|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
về gái ngoan hay gái hư rất đơn giản, giống như chuyện được và mất khi đánh một canh bài. Thấy một cô gái bước chân vào nhà nghỉ, tôi cho là gái hư, mà tôi quên mất một khả năng như là cô ấy vào chỉ để vạch mặt hay bắt quả tang người bạn trai của mình đang hẹn hò với người đàn bà khác. Thấy một cô gái mặt mày sáng sủa, ăn nói dịu dàng, mặc đồng phục tươm tất và ngồi nghiêm chỉnh trong giờ học, tôi cho là gái ngoan, mà tôi nào ngờ rằng, cô ta có thể đánh mờ mắt người khác bằng việc ngủ ngồi sau những buổi dạo chơi thâu đêm suốt sáng ở ngoài quán bar.
Thực ra, tôi đã rất sợ Nam bỏ đi, vì nếu như sau này chúng tôi có nỡ chia tay, tôi biết nói gì đây với người chồng mới? Thậm chí sau chuyện đó, liệu mối quan hệ giữa hai chúng tôi còn tồn tại một sự trong sáng nào, hay chỉ còn là ham muốn thể xác và ngày một lún sâu vào vũng bùn bẩn thỉu của dục vọng.
Và thực ra, tôi cũng đã vô cùng hoang mang và lo lắng, nếu như mình mang thai, mình phải nạo phá… Tôi sẽ rất đau…
- Trời ơi … – Hiếu đảo mắt mấy vòng trước những suy nghĩ miên man của tôi. – Này, Đan nghĩ cái thân của đứa con gái chơi bời như nó mà đến lượt Hiếu đụng vào lần đầu tiên ý hả.
- Hóa ra là Hiếu quan trọng chuyện đó.
- Không hẳn. Thế theo Đan nghĩ, vì sao thằng đàn ông nào cũng muốn bạn gái mình phải còn trinh trắng và mình là người đầu tiên được ngắm nhìn hay hà hít cái mùi hương đặc trưng đó.
- Thời đại đấy qua rồi. Chúng ta đang sống trong thế giới bình đẳng. Hiếu đừng ích kỉ như thế.
- Không phải. Không phải cánh đàn ông cổ hủ hay ích kỉ gì đâu. Mà là họ rất sợ mình không đủ khả năng đem lại hạnh phúc cho người đàn bà đã từng có quá khứ. Một người đàn ông giỏi là người biết làm cho người phụ nữ của mình cười, hạnh phúc và ngập niềm vui. Còn người phụ nữ giỏi phải là người biết quên đi người đàn ông đã làm cho mình cười, được hạnh phúc cho dù là ngắn ngủi trong giây lát. Lần đầu tiên của phụ nữ cũng vậy, họ đau đớn tột cùng… Bởi lẽ thế, chẳng người phụ nữ nào có thể quên được người đàn ông đầu tiên, cho dù anh ta có tồi tệ, bẩn thỉu hay nghèo nàn…
- Dù sao thì cậu cũng không nên đối xử không tốt với cô gái kia. Cô ta không thể dành lần đầu tiên của mình cho cậu, cũng như cách cậu đã dành lần thứ n gửi tặng lại cho cô ta. Có thể cô ta yêu cậu thật lòng, chỉ tiếc là… hai người gặp nhau quá trễ.
Tôi gấp sách vở lại mang lên bàn trên ngồi. Có lẽ đây là lần nói chuyện thật thà và thẳng thắn nhất từ trước đến nay giữa hai chúng tôi với tư cách là bạn thân. Tôi và Hiếu không đồng quan điểm, cuộc nói chuyện trở nên căng thẳng và không thể cười trừ một cái làm lành như mọi khi. Tôi càng không thể tập trung với lời thầy giáo trên bục giảng. Mọi thứ xung quanh như tiếng ong vo ve, rên rỉ, thảm thiết kêu gào. Hình ảnh trần trụi của đêm kia, giây phút ái ân tới tột đỉnh, lời nói trách móc cay nghiệt hay những hành động chẳng phải dành cho tình yêu vừa ban nãy, …, mọi thứ rối ren trong đầu tôi như một ma trận. Tôi đang đi lạc trong chính ma trận do mình tạo ra, và lạc lối ngay cả khi thầy yêu cầu tôi lên bảng để giải một bài toán ma trận nghệch ngoạc bằng đủ thứ phấn màu ở trên bảng. Tôi nhận viên phấn từ bàn tay của thầy, viết rồi xóa, thậm chí chính bản thân còn không biết mình đang giải bài tập hay đang viết những nghĩ suy trong đầu lên bảng bằng những kí hiệu toán học mà chỉ một mình tôi mới có thể giải mã.
