|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đêm ông nàng sưởi ấm mà không có tà tâm. Tóm lại ông này là người không bị kiểm soát bởi dục vọng ^^).
“Vậy cô cởi thử đi. Xem tôi có hay không có phản ứng.”
“Có phải anh thấy chưa bị tôi đánh chết nên chưa thỏa mãn không?”
“…” Tả Húc nghiêng người về phía sau “Tôi muốn nói cô nghe cho rõ. Tôi nhường cô không phải vì tôi sợ cô, mà là vì tôi là đàn ông.”
(QLCC: chém gió thành thần)
Lương Ưu Tuyền đang nằm im trên giường bỗng nhiên xoay người đổi tư thể. Tả Húc lại tưởng cô ta muốn lao đến đánh mình liền vội vàng bật trở lại giường. Lương Ưu Tuyền thấy hắn như chim sợ cành cong, không khỏi cười một tiếng: “Sáu tuổi đã đi đóng phim giống anh, khẳng định từ nhỏ đã bị bạn bè bắt nạt…”
Tả Húc nhớ lại ngày xưa, hắn bận đến mức gần như không có thời gian tới trường. Những hôm hắn có mặt ở trường đều là những hôm có kì thi. Còn trường đại học thì cũng là trường dành cho những người nổi tiếng và giàu có, đương nhiên không hề sung sướng, ngạc nhiên đến mức la hét khi nhìn thấy hắn. Tổng kết lại, cuộc sống của Tả Húc là muôn màu muôn vẻ lại là nhất thành bất biến (đã hình thành rồi thì sẽ không thay đổi).
“Này. Vì sao anh không tiếp tục làm diễn viên? Quá vất vả à? Hay là vì đã kiếm đủ tiền rồi?” Lương Ưu Tuyền gấp cuốn tạp chí lại, cười tủm tỉm nhìn hắn.
Tả Húc kín đáo cười: “Vậy sao cô lại làm cảnh sát? Là vì thấy cuộc sống quá an nhàn nên chán hay là vì cảm thấy mình sống đã đủ lâu rồi?”
Nếu muốn biết bí mật của người khác thì trước hết phải nói ra bí mật của mình đã. Cái này gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau.
“Ông nội tôi là chánh án, ba tôi là trưởng giám ngục, cho nên tôi đương nhiên phải đi làm cảnh sát. Cái này gọi là một dây chuyền phục vụ. Được, giờ đến phiên anh nói.”
“…” Tả Húc nhướn mày. Xem ra cô gái này tuy nhỏ nhưng gia thế cũng không nhỏ đâu.
“Mỗi ngày đứng trước máy quay để diễn cuộc đời của người khác là không có ý nghĩa.” Tả Húc tìm đại một lý do, qua loa cho xong.
Lương Ưu Tuyền nghiêng đầu nhìn hắn. Trước lúc tiếp cận Tả Húc cô đã điều tra hắn, thậm chí còn từng một lần xem phim của hắn. Không thể không nói, diễn xuất của hắn cực kì biểu cảm, không ai có thể không cảm động, chính là một diễn viên thiên tài, hoàn toàn không giống với một số diễn viên thần tượng hiện nay – chỉ có khuôn mặt đẹp chứ không có tài năng.
Lương Ưu Tuyền còn nhớ rõ trong buổi ra mắt lần trước, cô chú ý thấy trong lúc đang chiếu phim, bất kể xung quanh có ồn ào cỡ nào Tả Húc cũng không để tâm, dường như toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào diễn xuất của các nhân vật. Nếu có người nào diễn hay hắn tuyệt đối không keo kiệt mà vỗ tay ca ngợi.
“Tôi có thể nhìn ra được, anh vẫn rất yêu thích nghề diễn viên.”
Tả Húc khóe miệng mỉm cười. Hắn không nói gì, chỉ quay lưng lại phía Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền thò người ra nhìn lại. Yêu thì nói yêu, không yêu nói không yêu, có gì mà không dám nói. Càng khó hiểu hơn, sao cô lại có cảm giác hắn đang rất buồn?
“Tả Húc, anh đói à? Muốn tôi đi lấy cho anh bánh trung thu không?” Lương Ưu Tuyền tuy không hiểu hắn đang nghĩ gì nhưng vẫn cố tốt bụng.
