|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nhìn thấy, đến giờ mới hiểu thế nào là khí chất tài tử. Chị đã chụp liền mấy kiểu mà kiểu nào cũng không muốn bỏ, thôi để lát nữa lãnh đạo quyết định xem chọn kiểu nào vậy. Lượng tiêu thụ kỳ này của tạp chí chúng ta nhất định sẽ tăng mạnh, thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy ngoài ảnh bìa thì cô bé nào cũng phải mua một quyển”. Tư Tư lại quay sang cười nói với Trần Thụy Dương: “Giám đốc Trần, tôi tuyệt đối không có ý hạ thấp anh, anh tuyệt đối có thể coi là đẹp trai lắm rồi, có điều anh chàng Cơ Quân Đào kia và chúng ta giống như là người của hai thế giới khác nhau ấy”. Cô lại quay về nói với Hoài Nguyệt: “Hoài Nguyệt, em có cảm giác này không, người đàn ông đó giống như một hoàng tử đi ra từ một tòa thành, khí chất quý tộc thanh nhã thoát tục, lúc anh ấy rót nước cho chị chị cũng cảm thấy không chịu nổi, suốt ngày em nhìn khuôn mặt như vậy chẳng lẽ lại không động tâm?”
Hoài Nguyệt lườm cô, bình thường vẫn quen huyên thuyên với Tư Tư, nhưng bây giờ có Trần Thụy Dương bên cạnh cô lại không khỏi đỏ mặt.
Trần Thụy Dương cười nhạt liếc nhìn Hoài Nguyệt: “Nghe chị nói vậy, hi vọng kỳ này tạp chí sẽ tiêu thụ tốt. Hoài Nguyệt, buổi tối cùng đi ăn cơm nhé. Nhân vật trang bìa kỳ tới dự tính là giáo sư Liễu An nghiên cứu văn học Ngụy Tấn, bài nói chuyện trên truyền hình vừa rồi của giáo sư Liễu được đánh giá rất cao. Anh cũng nói với anh Trương rồi, mọi người cùng đi gặp mặt một chút”.
Hoài Nguyệt gật đầu, giáo sư Liễu từng lên lớp cho cô thời học đại học, cũng từng ở cùng khu với nhà Lỗ Phong. Ông là người thích náo nhiệt, rất có phong cách danh sĩ. Phỏng vấn giáo sư Liễu thì không có vấn đề gì, vấn đề là mình đã hoàn thành nhiệm vụ phỏng vấn Cơ Quân Đào, nhưng bên chỗ Đặng Duyên Duyên thì làm thế nào?
Đến tối lúc cùng đi ăn với giáo sư Liễu Đặng Duyên Duyên mới gọi điện thoại tới, vừa nghe cô kể lại tình hình Đặng Duyên Duyên đã cuống quýt lên.
“Hoài Nguyệt, tớ không biết đâu, bạn phải giúp tớ mới được. Sếp tớ đã nói rồi, anh ta không chịu vào trường quay thì tớ cứ tự động cuốn gói biến đi”.
Hoài Nguyệt biết Đặng Duyên Duyên lại nói phét, cô bất đắc dĩ trả lời: “Anh ta chỉ là hàng xóm của tớ, sao có thể nghe lời tớ được. Huống hồ theo quan sát của tớ thì Cơ tiên sinh quả thật không thích xuất đầu lộ diện, lên TV có khi còn làm anh ta khó chịu hơn cả bị giết ấy chứ”.
“Bạn hiểu anh ta nhỉ? Mà anh ta cũng quan tâm đến bạn quá đấy. Thành thật đi, quen hệ tiến triển đến đâu rồi?” Đặng Duyên Duyên lập tức quên mất nhiệm vụ của mình, bắt đầu săn tin lá cải.
Hoài Nguyệt cười nói: “Đừng nhảm nhí nữa, không phải bạn thích anh ta à, còn lôi tớ vào làm gì? Tớ thấy hình như Cơ tiên sinh cũng không qua lại với cô gái nào, cuối tuần ngoài em gái anh ta thì cũng không có người phụ nữ nào tới nhà cả. Cơ hội của bạn vẫn lớn lắm”.
“Vậy anh ta có phải gay không? Nghe nói giới nghệ thuật có nhiều người như vậy lắm”. Đặng Duyên Duyên lớn tiếng hỏi không hề cố kỵ.