- Ngồi học không tập trung. Nếu mệt thì tôi cho nghỉ, về chỗ đi.
Sau cả mười phút đứng như trồng cây chuối trên bục giảng, thầy thở dài nhìn tôi rồi lắc đầu. Và lần đầu tiên, tôi được nhận điểm một của môn học thuộc ban Tự nhiên. Tôi bặm môi, nhìn thầy.
- Không làm được thì một điểm. Về chỗ đi, tuần sau lên sửa bài gỡ điểm.
Tôi về chỗ ngồi. Bàn sau trống trơn, Hiếu đã bỏ về từ khi nào tôi cũng chẳng hay nữa. Cậu ấy để lại cho tôi một mảnh giấy, nét chữ nắn nót và kẹp gọn vào cuốn sách:
” Hiếu quên mất cả hai đứa mình đều là người từ quê lên thành phố học. Hiếu quên mất Đan là một cô gái ngoan, nghị lực và biết giữ mình. Và Hiếu đã sai rồi, Hiếu không nên nghĩ Đan là thằng con trai thân thiết để có thể nói thẳng những lời nói vô duyên như thế. Hiếu phải nhớ, Đan là một cô gái ngoan, thân thiện và tình cảm, để biết giữ lời ăn tiếng nói. Cho Hiếu xin lỗi chuyện lúc nãy nhé!”.
Tôi đã rất cố gắng để trấn an mình bằng cách hít thật sâu, vậy mà tiếng sụt sịt vẫn phát ra khiến đứa bạn ngồi bên cạnh huých nhẹ vào tay tôi và đưa cho mảnh khăn giấy: ” Thằng Hiếu làm gì khiến đằng ấy buồn hả “. Tôi lắc đầu: ” Làm gì có. Bụi bay vào mắt thôi”.
Sài Gòn uể oải, không nắng gắt, cũng buồn chẳng có một gợn mây xanh. Tôi ngồi trên chuyến xe buýt ra tận Bến Thành, rồi chuyển số xe đi về quận Phú Nhuận. Không một cảm giác nôn nao ở trên xe như lần đầu, tôi ngồi ngay sát cửa kính, thả ánh mắt mình dọc theo những chặng đường đi qua, hai bên là hàng cây xà cừ tán rộng và rợp bóng, che khuất những tòa nhà cao tầng, hiện đại, dòng người xuôi ngược vẫn vội vã lướt đi. Tôi muốn qua phòng trọ của Linh xem chị gái con nhà bác cả của tôi sống ra sao, ăn uống như thế nào. Hơn nữa, tôi có rất nhiều chuyện muốn tâm sự, tâm sự như cái lần đầu tôi có kinh nguyệt của bao nhiêu năm về trước đó.
Phòng trọ của Linh khép cửa hờ. Tôi sẽ rất ngại nếu gặp anh Hải còn ở đó. Qua khe cửa sổ, Linh cuộn mình trong tấm chăn, căn phòng vắng lạnh. Tôi đẩy cửa vào, Linh dụi mắt:
- Qua chơi sao không nói trước, tao mệt quá à. Hôm qua về khuya.
- Em đi học về rồi qua đây luôn. Cứ ngủ đi, em nấu cơm và dọn dẹp phòng cho.
Linh trở mình : “Ừ. Tao mệt quá, phiền mày nha “, rồi kéo chăn chùm qua đỉnh đầu, co người lại như hình con tôm. Tôi cất cặp xách và mang túi đựng thức ăn vừa mua vào căn bếp phía trong.
Phòng Linh có bếp ga đôi, cỡ lớn. Tôi nhớ lần trước vào siêu thị thì giá của chiếc bếp ga này là gần một triệu, bộ nồi inox bên cạnh cũng còn mới cứng, có lẽ Linh bận nên ít nấu ăn. Tôi loay hoay mãi mới sử dụng được nó, vì ở phòng trọ, tôi dùng bếp ga mini, nhỏ gọn và chi phí thấp hơn rất nhiều. Trong tủ lạnh chỉ thấy bia, nước ngọt, bánh và một số thứ ăn nhanh. Phía bên trên là thùng mì tôm đã dùng hết hơn cả nửa. Lát ăn trưa, tôi sẽ dặn Linh, ăn nhiều mì tôm không tốt, chỉ cần dọa là mụn trứng cá nổi lên là nó sợ trông thấy. Tôi hiểu tính Linh mà, chăm chút, tỉa tót từng tí một trên khuôn mặt đẹp tựa như hoa ấy.