“Đói. Tôi muốn ăn bánh đậu cùng ngũ nhân, tốt nhất là thêm một ly cà phê nữa. Cám ơn.”
“…” Lương Ưu Tuyền suy sụp hạ vả vai. Mình mẫn cảm quá rồi, hắn thật sự không hề buồn bã gì hết, ngược lại đang rất sung sướng là đằng khác.
Một lúc sau, Lương Ưu Tuyền lẻn vào văn phòng của viện trưởng, nhân lúc ông đang ngủ liền lén lấy trộm một hộp bánh trung thu rất to.
Trên đường khiêng hộp bánh quay về phòng, lúc đi ngang qua sân cỏ, Lương Ưu Tuyền vô tình nhìn thấy mặt trăng vừa to vừa sáng. Cho nên cô đứng ở ngoài cửa sổ, gọi Tả Húc cùng xuống ngắm trăng.
Tả Húc lười không muốn đi, nhưng thấy Lương Ưu Tuyền giơ nắm đấm lên thì đành thở dài bước xuống.
Dưới gốc cây, Lương Ưu Tuyền ngồi xếp bằng, chọn một cái bánh nhân đậu cùng một lon nước chanh đưa cho Tả Húc.
Tả Húc cắn bánh trung thu, trong lòng không hiểu nổi trên đời này sao lại có thể có người muốn ngồi đây ngắm trăng cơ chứ.
“Tôi còn tưởng hằng ngay anh đều dùng súp vây cá súc miệng chứ?” Lương Ưu Tuyền bây giờ mới phát hiện Tả Húc hóa ra không hề kén ăn, cho cái gì ăn cái đấy.
“Làm diễn viên rất khổ cực, thường xuyên không được ăn no. Có cái ăn là tốt rồi.” Tả Húc trèo lên cây, thở dài: “Cái nghề này để kiếm được tiền rất vất vả, thậm chí còn có thể vì một bộ phim mà mạo hiểm tính mạng nữa.”
“Đừng lừa tôi. Làm sao có thể như thế được?” Lương Ưu Tuyền cười nhạo.
Tả Húc cười không nói gì, cắn một miếng bánh trung thu lại uống một ngụm nước chanh, trong đáy mắt xuất hiện một ánh nhìn khó tả, nhưng rất nhanh đã biến mất như chưa từng xuất hiện.
Không ngờ Lương Ưu Tuyền lại nhận ra được tia biến hóa đó trong mắt hắn, cô vỗ vỗ vai Tả Húc: “Tôi biết anh cũng không thích ở trong này mãi. Tôi đương nhiên cũng không muốn rồi, cho nên hay là anh thành thật một chút đi…”
Tả Húc liếc cô một cái, hung hãn hất tay cô ra, nói: “Muốn biết thì tự đi mà tìm hiểu. Tôi không biết gì hết.”
“Anh khôn ngoan như vậy vì sao lúc này còn nói dối nữa?” Lương Ưu Tuyền nói “Anh vừa có tiền vừa có địa vị, ngộ nhỡ tin anh ở trong viện tâm thần bị truyền ra ngoài, cổ phiếu công ty anh nhất định sẽ đi xuống. Ah, đúng rồi. Tôi biết anh có trong tay 20% cổ phần của tập đoàn Tinh Hỏa, chính là đại cổ đông đó.”
“Nông cạn. Cô không cho rằng đó chính là một loại lăng xê sao? Cô không biết giới giải trí chính là một thế giới trắng đen điên đảo sao?” Tả Húc bất đắc dĩ lắc đầu, tin tức dù là tốt hay xấu thì cũng đều là do chính các công ty giải trí đưa ra cả thôi.
“Ví dụ thử đi.”
“Chẳng hạn như tin cô là người yêu của tôi được tung ra khiến mọi người kịch liệt thảo luận, lại đúng lúc phim được ra mắt nên đã lăng xê cho bộ phim. Nhân tiện nói cô nghe, hiện giờ cô đang được cư dân mạng đem ra làm thịt đó, còn bộ phim lại rất ăn khách. Phải có scandal thì mới bán ra được, cô biết chưa?”
“…” Lương Ưu Tuyền đôi mắt vụt sáng, cười ngốc hỏi: “Tôi giúp anh lời bao nhiêu tiền?”
