|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tôi rất nhiều. Tôi trả lời lại rằng, tôi cám ơn cậu ấy vì sự quan tâm chu đáo nhưng tôi không cần một trách nhiệm nào cả sau khi chuyện đó đã xảy ra; tôi đã đủ tuổi trước pháp luật để chịu hoàn toàn trách nhiệm với những gì mình đã gây ra. Nhưng Nam nói: ” Cậu ấy yêu tôi “. Tôi thấy nghẹn lòng, câu nói của Nam cũng đã xoa dịu nỗi đau, san đều nỗi nhớ trong tôi bớt phần nào.
Sau bốn ngày uống thuốc, thì tôi bị rong kinh, mặc dù còn cả hơn nửa tháng nữa mới đến tháng. Tôi sợ hãi nhưng không dám nói với ai, càng không thể ra hiệu thuốc hỏi cho rõ ràng được, tôi đành nên mạng và tự tìm hiểu. Điều mà làm tôi lo sợ nhất là khi đọc về bài viết trên báo sức khỏe: ” Hai viên thuốc Nam đưa uống nhiều sẽ có nguy cơ bị vô sinh “. Tôi uống nhiều không? Hai viên là nhiều hay ít? Đầu óc tôi bấn loạn.
Anh quản lý đã cho tôi nghỉ việc với lý do trong bốn ngày mà tôi làm vỡ bảy cái tô và ly đựng sinh tố. Anh nói, nếu không nghỉ để dưỡng sức chắc tôi làm cả tháng
chỉ để bù cho phần đổ vỡ đã gây ra, mà không khéo còn bù lỗ. Tôi xin lỗi: ” Cám ơn anh. Tháng này, em thi nên phải thức đêm học bài “. Anh quản lý an ủi tôi như một người anh trai lớn: ” Ừ. Cố gắng lên em. Sinh viên xa nhà, ai chẳng thế! “. Anh quản lý vỗ vai tôi đầy tin tưởng và động viên. Tôi trách mình vì những câu nói dối, tôi tự vả vào miệng mình như một thói quen, tự đấm vào ngực mình, tự vò đầu bứt tóc với hàng tá suy nghĩ rối ren trong đầu. Tôi muốn được nghỉ ngơi. Trước mắt tôi, mọi thứ như ảo giác.
- Em làm anh lo lắng đấy. Chuyện gì đã xảy ra với em sao? Có thể chia sẻ với anh được chứ? – Anh quản lý nhìn tôi, nhỏ nhẹ.
Tôi lắc đầu.
- Anh rất quý em, nên anh thực sự không vui khi nhìn thấy em mệt mỏi và căng thẳng như thế. Trong đôi mắt của em, có sự u uẩn, mang màu sắc xám của sương mù đặt sệt.
- Nhìn em lạ lắm ạ?
Anh gật đầu và thở dài. Tôi đang chết lặng.
…
Tôi tỉnh dậy khi trời đã hơn bảy giờ tối. Nam ngồi cạnh, nở nụ cười nhìn tôi:
- Nam nấu cơm, luộc rau và rán trứng cho Đan nữa. Cùng ăn tối nha.
- Ai bảo Nam làm những việc đó đâu. Đan tự làm được, Nam về đi, không muộn rồi .
- Trời trời, bỏ công ra nấu mà còn bị bỏ đói, đuổi về là sao trời. – Nam vừa đỡ tôi dậy, vừa cười khẩy, vờ như cằn nhằn.
- Thì Nam gói hết thức ăn, trên đường vừa về vừa ăn. Có ai bỏ đói Nam đâu.
Tôi nói không tiếc lời, mặc cho Nam đang cố ra sức dỗ dành. Sau khi giúp tôi dựa người hẳn vào tường, Nam lấy cơm, trứng và chút rau ra bát, mang lại gần chỗ tôi ngồi:
- Đan ăn rồi uống thuốc nhé. Nam về đây.
- Ừ.
Tôi quay mặt đi. Nam vừa bước ra cửa, lại ngoái đầu lại:
- Nam về thật đấy!
- Ơ hay. Về thì về đi.
- Ừ. Nam về.
Giọng Nam buồn trông thấy. Tôi cũng không biết vì sao mình làm thế, nhưng ít nhất thì cái tôi của bản thân vẫn đang tràn lên tận cổ. Miệng tôi đắng ngắt, đôi mắt lờ đờ mệt mỏi nhìn sang chỗ thức ăn. Nó vẫn gọi mời tôi, không phải vì tôi đói, mà vì đó là cơm người tôi yêu nấu cho tôi ăn. Tôi không thể chối từ.