Quần áo quăng tứ tung, mỗi nơi một cái: đầu giường, cuối giường, thậm chí là cả trên sàn nhà và vài ba cái áo đã có mùi khó chịu treo lổm ngổm bên trong dây phơi nhà tắm. Trong đó có cả đồ của anh Hải. Tôi dồn vào hai cái thau lớn mà vẫn không chứa hết, tôi lắc đầu rồi xả nước, đổ xà bông và dọn dẹp thay nó. Vừa giặt quần áo, vừa trực bếp nấu nồi canh xương với vài thứ củ quả hầm kĩ cho ngọt nước. Tôi lóng ngóng, vội xả nước rửa qua loa tay chân, chạy nhanh vào tắt bếp khi thấy nồi canh xương đã tràn ra ngoài và lệch nắp vung. Tôi loay hoay vặn đủ chiều như một con ngốc từ nhà quê mới lên.
- Tắt bếp ở đây, em còn phải khóa ga bên dưới này nữa.
Anh Hải vừa nói vừa làm, tôi thì đừng ì ra như con bé giúp việc nghe cậu chủ hướng dẫn sử dụng đồ đạc hiện đại trong nhà. Tôi cũng không biết anh ấy về từ lúc nào nữa: đùng một cái xuất hiện làm tôi không kịp phản ứng, chào hỏi gì. Tôi vội thả gấu áo, gấu quần của mình xuống khi chân tay còn ướt nhẹp, cười ngại ngùng. Anh Hải vẫn nhìn tôi cười, chắc tôi giống đồ nhà quê dữ lắm.
- Anh về lâu chưa? Để em giặt cho xong quần áo rồi gọi Linh dậy ăn trưa luôn.
- Em đến chơi thì cứ để đấy, lát Linh mang ra tiệm đồ. Em rửa chân tay đi mà nghỉ ngơi. Mấy khi anh mới thấy em qua phòng chơi, hai chị em phải tâm sự với nhau cho đỡ buồn chứ.
- Trời, có đáng bao nhiêu đâu anh. Có chút xíu mà mang ra tiệm làm gì. Họ giặt không sạch, quần áo dễ phai màu mà còn bị vò nhàu nát nữa, chưa kể là tốn kém những khoản chi phí không cần thiết. Em làm cũng sắp xong rồi. Anh rửa mặt đi rồi ăn cơm luôn.
Tôi vào phòng tắm, cứ suy nghĩ mãi câu nói của mình. Anh Hải chứ có phải mình đâu mà tiết kiệm từng đồng cơ chứ. Vừa làm, tôi vừa tự trách cái tính nhà quê của mình, mãi mà không chịu sửa, hoặc không cần sửa cũng không nên phát ngôn tùy tiện trong mọi hoàn cảnh như lúc này. Anh Hải cũng xắn gấu áo lên giúp tôi phơi đồ. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, tôi bắt gặp anh cũng đang nhìn mình, ánh mắt đó khiến tôi không thể nào lí giải được.
Bữa trưa hôm đó, cũng chẳng nhiều nhặn gì. Chỉ có món canh xương, trứng chiên và rau luộc vậy mà anh Hải khen ngon mãi. Linh còn hỏi vì sao bữa nay anh ấy ăn nhiều hơn cả mọi khi dùng bữa ở ngoài nhà hàng tận quận nhất. Anh Hải cười, chỉ nói là sáng không ăn nên giờ đói. Tôi cũng đỡ ngại với cả Linh.
- Linh, em vô rửa chén đi chứ. Để mình Đan làm hết sao được?
- Em mới sơn móng tay bữa qua mà. Giờ đụng vô nước, hư mất. – Giọng Linh nũng nịu và chìa hai bàn tay được tỉa đẹp ra phía trước.
Anh Hải nói tôi ở lại chơi với Linh rồi đi làm. Ánh mắt ấy
vẫn đăm đăm làm tôi phải lúng túng, cười trừ:
- Em nghĩ là trời sẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




