|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ta hoàn toàn có thể diễn các vai yêu ma quỷ quái. Không chừng sau này người ta sẽ không dọa đám trẻ con bằng “ông ba bị” nữa mà thay bằng các vai diễn của Lương Ưu Tuyền cũng nên.
Lương Ưu Tuyền đắc ý nhún vai: “Vừa rồi chỉ là làm nóng người thôi. Sau đây tôi sẽ vì mọi người mà hát một bài, khụ khụ…”
Mà khi cô vừa bắt đầu hát, những ánh mắt sùng bái lập tức biến mất. Mọi người lập tức lấy cớ đi vệ sinh để đứng dậy.
Viện trưởng bệnh tim lại sắp tái phát, vội dẹp tất cả sang một bên, hỏa tốc đem Lương Ưu Tuyền xuống dưới sân khấu.
“Im lặng im lặng! Tiết mục cuối cùng của ngày hôm nay, xin mời diễn viên đại tài của viện chúng ta. Người đó đêm nay sẽ vị mọi người mang đến ba tiết mục, thật vô cùng hãnh diện! Xin mời ‘Nãi Đường’ của viện ta! Kẹo Mạch Nha lên sàn!…”
(QLCC: ý bác viện trưởng là ‘Nãi Đường’ hàng nhái nhá. Bác ấy vẫn chưa biết Tả Húc là ai đâu.)
“Kẹo Mạch Nha cố lên! Kẹo Mạch Nha saranghee yo!” Nhóm y tá đồng loạt đứng lên, trong tay còn có mấy cái áp phích quảng cáo. Hứ, đừng tưởng rằng hàng nhái thì không có fans nhé, cứ trai đẹp là thế nào cũng có fan.
“…” Tả Húc nhăn mặt, hóa ra chính mình mới là trung tâm buổi biểu diễn.
Lương Ưu Tuyền cười lạnh hai tiếng, đá đá chân Tả Húc: “Có bản lĩnh thì anh lên biểu diễn đi.”
“Mau thành khẩn khai báo. Cô đổi chác tôi lấy cái gì?”
(QLCC: Lương Ưu Tuyền đã bán đứng Tả Húc với ông viện trưởng, tức là gián tiếp ép anh lên sân khấu.)
“Một cái bánh trung thu, nhưng vừa rồi cho anh thì anh không ăn. Giờ có muốn cũng không còn nữa đâu.” Lương Ưu Tuyền chỉ chỉ bụng, cười khanh khách.
Bốn phía tiếng hô ngày càng to. Tả Húc một tay đặt dưới bàn, mi mắt hơi khép, bày ra một bộ dạng cực tao nhã trầm tư… Nếu hiện tại mình không lên diễn, dám bị Lương Ưu Tuyền đánh chết tươi lắm.
Lương Ưu Tuyền thấy hắn bày ra bộ dạng như thế, thuận chân đạp cho hắn một cái. Tả Húc giật mình, đứng dậy đi đến sân khấu trong khi tiếng vỗ tay vẫn không dứt bên tai.
“Đầu tiên, tôi sẽ vì mọi người mà kể một câu chuyện rất thú vị như sau…” Tả Húc đột nhiên thật cao hứng, bỏ qua tâm tình nặng nề, thật nhẹ nhàng thong thả bắt đầu: “Một đêm đông lạnh giá, có một cô bé rất đáng yêu vì tìm kiếm mẹ của mình…BALALAL…”
Kết thúc câu chuyện, cô bé kia chết cóng trong băng tuyết. Giọng nói cùng cách biểu cảm của Tả Húc vô cùng cảm động, khiến cho ở phía dưới sân khấu sụt sùi tiếng khóc.
Lương Ưu Tuyền khóe miệng run run, lấy tay lên lau lau nước mắt. Cô bé kia đáng thương quá! Con bà nó, hôm nay không phải tiết thanh minh sao lại kể chuyện này! (QLCC: tiết thanh minh là lễ tảo mộ)
Tả Húc thấy vẫn chưa đạt được mục đích của mình, hắn lập tức thay sang bộ mặt vui vẻ, yêu cầu DJ (QLCC: gọi thế cho nó sành điệu) đổi sang một bài hát sôi nổi. Hắn đeo kính râm, cười nói: “Được rồi được rồi, mọi người sao lại buồn bã như vậy? Hôm nay là ngày vui cơ mà. Tôi sẽ biểu diễn tiết mục thứ hai, vì mọi người sẽ bắt chước Micheal Jackson!”
