|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Thấy cô vẫn tỏ ra ngây thơ, Cơ Quân Đào thở dài, nói nhỏ: “Còn muốn biết gì nữa không?”
“Đủ rồi đủ rồi”, Hoài Nguyệt lập tức đỏ mặt, tại sao anh ấy biết mình muốn phỏng vấn anh ấy? Ngay cả chỗ Cơ Quân Dã cô cũng chưa nói mà. “Cơ tiên sinh, tôi thật sự rất xin lỗi. Xin lỗi đã làm khó anh”.
Cơ Quân Đào lắc đầu, “Em không ép buộc anh, là chính anh sẵn lòng nói mà. Bảo phóng viên ảnh của bọn em 11 giờ trưa thứ hai đến phòng triển lãm Tố, anh sẽ đợi, chỉ hi vọng người ta đừng chụp lâu quá”.
“Không lâu, không lâu đâu”. Hoài Nguyệt vội nói, trong lòng tràn ngập cảm kích. Ai bảo Cơ Quân Đào cao ngạo? Phải nói là anh ấy rất quan tâm, rất hiểu ý người khác, rất sẵn lòng giúp đỡ người khác mới đúng. Quả thực là cô rất may mắn. Cô do dự một chút rồi nói: “Cơ tiên sinh, tôi sẽ cố gắng viết bài này một cách chân thực nhất, anh yên tâm, có một số việc anh vừa nói tôi sẽ không tiết lộ trong bài báo này đâu”.
Cơ Quân Đào nhìn cô thật kĩ, “Anh sẵn lòng cho em biết, còn em viết thế nào thì tùy em. Anh tin em”.
Bị Cơ Quân Đào nhìn chằm chằm, Hoài Nguyệt cảm thấy cực kì căng thẳng, cô miễn cưỡng cười nói: “Vậy chắc là tôi phải xin lỗi lãnh đạo tòa soạn rồi, lẽ ra đây là một cơ hội rất tốt để lôi kéo người đọc”.
“Anh ta làm khó em à?” Trong đầu Cơ Quân Đào lại hiện lên hình ảnh Trần Thụy Dương cho Đậu Đậu ngồi trên vai.
“Không không, giám đốc Trần là một người rất tốt, rất ga lăng, tuyệt đối không làm khó cấp dưới. Hơn nữa tôi đã hoàn thành nhiệm vụ anh ấy giao rồi mà”. Hoài Nguyệt nói thoải mái.
Lông mày Cơ Quân Đào hơi nhíu lại, gần như không thể phát hiện được.
Sáng nay Đậu Đậu dậy sớm, vừa rồi nghe chuyện thấy vô vị quá nên ngủ quên trong lòng mẹ. Hoài Nguyệt muốn bế con về phòng, cô thử đứng lên, nhưng cậu bé quả thực hơi nặng.
Cơ Quân Đào đứng dậy bế Đậu Đậu từ trong lòng cô lên, “Để anh”. Nói rồi liền đi thẳng vào phòng.
Hoài Nguyệt chỉnh lại tư thế nằm của Đậu Đậu rồi nhìn đồng hồ trên tường, hỏi Cơ Quân Đào: “Tiểu Dã đến chưa? Trưa này qua nhà tôi ăn cơm. Hôm nay tôi đã mua rất nhiều thức ăn”. Thấy Cơ Quân Đào không trả lời cô lại giải thích, “Thật sự là đã mua rất nhiều, vốn tôi muốn hối lộ Tiểu Dã một chút, nhờ cô ấy giúp tôi nói với anh chuyện phỏng vấn. Không hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo giao, mấy hôm nay tôi đang lo lắng gần chết đây”.
Cơ Quân Đào thoáng nhìn cô như cười như không, “Vì sao không tự mình nói?”
Hoài Nguyệt đỏ mặt, thành thật nói: “Tôi sợ anh từ chối thẳng thừng, mọi người đều nói anh không bao giờ đồng ý phỏng vấn cả. Nếu có bị Tiểu Dã từ chối thì dù sao cũng cảm thấy đỡ hơn”.
Cơ Quân Đào nói: “Sáng nay Tiểu Dã nói chuyện này với anh, anh vốn không biết tạp chí lại giao nhiệm vụ này cho em. Lần sau còn có chuyện gì thì nhớ nói với anh, đừng tự mình lo nghĩ cách giải quyết như thế nữa!”
