watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8796 Lượt

Nguyệt, không được khó chịu, Viên Thanh là quá khứ của anh, Lỗ Phong cũng là quá khứ của em. Anh đã nói với em rồi, chúng ta không thể sống vì quá khứ được”.

Hoài Nguyệt nhẹ nhàng vâng một tiếng.

Trần Thụy Dương cười nói: “Sau này nếu em phát hiện anh lấy việc công trả thù riêng thì nhớ đừng khách khí, nhất định phải đến ủy ban kỉ luật kiện anh”.

Hoài Nguyệt cảm thấy áy náy vì sự nghi ngờ của mình, cô nhẹ nhàng nói: “Em tin anh. Giám đốc Trần, anh là một người rất chính trực”.

Trần Thụy Dương thở dài trong lòng, dăm ba câu đã tin người khác rồi, một người phụ nữ nhẹ dạ cả tin như vậy thật sự làm người khác không thể yên tâm được”.

Về đến nhà, nhớ lại lời Lỗ Phong nói Hoài Nguyệt lại đau lòng không thôi. Không ngờ người ta đã đến mức bàn chuyện cưới xin rồi mà hắn còn phải nhảy vào phá đám. Trước kia cô luôn cho rằng là Viên Thanh dụ dỗ Lỗ Phong, bây giờ mới biết thì ra là Lỗ Phong phá hỏng chuyện tốt của Trần Thụy Dương. Mình đúng là không biết xem người, tuổi thanh xuân đẹp như thế mà bị hủy hoại trong tay loại người không có một chút đạo đức nào như thế.

Cô lại nghĩ tới Trần Thụy Dương, một người rất tốt, chân thành, thẳng thắn, cũng rất quan tâm đến mình. Đáng tiếc là lại có một quan hệ lăng nhằng như vậy xen vào giữa, sau này hai bên cũng phải chú ý một chút. Lỗ Phong đã hiểu lầm, ai dám đảm bảo những người khác sẽ không hiểu lầm chứ. Cùng đơn vị, người nhiều lắm miệng, có tin đồn gì truyền ra thì sẽ rất không tốt.

Nghĩ đi nghĩ lại, lúc thì đau lòng, lúc thì tức giận, đột nhiên cô nhớ tới đôi mắt bình thản mang theo nét cười đó, nhớ tới câu nói anh ấy nói đó: “Lần sau còn có chuyện gì thì nhớ nói với anh, đừng suy nghĩ lo lắng một mình làm gì!”

Đúng vậy, một mình đúng là có quá nhiều chuyện phải lo. Nhưng cô có thể nói với ai chứ?Tên em là bệnh của anh – Trang 5

Chương 21

Trường mầm non của Đậu Đậu đã cho các cháu nghỉ hè, Đậu Đậu về ở nhà bà nội. Giữa tuần giáo sư Tần lại gọi điện thoại cho Hoài Nguyệt nói Đậu Đậu muốn cùng ăn cơm với mẹ, sau khi xác nhận là Lỗ Phong không có nhà Hoài Nguyệt mới nhận lời tới chơi với con trai. Giáo sư Tần là người thông minh, bà hiểu quá rõ tâm tư của con trai nhưng trước mặt Hoài Nguyệt bà lại không bao giờ nhắc tới hai chữ Lỗ Phong, Hoài Nguyệt cũng cảm thấy mừng vì điều đó.

Lỗ Phong biết Hoài Nguyệt nhất định vẫn chưa nguôi giận vì chuyện xảy ra tối thứ hai đó. Chờ mãi mới đến thứ sáu, buổi chiều Lỗ Phong đón Đậu Đậu từ nhà ông bà nội, trên đường đi đã thông đồng với Đậu Đậu xong xuôi, lúc Hoài Nguyệt từ cơ quan đi ra Đậu Đậu vội vui vẻ ôm cổ mẹ nói muốn đi xem phim.

Đương nhiên Hoài Nguyệt biết rõ đó là ý của Lỗ Phong.

Đậu Đậu gần như không bao giờ đến rạp chiếu phim. Khi còn bé bố mẹ sợ cậu bé không quen, vào trong rạp thấy tối quá lại khóc, đến lúc lớn lên đi mẫu giáo thì cái gia đình nhỏ này cũng đã tan vỡ rồi. Hai tuần Hoài Nguyệt mới được gặp con một lần, ôm vào lòng thương yêu còn sợ thiếu thời gian, sao nỡ phí phạm hơn một tiếng trong rạp chiếu phim đen sì sì chứ, cùng lắm ở nhà mở đĩa phim hai mẹ con cùng xem là được.