Trong toàn hội trường vang lên một hit nổi tiếng của MJ “Black or White”. Không khí lập tức sôi động.
Mọi người nghĩ hắn sắp thể hiện khả năng nhảy của mình nên ai cũng đều rất hào hứng…
Đột nhiên, Tả Húc nằm lăn ra, hai tay giao nhau trước ngực, khóe miệng hơi giơ lên, bình thản nằm giữa sân khấu.
“Kẹo Mạch Nha mau nhảy đi chứ! Hết nhạc nền rồi kìa!”
“Ối xin lỗi, tôi quên nói. Tôi bắt chước MJ sau khi ông ấy qua đời…”
“…”
“Tiết mục thứ ba là…”
“Đi xuống đi xuống! Anh chiếm mất 12 phút 48 giây rồi. Đúng ra trong khoảng thời gian này tôi có thể kiếm được mấy triệu đô la rồi! Anh mau lui xuống mà lấy lồng đựng cơm đi, anh bị công ty chúng tôi khai trừ!!” Một người bệnh trước đó làm về kinh tế và tài chính chỉ chỉ, trên cổ tay có vẽ một cái đồng hồ Rolex.
“Ah, thế thì tôi không làm Bill Gates chậm trễ nữa vậy.” Tả Húc cúi đầu, không nhìn bốn phương tám hướng truyền đến các loại trừng mắt lại liên tục cúi người tránh những chiếc dép đang bay đến, mặt vẫn mỉm cười lui xuống.
Viện trưởng lau lau mồ hôi đang nhỏ giọt, cười gượng hai tiếng: “Khiêu vũ đi. Mọi người chuyển cái bàn đi. Khiêu vũ khiêu vũ!”
Một giai điệu duyên dáng vang lên. Lập tức nam nữ lập thành nhóm, đều bị say mê trong đó.
Lương Ưu Tuyền tò mò nhìn hắn: “Này. Nếu anh không bị đuổi xuống thì tiết mục thứ ba anh sẽ biểu diễn cái gì?”
“Hả? …” Tả Húc dự tính ngay tiết mục thứ nhất đã bị đuổi xuống, không nghĩ đến còn phải biểu diễn tiết mục thứ hai. Lúc này, hắn thấy một y tá đang đến gần liền vội đứng dậy, hướng Lương Ưu Tuyền chìa tay ra: “Nhảy điệu này đi.”
Lương Ưu Tuyền giật mình: “Tôi không biết nhảy.”
“Tôi lui cô tiến. Đơn giản thế thôi.” Tả Húc kéo Lương Ưu Tuyền, một cái xoay tròn đã bước đến trung tâm hội trường.
Lương Ưu Tuyền chưa từng khiêu vũ, thân trọng cúi đầu nhìn chân Tả Húc di chuyển. Tả Húc nhảy từng bước hoàn hảo mà cô nhảy cũng không ngờ mình vốn ngốc như thế lại nhảy trơn tru như vậy. Khó tin nhất là Tả Húc không mắng cô ngốc nghếch, ngược lại còn thả chậm bước chân phối hợp cùng mình.
Sau khi nhảy thành công một điệu, cô không khỏi kinh hỉ kêu lên: “Khiêu vũ rất tuyệt nha.”
Tả Húc cười như không cười nhếch môi lên, cười rất ôn nhu. Lương Ưu Tuyền vì thế mà sửng sốt. Đừng nói là dáng vẻ hắn cười lại quyến rũ như thế này chứ.
“Có phải có người uy hiếp anh không? Hay anh đang bảo vệ ai?…” Lương Ưu Tuyền không đầu không đuôi hỏi.
Tả Húc thu lại nụ cười: “Không hiểu cô nói gì nữa.”
“Chính là về đống vũ khí đó. Theo tư liệu điều tra được, giả thuyết anh là chủ mưu xem ra không còn hợp lý nữa.” Sáng nay Lương Ưu Tuyền đã nhận được tin thông báo, đem mục tiêu chuyển hướng đến cha nuôi của Tả Húc, cũng chính chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Tinh Hỏa: Dương Lễ Trung.