Miếng cơm đầu tiên chưa nuốt trôi khỏi cổ thì giọng nói của Nam đã vọng lại sang sảng, làm tôi ho sặc sụa. Nam chạy vội đi rót ly nước lọc đưa cho tôi:
- Từ từ thôi Đan. Coi ai tới kìa. Hôm nay rồng bỗng tới nhà tôm à nha.
- Bệnh mà không thèm nhắn tin tao một tiếng. Tính ốm mòn thành bộ xương khô mới biết đến mặt mũi tao hả. – Linh vừa mang túi hoa quả vào phòng vừa lên giọng trách cứ, ra vẻ làm một người chị biết quan tâm và lo lắng.
Tôi cười nửa miệng. Bờ môi khô nứt bị kéo căng ra khiến tôi chợt có cảm giác đau điếng như que kim đâm vào da thịt. Tôi nhíu chân mày:
- Em bị trúng gió thôi, có chết đâu mà chị lo.
Tôi đưa mắt nhìn anh Hải ở phía ngoài, đầu tóc chuốt gel bóng mượt, trải chuốt ngược lại đằng sau đang từ trên chiếc tay ga mới toanh bước xuống. Tôi nói nhỏ với Linh:
- Anh Hải chăm chị dữ nhỉ, nhìn xinh và má phính hồng ra trông thấy, đúng là xưa nay vẫn không hổ danh xinh đẹp nhất làng Hạ. Kì này mà có về quê, không chỉ làng Hạ, mà còn bên làng Đông cũng phải ngả nón đón chào hoa hậu tên Diệu Linh chứ chẳng đùa.
- Thật hả, hay lại muốn nịnh đểu tao. – Linh hét toáng, nhẩy cẫng như con nít lên ba vừa được cho kẹo, chạy ra níu kéo tay anh Hải. – Đấy, anh nghe rõ chưa, con Di Đan nó vừa bảo: em xinh ra, không hổ danh là đứa xinh nhất làng như ngày xưa đó.
- Ừ, xinh xinh . – Anh Hải cười với Linh, rồi nhìn tôi. – Bộ Đan ốm thế nào hả em?
- Dạ, cám ơn anh đã hỏi thăm. Em bị cảm nhẹ thôi ý mà . – Tôi đong đưa giọng bảo Nam. – Lấy nước cho hai người giùm Đan đi Nam.
- Khỏi, khỏi . – Linh gạt phắt. – Mà tụi bây như vợ chồng ý nhỉ. Vợ ốm, chồng nấu cơm ăn, hạnh phúc thế còn gì. Nấu nhiều không, tao ăn luôn nè. Hì.
Tôi và Nam mắt tròn, mắt dẹt nhìn nhau, chưa kịp phản ứng gì thì Linh lại cất cao cái giọng lanh lảnh như chim hót:
- Thôi, tao đùa đấy. Tao đến thăm mày chút rồi đi có việc luôn đây. Giữ sức khỏe đấy nhé. Bữa nào rảnh, tao qua. Lâu rồi, hai chị em mình không nói chuyện ý nhỉ. Nhiều chuyện hay lắm, tao kể cho nghe để đầu óc mày nó phóng khoáng lên, ai đời quê mùa mãi. Vả lại, tao cho xem hình mới chụp ngoài biển, không thua kém gì hoa hậu đâu nha.
Tôi rùng mình, lạnh sống lưng với cụm từ: ” Hai chị em mình” của Linh, nghe cứ giả tạo thế nào. Lâu nay, lúc nào tôi muốn gặp thì Linh đều kêu bận việc này, việc kia, mở miệng ra là anh Hải của tao thế này này, đóng miệng lại vẫn không quên gọi “tiền ơiiiiii, mi đang ở đâu thế?”. Tự dưng, tôi thoáng giận Linh.
Linh dúi vội vào tay tôi đồng polime năm trăm nghìn mới cứng, rồi chạy ra ngoài leo lên xe. Anh Hải nháy mắt ra hiệu chào tôi và Nam, lên ga, vội vã. Tiếng cười giòn tan của nam thanh nữ tú hòa với gió rồi tan loãng ra. Bóng dáng họ cũng mất hút nhanh chóng theo lối hẻm sâu và chật chội đi vào xóm trọ.
