|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cửa… Á?!…”
Cô nói còn chưa hết câu, đã bị Tả Húc một tay ôm gọn vào trong lòng.
Lương Ưu Tuyền cảm thấy hình như hắn đang run rẩy, cô xoa xoa lưng hắn như dỗ một đứa trẻ nhỏ: “Không có việc gì, không có việc gì. Tôi sẽ bảo vệ anh.”
Tả Húc nghe vậy càng không vui. Hắn siết chặt hai vai Lương Ưu Tuyền, không hề cảm kích, thậm chí có phần kích động hỏi: “Thừa hơi, ai cần cô bảo vệ? Tôi nói tôi muốn được cô bảo vệ sao?!”
“…” Lương Ưu Tuyền hai vai bị hắn siết rất đau, đến mức mất hết khả năng mở miệng. Thấy một cánh tay Lương Ưu Tuyền bị thương, Tả Húc ôm cô vào lòng, dứt khoát đưa cô đến phòng cấp cứu.
10 phút sau cảnh sát đi đến hiện trường. May mắn là lực sát thương của bom nhỏ nên không nhiều thiệt hại, cũng không có thương vong. Nhưng phòng Lương Ưu Tuyền thì đã biến thành là một đống hỗn độn cộng với mùi khói súng nồng nặc. Căn cứ vào việc nạn nhân là bệnh nhân tầm thần, đồn công an đem vụ án lên trình báo với đội cảnh sát hình sự để điều tra.
Trong phòng cấp cứu
Y tá đang giúp Lương Ưu Tuyền rửa sạch miệng vết thương. Những mảnh vỡ của ván cửa khi bay ra đã đâm rách làn da cô, tuy nhiên vết thương không tính là nghiêm trọng.
Chờ băng bó xong, Lương Ưu Tuyền ôm cánh tay đi tìm Tả Húc. Cô tìm khắp nơi trong bệnh viện, rốt cục thấy hắn đang ngồi trên sân thượng. Tả Húc ngồi trên hàng rào, tay cầm điếu thuốc, vừa hút vừa ngắm trăng.
Lương Ưu Tuyền không biết rốt cục hắn đang tức giận hay là sợ hãi. Tức giận thì chẳng có đạo lý gì cả, mà sợ hãi thì sao thấy không giống lắm.
Cô leo lên ngồi cạnh Tả Húc: “Anh không cần cảm thấy áy náy. Đấy là công việc của tôi.”
Tả Húc nhìn những ngụm khói đang bay lên, không nói gì.
Lương Ưu Tuyền mím môi: “Tuy lực sát thương của bom không lớn, nhưng đủ để lấy mạng anh. Hiện giờ hoàn cảnh của anh đang vô cùng nguy hiểm. Tôi đã liên hệ với tổ chuyên án, chốc nữa sẽ có người đón chúng
ta.”
Tả Húc dập mẩu thuốc, cười vô cảm, nâng cánh tay bị thương của Lương Ưu Tuyền lên: “Tôi chán ghét những người phụ nữ tự chủ. Cực kì chán ghét, cực kì phản cảm…”
“Tôi nói anh nghe, đây là công việc của tôi. Anh cho rằng tôi muốn tôi muốn chết chắc?”
“Nếu chết thật thì sao?”
“Nếu chết thì đó chính là số mệnh. Chẳng lẽ tôi chết còn biến thành quỷ tìm anh đòi mạng sao?” Lương Ưu Tuyền không cho là đúng cười.
Tả Húc lẳng lặng nhìn cô, sự tức giận ban nãy dần dần tan biến. Hắn vươn người ra khẽ
chạm môi vào môi của cô.
“Cám ơn cô đã cứu tôi. Nhưng tôi hy vọng cô sẽ dừng việc bảo vệ tôi lại. Sứ mạng của cô hãy trao cho người nào đó xứng đáng.”