“A… Cũng không nhiều, mấy chục vạn thôi.” Tả Húc không biết từ đầu lôi ra mười tờ tiền mệnh giá lớn đặt trong lòng bàn tay Lương Ưu Tuyền “Cũng không thể khiến không cho cô lợi nhuận, chia hoa hồng.”
“…” Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn Tả Húc đang cười xảo quyệt, tức giận đem tiền ném lên người hắn: “Anh to gan nhỉ? Dám dùng thủ đoạn ấy với cả cảnh sát sao?”
“Có gì mà phải tức giận? Cùng lắm mấy ngày nữa thì bọn họ cũng quên cô đi thôi.” Tả Húc vuốt vuốt áo, nhất phái tự tại.
Lương Ưu Tuyền đảo mắt, kéo Tả Húc về phòng. Cô mượn đề tài để nói chuyện: “Anh kiếm tiền thế nào tôi mặc kệ, nhưng tôi tò mò muốn biết mấy người trên mạng viết cái gì.” Cô nghi Tả Húc là thông qua internet để cùng tội phạm liên hệ, cho nên cực kì cần password máy tính để vào xem xét.
“Password là 1234.”
“?! …” Lương Ưu Tuyền nghe thế thì dừng lại, im bặt. Cô ngoái lại nhìn về phía sau, thấy hắn tươi cười với vẻ mặt “tôi hiểu cô mà”, trong lòng cực kì ức chế.
“Anh có biết tôi đang nghĩ nên cho anh một trận không?”
“Tôi đã nói từ trước rồi mà. Cô cứ bám theo tôi ở chỗ này cũng không chiếm được thông tin gì có giá trị đâu.” Tả Húc nhẹ nhàng vứt ra một ánh mắt mê hoặc.
Lương Ưu Tuyền sợ nhất chính là gặp phải loại đối tượng như thế này. Từng câu từng chữ của hắn đều là nói thật, nhưng thật ra chẳng có câu nào là đáp án cả. Giống như có người đang đặt một cái bẫy, dù không muốn cũng phải bước vào, mà bước vào rồi lại chỉ có thể đứng đó, không cách nào thoát ra được.
Đúng lúc này, cái loa công suất lớn bắt đầu phát ra tiếng gọi mọi bệnh nhân về phòng nghỉ ngơi. Có một nhóm y tá chạy trên mặt cỏ đuổi bắt một nhóm “Mặt trăng”, “Hằng Nga” và “Thỏ ngọc” (QLCC: chính là mấy người hoang tưởng đấy ạ). Lương Ưu Tuyền thấy bọn họ mồ hôi đầm đìa đang đuổi theo mấy bệnh nhân thì cũng nhiệt tình giúp đỡ, giữ được hai bệnh nhân cùng phòng với nhau. Cô mỗi tay xách cổ một người, kiên quyết kéo bọn họ về phòng bệnh.
Tả Húc nhìn Lương Ưu Tuyền, tự nhiên không kiềm chế được rùng mình.
Một lúc sau Tả Húc và Lương Ưu Tuyền cùng quay trở lại phòng bệnh. Lúc mở cửa Lương Ưu Tuyền chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động lạ. Cô kéo Tả Húc, đứng lên che chắn cho hắn, tai nghiêng nghiêng nghe ngóng…
“Làm sao vậy?”
Lương Ưu Tuyền ra dấu im lặng, chăm chú lắng nghe… Tích tích tích tích…
Cô cẩn thận lại thêm một bước nữa, tiếng đồng hồ vốn có quy tắc ban nãy bỗng nhiên nhanh hơn, liên tục vang lên. Cô trong mắt kinh hãi, bởiv ì tình hình lúc này dù chạy cũng không kịp nên cô nằm úp xuống, sau đó cô đột nhiê nnhớ ra. Lương Ưu Tuyền đẩy ngã Tả Húc rồi nhảy lên lưng hắn, hai tay bảo vệ đầu của hắn, dùng chính thân mình để che chắn cho hắn.
Chỉ nghe thấy có một tiếng nổ lớn, phòng bệnh nháy mắt bị bom phá tan.
Cùng lúc đó còi báo động vang lên nhức óc, các y tá xung quanh đều hoảng sợ. Tất cả các bệnh nhân đều bị hoảng loạn.
Lương Ưu Tuyền cố hết sức bò lên, vỗ vỗ Tả Húc lúc này sắc mặt tái nhợt: “Xem đi. Kẻ thù tới tìm tận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




