|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lập tức phát hỏa, cũng không chịu tự mình tỉnh ngộ! Bạn trai ở trong mắt em đến tột cùng là cái gì? Khi chuyện của anh với Tiếu Hồng vẫn còn mập mờ em đã không nói hai lời quyết định chia tay, có cho anh cơ hội cứu vãn mọi chuyện sao? Anh đứng dưới nhà em để xin lỗi, em té nước đuổi anh đi. Anh gọi điện thoại em cũng không chịu tiếp. Anh ở trong mắt em là vật có cũng được mà không có cũng không sao phải không? ! Ngay lúc anh bởi vì mất em mà đau khổ, chính Tiếu Hồng ở bên an ủi anh. Em chính là một bước đem anh vứt cho Tiếu Hồng!” Lâm Trí Bác gào to. Hắn bất chấp những bệnh nhân đang ngồi xung quanh, chỉ muốn nói cho rõ ràng.
Lương Ưu Tuyền đưa lưng về phía hắn, không thể quay đầu lại, càng không thể cãi lại hắn. Vấn đề của cô là như thế. Cô không thể cái gì cũng nhờ vả bạn trai, biết rõ chính mình không nên quá mạnh mẽ nhưng cá tính không cho phép. Cô đời này tuyệt đối không làm người thứ ba, cũng tuyệt đối không tiếp nhận một người yêu đã có quan hệ mập mờ với một cô gái khác.
Vẫn là câu nói: để cho người thứ ba xen vào thì dù có nói cái gì đi chăng nữa thì cũng đều là nhảm nhí.
…
Trên đường trở về phòng, Lương Ưu Tuyền bóp bóp bụng. Bị Lâm Trí Bác làm phiền ngay cả cơm trưa cũng chưa kịp ăn. Cô chạy đến quầy bán đồ ăn vặt của bệnh viện mua hai hộp mì ăn liền, mua cho cả Tả Húc.
Lúc cô đẩy cửa phòng ra liền thấy Tả Húc nhanh chóng đóng máy tính lại, hành vi mờ ám.
“Lén lén lút lút. Anh vừa làm gì?” Lương Ưu Tuyền hồ nghi hỏi.
“Cô quản à?”
“Anh nói lại lần nữa xem!”
“Kiểm toán.”
“Nói dối.”
“…” Tả Húc vừa muốn tắt nguồn, Lương Ưu Tuyền đã nhanh chóng cướp lấy máy tính mở ra xem.
Cô nhìn thấy tại topic tên “Bạn gái thần bí của Nãi Đường trong buổi ra mắt phim”, có “Mắt lé nói chân tướng” bình luận như sau: Nãi Đường có mù mắt mới đi coi trọng nữ nhân này. Mà cô ta có thể coi như nữ nhân sao? Trước sau như một, tivi màn hình phẳng. A, tôi nhớ hình như đã gặp ‘cô ta’ ở bên Thái Lan thì phải. (QLCC: nhắc đến Thái Lan chắc ai cũng nghĩ ra là muốn ám chỉ cái gì. Chính là phẫu thuật chuyển đổi giới tính đấy ạ.)
Lương Ưu Tuyền nhìn xuống, bình luân kia vẫn còn ở khung bình luận chưa kịp gửi đi. “Mắt lé nói chân tướng” chính là nick của Tả Húc! Lương Ưu Tuyền dùng mắt còn lại quét đến thì thấy Tả Húc đang muốn chuồn đi theo đường cửa sổ, liền nắm chặt ống quần hắn, mặc kệ hắn giãy dụa vẫn kiên quyết lôi hắn đến toilet, khiến Tả Húc ôm đầu chờ bị đánh…
Lại nghe đến “xoẹt” một tiếng, Lương Ưu Tuyền mở rộng cổ áo.
“Mở con mắt chết tiệt của anh ra! Chị đây rõ ràng có ngực!”
“…” Tả Húc bám vào cánh cửa như bạch tuộc, khản cả giọng kêu “Tôi không xem, cứu mạng cứu mạng, có người phi lễ~!…”
Lương Ưu Tuyền khóe miệng khẽ nhếch, kéo đầu hắn ra búng mí mắt của hắn. Không muốn xem cũng phải xem!