Lời của Quần Lót: *bắt đầu lảm nhảm* Khi gặp tình huống nguy hiểm, điều đầu tiên người ta nghĩ đến chính là bảo vệ bản thân mình. Thật ra đoạn bom nổ trong truyện (chính xác là đoạn Lương Ưu Tuyền bảo vệ Tả Húc) ban đầu có hơi khó hiểu. Điều đầu tiên Lương Ưu Tuyền làm là nằm úp xuống, sau đó đẩy ngã Tả Húc và nhảy lên che cho anh. Ban đầu Quần Lót không hiểu lắm, cho rằng ý tác giả là Lương Ưu Tuyền đẩy ngã Tả Húc. Nhưng giờ thì đã hiểu. Điều đầu tiên Lương Ưu Tuyền làm là bảo vệ chính mình, đó là bản năng rồi. Sau đó cô nhớ ra còn Tả Húc và kéo anh ngã xuống. Đoạn này không đáng nói đến, bởi ai cũng sẽ làm thế. Nhưng cuối cùng cô lại lấy thân mình che cho Tả Húc, chi tiết này khiến tôi nhớ đến hành động Tần Thiên Lãng bảo vệ Vi Lam trong “Tháng sáu trời xanh nhạt”. Khi xảy ra vụ tai nạn điều đầu tiên Thiên Lãm làm là quẹo tay lái sáng trái (như thế sẽ giảm tối đa thương tổn cho bản thân), nhưng sau khi nhớ ra Vi Lam ngồi ở ghế phụ thì anh dùng hết sức quẹo sang hướng ngược lại. Thật ra hành động như Thiên Lãng đã làm, trên đời mấy ai làm được? Đặt một cái gì lên trên bản thân, việc này nói dễ nhưng làm thì không dễ nhé (cá nhân tôi hiện giờ không làm được). Nhưng lại lan man rồi, ha ha. Thật ra tôi muốn nói, Thiên Lãng dùng thân mình che chắn không phải vì anh cao thượng, tôi dám chắc nếu người đó không phải Vi Lam thì anh sẽ không làm thế đâu. Nhưng còn Lương Ưu Tuyền thì sao? Cô đã yêu Tả Húc ư? Quả thật điều này tôi không dám chắc. Ban đầu tôi cho rằng là vì ý thức công việc, nhưng điều đó chẳng phải quá cao thượng sao? Vi Lam dù sao cũng đã sống với Thiên Lãng nhiều năm, dù không yêu nhau nhưng vẫn có tình cảm, như thế việc hy sinh bản thân để bảo vệ ai đó còn có thể hiểu được. Nhưng Tả Húc và Lương Ưu Tuyền vẫn là những người xa lạ quen biết, tôi không thích những thứ quá cao thượng đến mức trở nên giả tạo, thế nên tôi sẽ hiểu là đối với Lương Ưu Tuyền, việc bảo vệ nhân chứng là rất quan trọng, và bản thân nhân chứng kia cũng khá quan trọng (chỉ là khá thôi), có lẽ một phần nào đó là vì cô biết ơn anh (anh chả giúp cô giải vây bao lần còn gì). Một lúc nào đó, ở những chương sau, tôi sẽ tiếp tục nói về việc này (khi đã thêm một số sự việc nữa xảy ra, vì việc đó thực sự rất thú vị đấy). Còn từ giờ đến lúc đó, các bạn cứ suy nghĩ đi nhé. Vì sao Lương Ưu Tuyền coi trọng việc bảo vệ Tả Húc hơn bản thân?
Chương 8
“Đợi chút. Anh nói mấy lời vô nghĩa đó thì hôn tôi làm gì?” Lương Ưu Tuyền nghiêng đầu, trong mắt có tia tức giận.
Tả Húc cũng giật mình. Ặc! Vì sao hắn lại hôn Lương Ưu Tuyền?
“Trả lời đi chứ!”
“Để cảm ơn.”
“Anh là người ngoại quốc chắc?! Bắt tay không được à?”
“…” Tả Húc thong thả nháy mắt mấy cái, nghiêm túc giải thích: “Gần đây có nhiều phim tình cảm mà. Cô cứ coi như vừa phối hợp cùng tôi đóng một cái MV tình cảm đi.”
Lương Ưu Tuyền giơ nắm đấm lên. Đột ngột tờ phiếu “không đánh” thứ ba đặt ra trước mặt cô. Đáng chết, lại không được đánh kẻ đáng bị đánh!
Tả Húc xé toang tờ phiếu, từng vụn nhỏ rơi xuống bãi cỏ như ‘Thiên nữ tán hoa’ (QLCC: nghĩ là thiên nữ rải hoa ~ cám ơn bạn Hoa đã nhắc nhé :”>). Hắn âm thầm thở hắt ra, nhảy xuống rồi xoay người nói: “Ân nhân cứu mạng, có cần tôi đỡ cô không?”