Cô không biết con nhà người ta thì thế nào nhưng cô cảm thấy Đậu Đậu rất đáng thương, một ước muốn nhỏ nhoi như vậy mà cũng rất khó thực hiện, cảm thấy xót xa, cô lập tức đồng ý.

Hôm nay chiếu phim “Quái vật Shrek 3″, vì vừa bắt đầu kỳ nghỉ hè nên rạp chiếu phim lại mang mấy bộ phim cũ ra phục vụ bọn trẻ.

Cuối tuần, đến rạp chiếu phim đa số là một nhà ba người một bố một mẹ một con. Đậu Đậu cầm chặt tay Lỗ Phong, đương nhiên cũng cầm cả tay mẹ. Trước mặt con Hoài Nguyệt không thể bảo Lỗ Phong về trước được. Ánh mắt của Lỗ Phong lỗ rõ vẻ cầu khẩn, mặc dù hôm đó lời nói của hắn làm cô đau lòng nhưng nhìn vẻ mặt tươi cười rực rỡ của Đậu Đậu cô cũng chỉ có thể miễn cưỡng lấy lại tinh thần.

Lỗ Phong đã hiểu quá rõ tính cách của Hoài Nguyệt từ lâu rồi. Hắn biết, vì con trai, có tủi thân đến mấy cô cũng chịu được, nhất định sẽ không làm hắn quá khó xử trước mặt Đậu Đậu, cho nên hắn cố gắng làm cho Đậu Đậu vui vẻ, chạy đi chạy lại liên tục hết mua vé, mua nước ngọt lại đến mua bỏng ngô.

Hoài Nguyệt thất thần cầm túi bỏng ngô. Nhiều năm trước khi cô còn học đại học Lỗ Phong thường xuyên đến đón cô đi xem phim, khí đó hắn cũng chạy đi chạy lại mua mua vé mua nước ngọt mua bỏng ngô như vậy. Hai người còn uống cùng một lon nước ngọt, ăn cùng một túi bỏng ngô, ngồi cũng là ghế đôi dành cho những người yêu nhau. Phim bắt đầu Lỗ Phong cũng bắt đầu ôm cô vào lòng, còn nội dung phim thì có xem vô số lần cô cũng không nhớ được, cô chỉ nhớ kĩ những lời thì thào tâm tình và những nụ hôn nogns bỏng hắn để lại trên môi mình.

Ba người ngồi cùng nhau chờ phim mở màn, Đậu Đậu hết nhìn trái lại nhìn phải, cảm thấy cực kì hài lòng. Cậu bé cầm bỏng ngô hết đưa vào miệng mẹ lại đưa vào miệng bố, nói: “Mẹ, sau này tuần nào chúng ta cũng đi xem phim được không?”

Hoài Nguyệt hỏi: “Đậu Đậu thích xem phim không?”

Cứ ăn một viên bỏng ngô Lỗ Phong lại cố ý thơm một cái thật kêu lên tay Đậu Đậu, sau đó Đậu Đậu lại đưa tay vào miệng cô, điều này làm cô cảm thấy khó xử.

“Thích, Đậu Đậu thích đi xem phim với bố mẹ”.

Hoài Nguyệt không nói gì, sợ rằng đây cũng là điều Lỗ Phong đã dạy Đậu Đậu từ trước. Rốt cục hắn muốn làm gì? Muốn xin lỗi cô vì chuyện đó? Hình như không cần phải thế, một năm trước hai người bọn họ đã nói hết những gì cần nói rồi.

“Nếu Đậu Đậu thích thì đương nhiên bố mẹ sẽ đi xem với Đậu Đậu”, Lỗ Phong nói, “Đậu Đậu còn thích cùng làm gì với bố mẹ nữa?”

“Đậu Đậu muốn đến Thủy Cung xem cá to, mẹ, ngày mai chúng ta đi xem cá to được không?”

Thủy Cung ở gần ngoại ô, Hoài Nguyệt đã dẫn Đậu Đậu đến chơi mấy lần rồi. Từ nhỏ Đậu Đậu đã rất thích các loại cá, thường chơi đến mức không muốn về, đến giờ đóng cửa cũng không chịu đi ra. Nhớ lại cảnh Đậu Đậu trợn mắt nhìn những con cá bơi trên đầu rồi chạy đuổi theo, Hoài Nguyệt không khỏi cười nói: “Được, ngày mai mẹ dẫn con đi”.

“Bao giờ đi? Anh lái xe đưa hai mẹ con đi”. Lỗ Phong hỏi rồi cầm tay Đậu Đậu lên vuốt ve, “Trời thì nóng, xe buýt bên đó cũng ít chuyến”.

