục dằn vặt bản thân nữa”
Hai mắt Dư tiên sinh đỏ mọng, không dám tin: “Hắn lại dám bản rẻ tôi lúc quan trọng này, kẻ đó, không đúng, con sói đó, hắn đúng là một con sói”. Lòng ông trở nên u uất, cả người như sắp phát điên “Con gái tôi chết rồi, tiền đồ của tôi cũng xong rồi, tất cả đều đã hết”
Có tiếng gõ cửa vang lên ngoài phòng bệnh. Ông trợn mắt nhìn cánh cửa đang từ từ mở ra, cảnh sát lấy ra lệnh bắt giữ, đọc lớn ngay trước mặt ông: “Có người tố cáo ông tham ô, bây giờ mời ông theo chúng tôi tiếp nhận điều tra”. Ông ta như bị điên, đột nhiên lao lên trước mặt viên cảnh sát, hai tay bóp chặt cổ anh ta, hét lớn “Hà Văn Hiên, con sói này, tao phải liều chết với mày”
Dư phu nhân hoàn toàn mơ hồ, loạng choạng đi đến trước mặt Dư tiên sinh, gắng sức gỡ tay ông ta ra: “Ông đừng như vậy, đừng như vậy. Anh ta không phải là Hà Văn Hiên, anh ta là cảnh sát”. Mắt ông đỏ gay, quay đầu lại, nhìn chằm chằm Dư phu nhân. Ông đột nhiên ôm chặt lấy bà, siết chặt, dồn hết sức lực của mình: “Giai Lệ, cha sẽ không ép con nữa, con đừng rời xa cha”
Dư phu nhân bật khóc, nước mắt giàn giụa, nhẹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