Có lẽ thế giới mà tôi và Linh đã từng chung sống với nhau, giờ đã có làn gió mới dội vào, làm đổi thay mọi thứ. Như trái đất tròn này vẫn quay, như vầng thái dương kia vẫn tỏa nắng, chỉ có cơn gió này là lạ, chỉ có những đám mây mỗi lúc một hình dạng kia là thay đổi. Linh của những ngày đã qua không còn nữa. Nhưng biết đâu, ngày mai Linh sẽ trở lại. Còn hôm nay, Linh thay đổi rõ nét thật rồi.
Tâm trạng tôi như nổi giông tố. Tôi chỉ muốn được hét toáng lên để những nghĩ suy trong đầu vỡ vụn. Tâm trạng tôi trì trệ, nặng nề. Tôi chỉ muốn giống như con thuyền lênh đênh ngoài khơi, bị con lốc xoáy mạnh úp lộn nhào xuống rồi sóng nhấn chìm hay cuốn đi tất cả. Chưa bao giờ, tôi cảm thấy tâm trạng mình trì trệ và bí bách như bấy giờ.
Tôi ước mình biến mất khỏi thế gian. Hoặc là, những chuyện đau khổ kia thiêu trụi thành tàn khói và hòa loãng vào không gian. Giá như, tôi khóc được. Giá như, tôi yếu đuối hơn mình vẫn tưởng. Tôi không muốn sống mạnh mẽ nữa. Tôi chỉ muốn được nằm xuống và nghỉ ngơi. Nhớ lại khoảng thời gian trước cứ phải gồng người lên để đối mặt với cuộc đời, cơ thể tôi lại như chất vôi mềm nhũn ra tựa không xương.
Đồng năm trăm nghìn trong tay tôi dường như hóa đá, lạnh ngắt. Tiền là giấy – thứ giấy độc quyền mà ai cũng thích nâng niu, để phẳng phiu, gói gọn và đem cất kĩ như thứ thực phẩm tươi sống phải đóng gói và bảo quản. Đến ngay cả tình chị em cũng được quy ra tiền sau bao nhiêu ngày mới gặp nhau, chỉ lời qua tiếng lại vài ba câu ngắn lủn củn rồi đi vội vã, chẳng buồn lấy một lần ngoái đầu quay lại mỉm cười. Đồng tiền cuốn người ta đi theo dòng xoáy. Tôi cũng không dám tưởng tưởng, trong cơn xoáy xoay vòng tròn mãnh liệt ấy, thì lực hút của nó xuống tận đáy đại dương sẽ lớn như thế nào và hậu quả sẽ nghiêm trọng ra sao. Tôi thấy sợ, nhưng bản thân tôi thì nào có quyền bắt người khác phải nghe theo ý của mình. Càng sợ hơn, khi tôi bữa no bữa đói, còn người ta ăn sung mặc sướng chỉ cần việc học. Tôi co mình lại. Chưa bao giờ trong suy nghĩ của bản thân tôi thay đổi: ” Mình là gái quê “.
Nam lắc đầu, ngao ngán:
- Nam ăn chung với Đan nhé! Nam đói quá rồi .
- Ừ. Nam lấy cơm khác cho Đan luôn, cơm này nguội ngắc .
Tôi cười gượng với Nam thay cho lời xin lỗi. Bữa cơm chiều muộn trôi qua trong khoảng thời gian như ngưng đọng.
Sài Gòn ra rả những cơn mưa dài day dứt mãi. Tôi và Nam ngồi nhìn nhau như những người câm lặng lẽ, chẳng biết nói gì. Tôi quay lưng lại. Tôi ghét nhìn vào ánh mắt của Nam, nó như chứa một sức mạnh vô hình luôn khiến bản thân tôi mất tự chủ. Tôi không nỡ bảo Nam về khi cơn mưa vẫn còn đang nặng hạt. Tôi cũng không muốn Nam ở lại trong phòng của mình khi đã quá mười hai giờ đêm. Cứ mỗi khi nghĩ lại chuyện của những ngày trước đó, tôi phát rùng mình. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng và hổ thẹn, đầy tội lỗi, làm tôi run lẩy bẩy, mà không thể nào bật khóc thành tiếng được.
Trong đôi mắt của Nam, hình ảnh tôi nằm trọn vẹn nơi đấy, sao nhỏ bé, sao liêu xiêu và mong manh đến lạ kì. Đôi môi Nam mấp máy như muốn nói đôi lời, nhưng hình như cũng không tài nào bật lên thành tiếng. Tôi lại hướng cái nhìn của mình ra phía cửa sổ ngắm cơn mưa, thỉnh thoảng quay lại nhìn Nam và bắt gặp cái nhìn đăm đăm nhưng hết sức nồng nàn.
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