Trong lòng ấm áp, Hoài Nguyệt nhẹ giọng nói: “Cảm ơn Cơ tiên sinh. Anh thích ăn gì, lát nữa tôi nấu mấy món thật ngon để biểu đạt lòng biết ơn một chút”.
Cơ Quân Đào thấy cô, hình như trong lòng có rất nhiều lời muốn nói với cô, nhưng làm thế nào cũng không nói ra được. Một lúc lâu xong anh mới nói: “Làm món gì Đậu Đậu thích ấy. Lần sau Đậu Đậu về nhà bà nội thì sẽ làm món anh thích sau”.
Hoài Nguyệt gật đầu. Đột nhiên cô cảm thấy có điều gì đó không hợp, nhưng cô lại không thể xác định được đó là điều gì.
Chương 20
Trưa thứ hai, lúc này trong nhà ăn đã không còn bao nhiêu người. Hoài Nguyệt gọi đồ ăn rồi ngồi đợi Tư Tư. Tư Tư đến phòng triển lãm Tố chụp ảnh, bây giờ đang trên đường về tòa soạn. Trần Thụy Dương cũng mới xuống ăn cơm, thấy cô ngồi một mình một bàn liền đi tới ngồi xuống đối diện với cô.
“Tại sao lại ăn toàn rau thế, nhìn em ăn thế này anh thấy rất áy náy, hay là tại tiền thưởng cho nhân viên ít quá?”
Hoài Nguyệt nhìn thức ăn trước mặt mình, đúng là toàn rau dưa thật, lại nhìn thức ăn trước mặt Trần Thụy Dương, cô mỉm cười nói: “Thu nhập của giám đốc cáo gấp mấy lần em, anh ăn thịt, em đương nhiên phải ăn rau mà”.
Tòa soạn tạp chí cũng giống
phần lớn các cơ quan hành chính sự nghiệp khác, thu nhập của mỗi người đều được tính theo hệ số. Thương Hoài Nguyệt được điều từ chủ biên chuyên mục xuống cấp phó nên hệ số đã giảm xuống. Chuyện thưởng tết cuối năm chưa nói tới, riêng tiền lương mỗi tháng đã giảm gần ba triệu. Tư Tư cảm thấy rất bất bình cho cô, công việc vất vả hơn, tiền ít hơn, đây không phải ép người quá đáng thì là cái gì? Nhưng Hoài Nguyệt lại nói: “Được rồi, em nghĩ mấy năm nay mình làm mảng dân tộc rất nhàn nhã mà tiền lương lại ngang với thầy Trương nên vẫn cảm thấy áy náy, từ giờ thì có thể yên tâm rồi”. Cô cũng hay mắc căn bệnh thanh cao điển hình của phần tử trí thức, cô không làm được loại chuyện xôi thịt như tranh cãi với lãnh đạo vì vài triệu đồng tiền lương.
Trần Thụy Dương mới tới tòa soạn không lâu nên còn không hiểu rõ chuyện thu nhập lắm. Hôm nay tài tử Trương nói với anh ta việc này nên anh ta mới biết đã làm khó Hoài Nguyệt. Vừa rồi Trần Thụy Dương đã bàn bạc chuyện bồi thường cho Hoài Nguyệt với Phó tổng biên tập Lưu.
“Em ăn của anh trước đi, lát nữa phát tiền thưởng cho em sau”. Anh ta đẩy đĩa thức ăn trước mặt mình tới cho Hoài Nguyệt. “Mùa hè đến rồi, phải chú ý chăm sóc thân thể, đừng để gầy như Kate Moss”.
“Không cần không cần”, Hoài Nguyệt vội đẩy đĩa thức ăn lại, “Mùa hè em quen ăn ít rồi”. Sự ân cần vô tình hay cố ý của Trần Thụy Dương hàng ngày làm cô cảm thấy bất an, phải biết trong tòa nhà này có không biết bao nhiêu cô gái đang theo đuổi vị giám đốc trẻ tuổi này.
“Anh vừa trao đổi với Phó tổng biên tập Lưu, cũng trưng cầu ý kiến của thành viên ban lãnh đạo. Mọi người đều cảm thấy giao trọng trách lại giảm thu nhập thật sự là làm khó em, nhưng tạm thời lại không tìm được biện pháp tốt hơn nên muốn để em kiêm thêm chức Phó chủ nhiệm văn phòng. Như vậy hệ số sẽ ngang bằng hệ số lương của em trước đây. Em thấy được không?”