Hoài Nguyệt đứng ngoài hành lang, cô vô thức che điện thoại, nói không vui: “Đừng nói liên thiên”.
“Làm sao bạn biết tớ liên thiên? Chẳng lẽ bạn với anh ta…” Đặng Duyên Duyên cười mờ ám, “Hoài Nguyệt, tớ thấy anh ta tốt đấy, tốt hơn thằng khốn Lỗ Phong nhiều, bạn dứt khoát quay sang theo đuổi anh ta đi. Đến lúc thành đôi rồi thì không phải tớ muốn phỏng vấn kiểu gì cũng được sao?”
Hoài Nguyệt dở khóc dở cười: “Đặng đại tiểu thư, đừng có liên thiên nữa, tớ là gái bị chồng đá ra khỏi cửa, làm gì có tư cách với cao như vậy”.
“Ai bảo thế? Một người đẹp như bạn thì làm gì có ai mà bạn không xứng chứ”. Đặng Duyên Duyên nói, “Hoài Nguyệt, nếu có cơ hội thì bạn đến nói bóng gió với Cơ Quân Đào hoặc Cơ Quân Dã giúp tớ một chút. Nếu vẫn không được thì phải xem sức hấp dẫn của người đẹp dẫn chương trình đài tớ thế nào vậy. Tớ cũng không thể cố hơn được”.
Biết Đặng Duyên Duyên không muốn làm khó mình, cuối cùng tảng đá trong lòng Hoài Nguyệt cũng đặt xuống được.
Cô đứng một lát ngoài hành lang rồi định đi vào phòng ăn, chợt thấy Lỗ Phong đang đi từ trước mặt tới.
Lỗ Phong đã thấy Hoài Nguyệt và Trần Thụy Dương cùng tới đây. Hôm nay hắn tới đây bàn chuyện với thân chủ, không ngờ lại nhìn thấy gã giám đốc trẻ tuổi hắn vẫn canh cánh trong lòng đó. Ngồi ăn cơm mà hắn không tập trung được, ra khỏi phòng thấy Hoài Nguyệt đang đứng gọi điện ngoài hành lang liền vội vàng đi tới.
Hoài Nguyệt cũng không ngờ lại gặp Lỗ Phong ở đây. Không có Đậu Đậu bên cạnh, cô không cần phải để ý tới Lỗ Phong nên chỉ gật đầu định đi tiếp.
Lỗ Phong đưa tay giữ cô lại, hắn đã uống rượu, mùi rượu mơ hồ tỏa ra từ người hắn. Đó là một mùi từng rất quen thuộc, Hoài Nguyệt lấp tức nghiêng mặt đi.
“Hoài Nguyệt, tại sao gặp mặt mà không thèm chào hỏi lấy một câu?”
Lỗ Phong áp tới gần cô, hình như muốn kéo cô vào lòng. Hoài Nguyệt hoảng sợ giật tay ra khỏi tay hắn.
“Tôi hẹn hai người khác tới đây bàn công việc”. Hoài Nguyệt nói lạnh lùng, “Tôi phải vào phòng đây”.
“Hẹn ai? Giám đốc Trần?” Lỗ Phong cười lạnh nói, “Tiện thể anh cũng có việc cần hỏi anh ta một chút, anh vào cùng em”.
“Lỗ Phong, anh say rồi làm càn à? Giáo sư Liễu An đang ở trong phòng, chúng tôi thật sự đang bàn công việc”. Hoài Nguyệt cả giận nói.
“Vậy thì mời giám đốc Trần ra ngoài này. Anh muốn hỏi anh ta một chút xem anh ta quấn quít lấy em như vậy rốt cục là muốn làm gì?” Lỗ Phong còn tỏ ra tức giận hơn cô, “Hắn ta là bạn trai cũ của Viên Thanh, em biết không? Hai người đã tính đến chuyện cưới xin rồi, bây giờ hắn ta quấn quít lấy em đơn giản là vì muốn trả thù anh thôi”.
Hoài Nguyệt sửng sốt nghiềm ngẫm lại một lượt những gì hắn nói, cô chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, cười lạnh nói: “Trả thù anh cái gì? Lấy tôi để trả thù anh? Lấy một người phụ nữ bị anh vứt bỏ để trả thù anh? Lỗ Phong, anh không thấy lời này của anh quá buồn cười à?”