Dương Lễ Trung năm nay 65 tuổi. Hắn trước khi thành lập tập đoàn giải trí Tinh Hỏa chính là một bộ đội đặc chủng. Tuy nói Dương Lễ Trung hiện nay định cư ở hải ngoại nhưng hàng năm đều về nước từ ba đến năm lần. Mà nhóm buôn lậu này có thể buôn bán ở cả Philippines, có đủ các loại súng phân biệt là súng lục ổ quay, tự động súng ngắn, súng Rifle, đủ các loại súng ngắn. Bước đầu kết luận súng đó tích trữ không phải nhằm mục đích bán mà chỉ là hàng mẫu để giới thiệu. Tuy rằng cảnh sát tạm thời bài trừ khả năng sẽ xảy ra bạo động nhằm tranh cướp vũ khí, nhưng thu được đến 30 loại súng siêu việt lại toàn thuộc hàng buôn lậu như vậy, án này nhất quyết không thể bỏ qua.
Tả Húc nhún nhún vai: “Nếu tôi không phải đối tượng bị tình nghi thì khi nào các người mới để tôi về nhà?”
“Tôi đang đợi anh nói ra sự thật đây. Tôi cũng chưa có nói anh không phải tòng phạm.”
“Kỳ thật tôi sống ở đây cũng rất thoải mái.” Tả Húc khiêu khích cười nói.
“ANH!…” Lương Ưu Tuyền dừng lại, buông tay Tả Húc ra. Cô vốn định quay về phòng bệnh, nào ngờ đám người đang nhảy múa kia lại vấp lẫn nhau nên lần lượt té ngã. Lương Ưu Tuyền đứng gần đó nên không kịp né ra, cô khẳng định nhất định mình sẽ bị ngã, cho nên lúc ngã về phía sau còn tìm cách đẩy Tả Húc ra (QLCC: không phải đẩy anh ngã đâu, ý là đẩy anh ý ra để anh ý không ngã ý). Nào ngờ Tả Húc có ý định đỡ cô, hắn nhanh nhẹn nắm lấy bả vai cô, khiến hai người chuyển vị trí cùng ngã xuống. 0.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tả Húc biết Lương Ưu Tuyền bị đè nặng nên vội tìm cách giảm bớt trọng lượng của mình xuống người cô. Đúng lúc này không biết thế nào lại sờ nhầm đùi Lương Ưu Tuyền. Hắn phản xạ né tránh, nhưng trên người vẫn còn bốn, năm người nữa đè lên. Hắn dưới tình thế cấp bách vội chống tay xuống, hai tay dùng hết sức, ách?!… Mềm mềm, hình như không phải bả vai?
Chỉ nghe Lương Ưu Tuyền thét một tiếng chói tay và “Bốp!”… Cho Tả Húc một cái tát vang dội.
Chương 7
Ánh trăng le lói chiếu sáng một người đang bất động. Lúc đầu nhìn bóng người sẽ tưởng người đó đang chống cằm suy tư, nhưng nếu nhìn chính diện thì sẽ nhận ra được hắn đang ôm một bên má bị sưng đỏ.
Đường đường là một tổng giám đốc thét ra lửa, không ngờ có ngày lại bị một ma nữ cùng phòng đấm đá? Nếu tin này truyền ra ngoài, hắn còn mặt mũi nào xuất hiện trước công chúng nữa.
Đột nhiên, một cái khăn mặt lạnh xuất hiện trước mặt Tả Húc.
“Chườm lạnh một chút. Một cái tát sẽ không khiến anh xí trai đi đâu, đừng lo nữa.” Lương Ưu Tuyền ngượng ngùng nhìn Tả Húc, bình thường người ta ngũ quan thanh tú như vậy mà giờ trên má in hằn dấu tay của cô.
“Cô không thấy mình cần xin lỗi sao?”
“Vì sao tôi phải xin lỗi? Là tại anh chạm vào tôi trước mà.” Lương Ưu Tuyền chỉ chỉ ngực. Lúc ấy tay hắn vừa bóp vừa sờ… Cho nên cô mới theo bản năng cho hắn một cái tát.
Tả Húc một tay chườm khăn lạnh, nhìn cô cười nhạt: “Bao nhiêu nữ nhân ở trước mắt thoát y tôi cũng chẳng có cảm giác. Cô nghĩ tôi muốn sờ cô chắc?”
Lương Ưu Tuyền bĩu môi: “Đừng nói như thể mình là Liễu Hạ Huệ. Tôi không tin nếu có phụ nữ cởi đồ trước mặt anh mà anh không có phản ứng.”
(QLCC: Theo tư liệu trên wiki thì Liễu Hạ Huệ từng gặp một người con gái bị cảm lạnh, ông bèn cởi áo của mình ra khoác cho nàng, suốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