Vừa nghe vậy Hoài Nguyệt vội lắc đầu nói: “Em làm nghiệp vụ, hoàn toàn không hiểu gì về hành chính cả, sao làm được Phó chủ nhiệm chứ. Dù sao cũng giảm có chút ít, giám đốc, anh cứ tăng mức thưởng cho nhân viên là được. Nước lên thuyền lên, tự nhiên em cũng sẽ gỡ lại đủ, không cần phải phiền phức như vậy”.
Mấy năm sau khi cưới, Lỗ Phong chưa từng để cô phải lo nghĩ chuyện tiền bạc. Mặc dù đã li hôn hơn một năm nhưng thu nhập ở tòa soạn tạp chí cũng cao, lại có nhà cho thuê nên điều kiện kinh tế không hề khó khăn, cô vẫn là một người không phải lo nghĩ chuyện tiền nong.
Trong ánh mắt Trần Thụy Dương lô ra vẻ tán thưởng. Bình thường toàn thấy những người tính toán chi li, cả chuyện tiền bạc lẫn chuyện công việc. Có người ngoài miệng nói rất dễ nghe nhưng lại không bao giờ chịu thiệt một li nào. Loại người bề ngoài dịu dàng tinh tế, đối nhân xử thế lại cực kỳ rộng lượng như Hoài Nguyệt tuyệt đối rất hiếm.
“Có thể em không để ý vài triệu này nhưng anh làm việc dù sao cũng phải có nguyên tắc, nếu không sau này còn ai chịu làm việc tử tế chứ?” Anh ta nói nghiêm túc, “Chỉ là danh nghĩa thôi, tất cả chuyện của văn phòng em đều không cần phải nhúng tay vào, chỉ lo làm tốt chuyên mục của em với anh Trương là được rồi”.
Hoài Nguyệt không tiện từ chối tiếp, nhưng Trần Thụy Dương sắp xếp cho cô vị trí này, kiểu gì những người không biết rõ nội tình cũng sẽ bàn ra nói vào. Bị người ta bàn tán, thà rằng cô không cần chút tiền đó còn hơn.
Thấy sắc mặt cô lúng túng, Trần Thụy Dương liền chuyển sang chủ đề khác: “Em còn nói em với Cơ Quân Đào chỉ quen biết sơ sơ nữa không? Sơ sơ mà anh ta lại nể mặt em thế cơ à? Lần phỏng vấn này rất thuận lợi, anh đã đọc bản thảo của em rồi, mặc dù đa số là dùng các tư liệu đã có nhưng cũng có rất nhiều nội dung mới, đặc biệt là phần nói về ảnh hưởng của mẹ đối với anh ta, rất sinh động, cũng rất cảm động. Vừa rồi anh Trương đã đến phòng anh khen ngợi em hết lời”.
Hoài Nguyệt đỏ mặt nói: “Chủ yếu là chuyện Cơ tiên sinh nói hết sức hấp dẫn, anh ấy là một người rất cảm tính, tình tình cũng rất tốt, thực ra cũng có thể coi là hiền lành”.
Trần Thụy Dương không nhịn được nhìn cô chằm chằm, hỏi nửa thật nửa giả: “Hiền lành? Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy có người nói như vậy về anh ta”. Nhớ lại dáng vẻ yên lặng không nói một lời, không coi ai ra gì của Cơ Quân Đào lúc xem thi đấu thuyền rồng lần nọ, Trần Thụy Dương nghĩ hiền lành là hai chữ thật sự không có một chút liên quan gì với Cơ Quân Đào.
Hoài Nguyệt đang định giải thích thì Tư Tư đã hấp tấp chạy tới ngồi xuống bên cạnh cô, “Giám đốc, đại công cáo thành!” Rồi lại quay đầu nói với Hoài Nguyệt: “Đúng là không có thiên lý, một đại tài tử mà ngoại hình lại dễ coi như vậy, nếu trẻ lại mười tuổi thì có phải liều mạng chị cũng phải săn đuổi bằng được”.
Hoài Nguyệt sớm đã quen với kiểu ăn nói của Tư Tư nên chỉ cười nói: “Bây giờ tình chị tình em đang là mốt đấy, theo đuổi đi. Có cần em cung cấp tin tức nội bộ cho chị không?”
“Tuyệt đối là người đàn ông đẹp trai nhất chị từng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