“Không cần, em với con bắt xe đi”. Hoài Nguyệt cảm thấy hết kiên nhẫn đến nơi rồi, cô sắp không thể kiềm chế được nữa.

“Lúc về thì làm thế nào? Ở đó có rất ít taxi”. Lỗ Phong vẫn nói mềm mỏng, “Phải đợi taxi rất lâu, Đậu Đậu sẽ cảm nắng mất”.

Hoài Nguyệt chán nản, hắn đang bắt nạt cô vì cô không có xe đây mà, “Em sẽ bảo Duyên Duyên lái xe đưa đi”.

“Hoài Nguyệt, đừng giận dỗi nữa, tất cả vì con mà, Đậu Đậu cũng hi vọng bố mẹ đều có thể ở bên nó. Em xem hôm nay nó vui vẻ đến mức nào kìa”.

Hoài Nguyệt tức giận đến mức nắm chặt tay Đậu Đậu, vì con mà lại còn đi quyến rũ phụ nữ bên ngoài? Lúc li hôn tại sao lại không nghĩ tới chuyện Đậu Đậu muốn ở bên cả bố lẫn mẹ? Cô tức giận ngẩng đầu nhìn Lỗ Phong.

“Mẹ, phim bắt đầu rồi”. Phát hiện mẹ không vui, Đậu Đậu cố chịu đựng đau đớn khi bàn tay bị siết chặt mà nhắc nhở mẹ.

Hoài Nguyệt nhận ra mình đang nắm tay Đậu Đậu quá chặt, vội vàng cầm tay Đậu Đậu lên xem. Bàn tay vốn trắng nõn giờ đã hơi đỏ, cô rất thương, vội đưa lên miệng thổi: “Đậu Đậu đau không? Mẹ bất cẩn quá”.

“Không đau”. Đậu Đậu nhỏ giọng nói, “Mẹ, mẹ đừng giận bố nữa. là con muốn bố lái xe đưa mẹ con mình đi mà. Trước cửa Thủy Cung lúc nào cũng vắng người, Đậu Đậu nghĩ mẹ sẽ sợ”.

Mắt Hoài Nguyệt lập tức ngân ngấn nước. Có lần cô dẫn Đậu Đậu đi xem cá đến tận lúc đóng cửa mới đi ra. Khu vực đó người ở thưa thớt, nửa tiếng mới có một chuyến xe buýt, gọi taxi cũng không có. Một người phụ nữ độc thân trẻ tuổi như cô vào một em bé nhỏ như vậy đứng ở vùng ngoại ô, chưa nói đến người xấu mà ngay cả một con chó cũng làm cô sợ hãi. Không ngờ Đậu Đậu ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại nhớ kĩ vẻ thấp thỏm lo âu của mẹ.

Cô lén lau nước mắt, cố gắng bình tĩnh nói với Đậu Đậu: “Đậu Đậu đừng sợ, mẹ cũng không sợ, con tập trung xem phim đi”.

Đậu Đậu nhanh chóng bị bộ phim đang chiếu hấp dẫn, thậm chí quên cả túi bỏng ngô trên tay, thỉnh thoảng lại vui vẻ cười ha ha. Có điều Hoài Nguyệt và Lỗ Phong ngồi hai bên lại cảm thấy không hề vui vẻ.

*** *** ***

Buổi sáng thứ 7, Cơ Quân Đào thức dậy rất sớm. Cơ Quân Dã bắt đầu gióng trống khua chiêng chuẩn bị cho triển lãm tranh, cô nói buổi chiều mới tới đây. Hình như hôm qua hai mẹ con nhà hàng xóm cũng không về. Mấy ngày nay chồng cũ cô ấy hay lái xe đưa hai mẹ con về, có lúc anh đứng bên cửa sổ nhìn thấy, trong lòng thấy rất khó chịu. Nhưng thấy hắn không đưa mẹ con cô ấy về trong lòng anh càng thấy khó chịu.

Buổi tối hôm qua anh đã vẽ rất khuya, đến tận lúc kiệt sức vì mệt, mục đích chính là để ngủ ngon hơn một chút, nhưng kết quả là lại ngủ không ngon chút nào.

Cả đêm anh đều nằm mơ, mơ thấy mẹ bế bế mình vượt sông đuổi theo bố. Sau đó mặt mẹ biến thành mặt Hoài Nguyệt, người đứng bên bờ bên kia biến thành chồng cũ cô ấy. Cô ấy khóc

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,64 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT