|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
mưa đấy, để em bảo Linh lấy áo mưa cho anh. – Tôi lí nhí cổ họng, đưa tay chỉ lên trần nhà ra hiệu ngập ngừng.
- Thôi khỏi, Linh mà lấy được cái áo mưa đưa cho anh thì hư mất cái móng tay mới tỉa tót hôm qua mất. Đan ở lại chơi vui nha, anh đi đây.
Anh cười chào tôi và lên ga, đi thẳng. Còn Linh vẫn há miệng ú ớ: ” Ơ, cái ông này, hôm nay ăn phải cái gì vậy trời?…”. Tôi đờ đẫn người: ” Anh ấy vừa ăn cơm mình nấu” …
Cả buổi chiều, chúng tôi nói chuyện bâng quơ: việc học, việc điện thoại về quê nghe bố mẹ kể ở làng có gì mới, hay chuyện sống chung của Linh được anh Hải chăm chút, gần gũi như thế nào. Linh bảo, Linh rất hạnh phúc vì được anh Hải yêu thương. Linh chẳng tiết kiệm một lời nào khi khen bạn trai của mình: nào ga lăng, chịu chi, không tính toán, kể cả chuyện chăn gối cũng rất hiểu ý nhau và cực kì thỏa mãn nữa. Tôi thấy mừng cho Linh. Tôi bỏ qua luôn cả ý định của mình tới đây là để tâm sự cho Linh nghe mọi chuyện đã xảy ra trong thời gian ngắn vừa qua như thế nào. Nói ra chi nữa, chắc chắn Linh lại bảo tôi là “đồ nhà quê”, thế kỉ nào rồi mà còn giữ gìn cái màng mỏng tanh đấy. Linh còn ca cẩm, cười nửa miệng: ” Nếu có quen thằng khác mà nó đòi hỏi thì chỉ cần vài triệu là xong, dịch vụ đấy trong Sài Gòn này thiếu gì “. Tôi cười cười cho qua chuyện.
Linh của tôi bây giờ khác xưa nhiều lắm. Không còn là một cô gái tên Diệu Linh ngây thơ, trong sáng với đôi mắt tròn xoe tinh nghịch; thay vào đó là một bà chị Linh sành sỏi, biết ăn chơi, trải chuốt, tô son, sơn móng và đôi mắt được trang điểm kĩ, ẩn dưới hàng lông mày đen, cong vút đầy toan tính, chi li.
Tôi cũng thế, nào khác Linh là bao. Vẻ bề ngoài đã đánh mất đi hình ảnh của cô gái sinh ra và lớn lên nơi quê nghèo. Trong tiềm thức, tâm hồn tôi cũng ngày một “bẩn” và lún sâu thêm vào vũng bùn của dục vọng, ham muốn.
Chúng tôi đều đã vấp ngã.
Thời gian trôi đi khiến con người ta thay đổi quá nhiều. Không còn cái ngày cùng nhau nấu cơm, dọn dẹp hay ngồi hoạnh họe cãi lí về cách giải bài tập nâng cao. Không còn cái ngày đứa giặt quần áo, đứa kia giặt chăn màn. Không còn những đêm thủ thỉ cho nhau nghe những buồn vui trong cuộc sống rồi ôm nhau chìm vào giấc mộng. Không còn cảnh mỗi sớm mai, hai đứa cụng đầu nhau rồi chạy xô vào phòng tắm chỉ vì cố tình dậy trễ nhưng lại sợ muộn giờ lên lớp học… Không còn cảnh cười nheo cả mắt, miệng vẫn cố ngoạm nốt miếng bánh mì rồi vẫy vẫy tay hẹn gặp lại vào giờ giải lao trước khi chia ra làm hai hướng lên hai khoa khác nhau…
Ai rồi cũng phải lớn lên. Ai rồi cũng phải có cuộc sống của riêng mình. Chẳng ai có quyền định đoạt và yêu cầu người đó phải sống theo ý mà mình đưa ra. Có hay chăng cũng chỉ là ngồi nghe người ta kể, có hiểu được thì cảm thông, không hiểu nổi cũng không nên đưa ra những nhận xét hà khắc để rồi miệt thị, coi thường. Cuộc sống cuốn người ta đi theo những mối quan hệ nhập nhằng, chớp nhoáng… để rồi trong những giây phút hiếm hoi nhất được ngồi lại cùng nhau, họ vẫn luôn khao khát: ” Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.
Hơn năm giờ chiều, Sài Gòn chỉ còn thấp thoáng những tia nắng cuối ngày, tôi lên xe buýt trở về nhà, lòng đầy băn khoăn, nghĩ ngợi. Tôi tạt vào thế giới di động, xem hôm nay có gì mới hơn không. Chiếc điện thoại tôi để ý từ dạo trước, bữa nay đã giảm xuống chỉ còn hơn năm trăm nghìn. Tôi quyết định mua nó tặng mẹ và được tặng kèm theo một chiếc sim khuyến mãi còn mới tinh. Lòng tôi rạo rực trên suốt chặng đường tới bưu điện của quận, tôi nghĩ về cảm giác khi mẹ sở hữu nó và hằng ngày nói chuyện với tôi mà không cần phải thông qua bác hàng xóm khó tính bên cạnh nhà. Tôi còn tự cho mình cái quyền hãnh diện như: mẹ tôi có thể mang cả điện thoại và nói chuyện với tôi khi ra đồng, đi ngoài đường, đang nấu ăn, thậm chí là đang lấy bèo dưới ao để nấu cám cho lợn; còn bác hàng xóm thì đố mang được cái điện thoại đi đâu ngoại trừ phải tháo tung mớ dây kia lên hoặc phải ngồi quanh quẩn ở nhà để trực tiếng chuông réo. Tôi cười phá: ” Chỉ sợ lúc đó, mình lại nhịn ăn để lấy tiền gọi về cho mẹ mất thôi”.
Vầng trăng kia sao mà tròn
trịa thế, vầng trăng kia sao mà sáng lung linh quá thể. Hai bên đường phố bắt đầu rực sáng lên như một sợi dây mảnh dài, mềm mại. Những cửa hàng tạp hóa, khu phố bán hoa, …, ánh sáng nhấp nháy trưng lên đẹp lạ kì. Lâu rồi, tôi mới long dong dạo phố. Những cơn gió lướt qua nhẹ nhàng như kẻ mơn trớn trên da mặt tôi, mê dại, đắm đuối. Có một đôi bạn trẻ vẫy chào tôi: ” Làm phiền cô bạn gái chụp cho mình tấm hình kỉ niệm nhé!” . Tôi gật đầu, cái rụp.
Vấp ngã tuổi 20 – Phần 4
Nam nhắn tin cho tôi nói rằng cậu ấy đang ở sân đá bóng của trường và ngỏ ý muốn tôi qua đó chơi. Tôi chần chừ không đồng ý vội. Cảnh một đứa con gái đến khuôn viên của trường đại học khác, nhìn những cậu con trai đang ở tuổi mới lớn để lộ tấm lưng trần và cùng lăn xả hết mình để tranh giành trái bóng tròn trên sân cỏ quả là điều hết sức ngớ ngẩn. Vài phút sau không thấy tôi nhắn tin lại, Nam như hiểu thấu những gì tôi đang ngẫm, cậu ấy lại tiếp tục khuyên nhủ: ” Đan đừng ngại, trường Nam tổ chức đá banh giao lưu giữa các khoa với nhau thôi, nhưng đám bạn của Nam có đá một trận với bên trường Ngân hàng đó. Nam thấy có cả anh Hải và Linh tới chung nữa mà. Rất nhiều cổ động, và cũng rất nhiều teen girl nữa. Đan đến nhé. Nhân tiện Nam muốn giới thiệu Đan với đám bạn thân luôn, kẻo chúng nó lại tưởng Nam có vấn đề về giới tính mà sao suốt ngày thấy đi lang thang một mình hoài”.
Tôi nhắn tin đồng ý rồi chuẩn bị sửa soạn quần áo. Dù sao thì cũng là buổi hẹn hò với người yêu mình, lại còn được cậu ấy giới thiệu với đám bạn bè thân thiết nữa, nên tôi không thể xuất hiện quê mùa hay xuề xoà được. Tôi đứng trước gương ngắm kĩ khuôn mặt mình lâu hơn mọi khi, chải tóc kĩ hơn mọi lần, và tất nhiên là việc tìm một bộ cánh để khoác lên mình cũng không thể cẩu thả và vội vàng được.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh của các cô gái trong buổi hẹn hò và gặp gỡ bạn bè của đối phương ở những cuốn tiểu thuyết mà mình đọc: trang điểm đậm, mặc đầm và tìm chiếc túi xách hay lựa kĩ đôi guốc mang dưới chân phải phối hợp ăn ý với nhau… Nhưng tôi không có bộ trang điểm nào ngoài thỏi son màu hồng cánh sen; tôi không có đầm ngoài quần tây, quần jean hay áo thun…; tôi thường xuyên đi dày búp bê chứ chẳng có đôi guốc nào cao trên bảy phân cả; và tôi chỉ có một chiếc ba lô cũ cùng một chiếc túi xách màu sữa Diệu Linh tặng mình mà thôi…
Tôi lại chần chừ ngồi ở bàn học rồi gọi điện cho Linh. Linh cười xòa khi nghe tôi than thở: ” Cô em của tôi ơi, đi xem banh chứ có phải khoác tay nhau đi xem phim đâu mà mặc váy “. Tôi thấy mình bỗng trở nên ngớ ngẩn vô cùng, vội vàng thay đồ rồi khóa cửa phòng trọ.
Sân bóng rộng và vang dội bởi tiếng người. Những cô gái trong bộ đồ cổ động màu rực rỡ nổi bật giữa đám người đang chen chúc nhau để tự tìm cho mình một vị trí ngồi có tầm nhìn tương đối ổn.
- Em! Đi thôi nào!
- Này! Buông tay cô ấy ra.
Tôi cũng không rõ Nam xuất hiện từ hướng nào. Tay Nam giật mạnh lấy tay tôi và lôi đi chừng mấy bước. Khi định thần lại được sự việc, tôi mới từ từ ngước mắt nhìn lên người ở đối diện. Anh Hải đang đứng đó, đôi lông mày cạu lại và ánh mắt biểu lộ sự nhầm lẫn:
- Di Đan. Anh xin lỗi. Anh không cố ý. Nhìn từ phía sau, anh tưởng em là Diệu Linh.
- Hừm – Nam xì ra một tiếng rất mạnh. – Diệu Linh của anh ở kia.
Tôi nhìn theo hướng tay của Nam đang chỉ ra phía nhà gửi xe. Linh đứng thẳng người và im lặng. Tôi đưa tay lên vẫy, Linh không trả lời…
- Tụi em vô sân banh trước đi. Anh và Linh sẽ vô sau.
Nam lại kéo tôi đi, vừa đi vừa hậm hực:
- Sao Đan đi trễ quá vậy? Mà lần sau tránh xa anh Hải ra, biết không?
- Vì sao chứ? Anh ấy là bạn trai của Diệu Linh cơ mà. Vả lại, anh Hải đã nói là nhầm rồi còn gì nữa.
- Nhầm cái gì mà nhầm? – Nam trừng mắt. Chưa bao giờ cậu ấy lại nổi nóng với tôi như lúc này, nhất là lại vì một chuyện vô cùng trẻ con như thế.
- Bộ Nam không thấy, Đan và chị Linh cùng bận áo phông trắng, quần jean đen và cả chiếc túi màu trắng sữa nữa đấy à.
- Nhưng nếu là tình yêu, thì dù có là chị em sinh đôi và giống nhau như hai giọt nước đi chăng nữa thì người đàn ông vẫn tìm thấy sự khác biệt ở người yêu của mình … – Nam siết chặt tay tôi. – Đồ ngốc .
Tôi ậm ừ rồi đi theo Nam về phía sân bóng, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu quay lại: anh Hải và Linh hình như đang cãi nhau.
Khi đưa tôi vào chỗ ngồi ổn định ở một vị trí rất thuận lợi cho việc theo dõi trận đá bóng sắp diễn ra, Nam mới di chuyển đến đội hình. Nam chẳng khác gì một công tử bột, làn da trắng của cậu càng làm nền cho bộ đồng phục thi đấu màu đen. Dáng người Nam dỏng cao, tay chân tuy không cơ bắp nhưng cơ thể cậu luôn toát lên được chất lửa cháy hừng hực xuân xanh của tuổi ăn, tuổi lớn với người đối diện.
Hồi còn ở quê, hè năm nào tôi cũng cùng đám bạn đi xem đá bóng vào gần ba ngày cắm trại cho các em nhi đồng. Tôi cũng không am hiểu nhiều gì về luật bóng, vị trí hay yêu cầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