Tả Húc cứ nghĩ trước mắt mình sẽ xuất hiện hai ‘tiểu trân châu’ nhưng không ngờ trước mắt là chỉ có phần trên chiếc áo lót màu trắng. Nói tóm lại cũng là có ngực. (không có ngực thì sao lại mặc áo lót)
“Này! Hoặc là đừng cởi, hoặc cởi hoàn toàn. Như thế này là cô có ý gì? Có biết mấy hành vi như thế này là lãng phí thời gian người khác không hả?” Hắn nghiêm túc hỏi. Đương nhiên, câu nói đó lôi theo hậu quả chính là mặt mũi bầm dập bước ra ngoài toilet.
Chương 6
Tết Trung thu là lúc gia đình đoàn tụ, gặp gỡ người thân bè bạn. Các hộ lý vì chăm sóc bệnh nhân nên không thể về nhà, cho nên bệnh viện hàng năm tổ chức một bữa tiệc liên hoan ‘quần ma loạn vũ’ (ý ám chỉ ăn chơi loạn xạ thì phải ~ thứ lỗi tớ không giỏi diễn đạt, chỉ hiểu sơ sơ thế thôi) để bọn họ không cảm thấy cô đơn.
Mở đầu pạt ty, một bệnh nhân đã mười năm nhập viện vẩy mực múa bút, trong không khí nào nức tưng bừng của Tết Trung Thu đột nhiên nảy ra câu đối.
Vế trên —— Hằng Nga bôn nguyệt vì trường sinh;
Vế dưới —— thỏ ngọc bôn nguyệt vì hằng nga.
Hoành phi —— cải củ trắng đợi ta với!
(QLCC: thật sự không hiểu lắm @@)
Mọi người bệnh vỗ tay, thơ hay lắm, tuyệt hay.
Lần này viện có ngoại lệ, cho phép bệnh nhân tâm thần phân liệt tham dự tiệc tối. Đương nhiên bao gồm số 110 Lương Ưu Tuyền và số 438 Tả Húc.
“Không có lễ phục tôi không đi!” Tả Húc ôm cửa nhất định không chịu tham gia. Hắn không thích chen chúc trong một đám người điên ăn bánh trung thu đâu.
“Nghe lời… Đêm nay còn có múa hát biểu diễn nha. Có số 177 nhảy điệu lắc mông đấy nha!” Y tá ôm thắt lưng Tả Húc, cố gắng lôi hắn ra hành lang.
“Cái đó ai muốn xem!” Tả Húc cố gắng hít hít không khí. Số 177 chính là cái Tiểu Nguyệt Nguyệt bẩn thỉu, nấm mốc đầy mình kia chứ gì?
Ngay lúc Tả Húc đang cùng y tá nọ đang giằng co, Lương Ưu Tuyền cầm một cái bánh trung thu quay lại phòng. Cô hướng Tả Húc ngoắc ngoắc ngón tay: “Nhanh ra đây! Viện trưởng kêu anh lên sân khấu biểu diễn!”. Thật ra thì không phải thế, cô chỉ là thấy Tả Húc có vẻ khó chịu nên muốn làm hắn “vui vẻ” mà thôi. Còn Cái bánh trung thu trong tay cô chính là do viện trưởng lén lút đưa cho cô, chính là bánh làm từ Đạo Hương thôn (QLCC: đại loại ám chỉ thứ gạo gì đó…có lẽ là rất ngon).
“…” Tả Húc vội bỏ tay ra. Cũng kì quái, ai hắn trời không sợ đất không sợ, nhưng lại thực sự rất sợ Lương Ưu Tuyền.
Khi bọn họ đi vào hội trường liên hoan, nghe thấy các loại tiếng kêu vang lên, Tả Húc tưởng như mình đang ở sở thú.
Trên sân khấu, một người đàn ông đang biểu diễn ảo thuật bằng bài tây. Màn này thật ra rất quen, chính là cho một khán giả lên bốc bài, sau khi khán giả đó nhớ kĩ con bài mình vừa bốc liền đặt lại bài vào cỗ, sau cùng nhà ảo thuật sẽ nói ra quân bài người đó đã bốc được. Thật ra thì ý tưởng là như thế, nhưng người bốc bài lại không nhớ mình vừa bốc được con gì, nghe thấy nhà ảo thuật nói là “tám bích” cũng vội che miệng liên tục giơ ngón tay cái. Mà dưới sân khấu một đám người sôi nổi vỗ tay.
Tả Húc đứng ở góc tường, vẻ mặt ngây dại. Nói thật, buổi tiệc cuối năm của công ty cũng không náo nhiệt như thế này.
Lương Ưu Tuyền cầm bánh trung thu ra đưa cho Tả Húc: “Bánh trứng, cho anh một nửa đó.”