Lương Ưu Tuyền khinh thường hừ nhẹ, vừa vặn nhìn thấy một chiếc Audi chạy qua cổng bệnh viện. Vì thế cô chống tay, tự mình nhảy xuống. Hứ! Chị đây đủ khả năng, không cần mi giúp.
“Đi thôi, người của tôi đến rồi .”
“Tôi có thể về nhà rồi?”
“Phòng bị nổ tung như thế mà còn muốn về nhà?” Lương Ưu Tuyền toàn thân tỏa ra uy lực: “Đi theo chị!”
“…” Con nhỏ này khẳng định ngày nào không uy hiếp người khác thì ngày hôm đó ăn cơm không ngon.
Chiếc xe rẽ vào ngõ, đón người, rồi đi ra. Lương Ưu Tuyền ngồi trên ghế phụ, Tả Húc ngồi ở ghế sau.
Tả Húc nhìn người con trai đang lái xe. Lúc thẩm vấn hắn có gặp qua người này, bởi vì mình không có phối hợp nên anh ta đã tức giận đến đập bàn. Những cảnh sát khác gọi anh ta là Lương đội trưởng.
Lương Ưu Hoa nhìn em gái thân yêu, lại qua kính chiếu hậu trừng mắt nhìn Tả Húc một cái: “Về cục trước đã.”
Lương Ưu Tuyền ngoan ngoãn nghe lời. Cô phát hiện sếp của mình – cũng chính là anh trai không có giới thiệu mình với Tả Húc, cho nên cô cũng không nhiều chuyện. Dù sao việc bọn họ là người một nhà càng ít người ngoài biết càng tốt.
Trên đường, Lương đội trưởng nhận được điện thoại. Nội dung đại loại là luật sư của Tả Húc yêu cầu cảnh sát lập tức phóng thích hắn. Tên đó còn nói cảnh sát đã cố ý đem tính mạng Tả Húc ra đùa giỡn, nếu giờ còn cố ý tạm giam thì sẽ đem việc này ra kiện.
“Có đủ ý thức pháp luật hay sao?” Lương Ưu Hoa nói đầy ẩn ý.
Tả Húc đương nhiên không thể tùy ý tuân theo sự sắp đặt của cảnh sát. Hắn nhún nhún vai: “Muốn đem tôi ra làm mồi thì cũng phải để ý đến giá cả của mồi chứ.”
Lương Ưu Hoa khinh thường hừ nhẹ: “Không sai. Anh đúng là rất nhiều tiền, nhưng anh có nghĩ tới tính mạng của mình chắc? So với việc bị giết người diệt khẩu, sao không phối hợp cùng cảnh sát bắt tội phạm đi. Hơn nữa, tôi nghi ngờ quả bom kia là do anh bày ra.”
Lương Ưu Tuyền sửng sốt: “Đội trưởng, em có thể chứng minh không phải…”
“Em im ngay. Quả bom mini kia đặt dưới giường của em! Dựa theo diện tích của vụ nổ, người chết đầu tiên chính là em!” Quả thật có thể không khoa trương mà nói rằng lúc Lương Ưu Hoa mới biết được vị trí của quả bom, anh đã bị dọa cho toát hết mồ hôi hột.
Lương Ưu Tuyền giật mình nháy mắt mấy cái. Cô quay đầu nhìn Tả Húc thì thấy hắn đang nhíu mày. Nhìn không ra hắn rốt cục đang nghĩ gì.
Nói như thế, đối phương cũng không phải muốn giết người diệt khẩu, chẳng qua chỉ là muốn cảnh cáo thôi.
“Đội trưởng, chẳng phải máy quay của bệnh viện có theo dõi những người ra vào sao?” Lương Ưu Tuyền phát hiện chuyện này ngày càng phức tạp. Nhưng ít nhất thực tế đã chứng minh, Tả Húc tuyệt đối không phải là không biết gì.
“Hung thủ lựa chọn tết Trung thu để động thủ, chính là đã biết trước tối nay có hoạt động. Hắn thừa dịp hỗn loạn bèn đột nhập, có hơn một trăm người ra vào. Còn tại hiện trường thì vẫn đang điều tra, thu được một số manh mối.” Lương Ưu Hoa nói những lời này đương nhiên là cho Tả Húc nghe.
Tả Húc lại ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ dù không có gì đáng để nhìn, trầm mặc không nói.
Lương Ưu Tuyền mấp máy môi. Hành vi của Tả Húc đối với bản thân hắn là rất bất lợi. Bất quá cô có thể lý giải là vì hắn không hề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