Lỗ Phong sững lại rồi sửa lời: “Vậy thì anh ta trả thù Viên Thanh”.
Hoài Nguyệt tức giận đến mức nước mắt đảo quanh trong viền mắt, “Lấy tôi để trả thù người phụ nữ đó? Người phụ nữ đó tốt như vậy à? Tốt đến mức anh biết rõ người ta đã bàn chuyện cưới xin rồi còn phải cướp về à? Anh ta quấn lấy một con đàn bà hu hỏng như tôi chính là để chọc tức cô gái tốt đó, làm cho cô ta tức giận bất bình, cho rằng tôi đã hạ thấp đẳng cấp của cô ta à? Ý anh muốn nói là như vậy đúng không?”
Lời vừa ra khỏi miệng Lỗ Phong đã hối hận rồi, thấy Hoài Nguyệt tức giận như vậy hắn vội vàng kéo cô lại nói: “Không đúng không đúng, ý anh không phải như vậy, Viên Thanh làm sao so với em được”.
“Không được nhắc tới người phụ nữ đó với tôi, hai người các ngươi chỉ làm tôi buồn nôn thôi”. Hoài Nguyệt giận dữ giật tay ra xoay người đi mất.
Lỗ Phong ảo não châm một điếu thuốc rít một hơi thật dài. Hắn đã thận trọng như vậy rồi mà cuối cùng sắp thành lại bại, tất cả lại phải làm lại từ đầu. Nếu không phải thằng cha Trần Thụy Dương này lại phá hoại kế hoạch của hắn lần nữa thì làm sao hắn lại có thể kích động như thế được.
Thấy Hoài Nguyệt đi vào với hai mắt ửng đỏ Trần Thụy Dương thầm thấy làm lạ, đến lúc ăn xong anh ta dặn tài xế đưa giáo sư Liễu An về nhà, còn mình thì gọi taxi đưa Hoài Nguyệt về để hỏi xem đầu cua tai nheo thế nào.
“Giám đốc Trần, Viên Thanh là bạn gái cũ của anh à?” Hoài Nguyệt nhận ra vẻ nghi hoặc của anh ta, cô cũng không muốn che giấu. Có một số việc cứ ngả bài ra nói cho rõ ràng sẽ tốt hơn nhiều.
Trần Thụy Dương hơi sửng sốt nhưng cũng lập tức thoải mái thừa nhận, Hoài Nguyệt chợt không biết nên nói gì nữa.
“Vừa rồi em gặp Viên Thanh à? Hay là Lỗ Phong?” Trần Thụy Dương hỏi theo trực giác, có thể làm cho Hoài Nguyệt khóc sợ rằng chỉ có hai người này.
“Lỗ Phong”. Hoài Nguyệt rầu rĩ nói.
Không biết che giấu, không thích tranh đoạt. Trần Thụy Dương cảm thấy Hoài Nguyệt cũng không lớn hơn Đậu Đậu là bao, vừa đơn thuần vừa mềm yếu.
“Quả thật trước khi đến đây anh đã biết em rồi”. Trần Thụy Dương nói thẳng thắn: “Anh và Viên Thanh yêu nhau chừng đó năm, mọi người xung quanh đều biết cả. Lỗ Phong bây giờ cũng coi như là một luật sư có danh tiếng được nhiều người biết, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng bị người khác để ý. Em làm ở tòa soạn tạp chí này, anh được điều đến đây nên đương nhiên sẽ có người nói với anh”.
Hoài Nguyệt nhíu mày không lên tiếng.
“Anh cảm thấy rất bình thường, người Trung Quốc đông như vậy, thành phố này thì bé bằng nắm đấm, đi tới đâu mà chả gặp được những người có dây mơ rễ má với mình”. Trần Thụy Dương quay sang nhìn cô, “Nhưng anh vẫn không thể không để ý đến em. Anh cảm thấy em rất yêu nghề, cũng rất tài hoa nên mới điều em đến chuyên mục mới và giao trọng trách cho em. Nếu như em cảm thấy anh là loại người lòng dạ khó lường thì đúng là oan uổng cho anh quá”.
Hoài Nguyệt ngẩng đầu đón nhận ánh mắt chân thành của anh ta.
“Anh sẽ không cố ý làm khó em vì Viên Thanh. Đầu tiên, em cũng là người bị hại. Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, cô ta không đáng để anh làm như vậy. Hoài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