“…” Tả Húc nhẹ nhàng lắc đầu, lạy Chúc, miễn đi. Đêm nay, tập đoàn Tinh Hỏa đã cử từng bộ phân đi tham gia các loại tiệc tùng. Đúng ra hắn phải đến đài truyền hình để bàn bạc về vấn đề quảng cáo, nhưng cuối cùng lại bị chết dí ở đây với đám người này.
“Đại tỷ à, cho tôi về phòng ngủ đi được không?” Hắn nhìn về người đã ngăn cản không cho mình đi. Lương Ưu Tuyền quy định cho hắn phải tham gia toàn bộ các hoạt động tập thể. Dựa theo cách cô nói thì là như thế cho tiện, chứ cô không rảnh giám sát hắn, cô còn phải xem biểu diễn nữa.
Lương Ưu Tuyền đứng bệnh cạnh nghe thế liền cười đến ngửa tới ngửa lui, sau đó nhìn Tả Húc trừng mắt: “Ngủ cái gì mà ngủ. Anh nên đi lên đó biểu diễn đi.”
“Tôi không biết ca hát cũng chẳng biết khiêu vũ. Hơn nữa ở đây cũng có trả tiền công biểu diễn đâu.”
“Anh là diễn viên cơ mà? Tôi trước đây có xem qua phim của anh. Anh ở “Đại náo thiên cung” đóng vai Na Tra còn gì. Ở dưới chân có cái gì đó hình như là… ‘vèo vèo vèo’ (QLCC: ý chị ấy dùng âm thanh để nói chủ thể), cái mà có thể đi trên mây với phát ra ánh sáng.”
“Thực xin lỗi. Nếu cô nói đến cái ở dưới chân Na Tra thì nó gọi là ‘phong hỏa luân’ ạ.” Tả Húc tặc lưỡi. Nếu hắn thật sự có cái ‘vèo vèo vèo’ đó, việc đầu tiên hắn làm nhất định sẽ là đá bay tiểu quái thú Lương Ưu Tuyền.
Lão viện trưởng hiền lành ở trên sân khấu vẫn nhìn Lương Ưu Tuyền. Ông tuy không biết Lương Ưu Tuyền là cảnh sát nhưng cũng thật lòng thích cô gái nhỏ này. Cô là một người rất tốt bụng, đôi khi còn giúp ông xử lý công chuyện nữa.
“Tiểu Tuyền, cháu cũng lên biểu diễn một tiết mục đi, ha ha.”
“…” Lương Ưu Tuyền lưng cứng đơ, nhìn viện trưởng xua xua tay. Tả Húc trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt. Ông Trời không phụ lòng ta. Cuối cùng thì cũng có cơ hội trả thù Lương Ưu Tuyền rồi!
Vì thế, hắn bất ngờ nâng Lương Ưu Tuyền lên kẹp trên vai, thoáng một cái đã đặt cô lên sân khấu. Lương Ưu Tuyền “hạc giữa bầy gà” đứng ở tiêu điểm, hứng chịu ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người.
Lương Ưu Tuyền trừng mắt nhìn Tả Húc một cái. Viện trưởng nhanh nhẹn đem micro đến cho cô, hướng cô vỗ vỗ tay. Lương Ưu Tuyền không muốn mọi người thất vọng, thoáng nhìn thấy cái bàn gần gần đó liền chỉ đạo: “Mọi người đem cái bàn này đặt ra xa một chút, cám ơn ạ.”
Đám bệnh nhân dưới kia căn bản không có để ý. Tuy đã mang cái bàn đặt ra ngoài thật nhưng cuối cùng lại cùng nhau lăn lộn trên bàn, không chịu rời đi.
Lương Ưu Tuyền gập gập cổ, xoay cổ chân lắc cổ tay, đột nhiên một màn kinh người xuất hiện. Cô liên tiếp lộn cú mèo sáu cái về phía sau rồi vững vàng đứng trên sân khẩu, nghiêm trang vững vàng.
Màn biểu diễn siêu khó kia khiến toàn hội trường khiếp sợ, lần lượt từng người ồ lên.
“Vợ ơi vợ! Mau đến xem thần tiên…” Nam mô a di đà, một người quỳ xuống cùng bạn thân của mình, dập đầu vái lạy.
Tả Húc hơi hơi nhếch mép. Võ đoàn nếu tìm cô ta biểu diễn không biết sẽ tiết kiệm bao nhiêu tiền tiền nữa. Mấy cái phim võ thuật hay thần thoại thì càng khỏi phải nói, cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




