watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:28 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3840 Lượt

Đan ngủ đi. Nam về đây. – Tiếng Nam nhỏ nhẹ nhưng cũng đủ át tiếng mưa ngoài kia để tôi đưa ánh mắt lơ đễnh nhìn lại.

- Bệnh đấy. Ở lại đi.

- Đan không sợ à?

- Đan không.

Nam lại gần tôi, đặt nụ hôn nhẹ trên vầng trán ương bướng còn nóng ran. Tôi cảm nhận rõ hơi thở của Nam lướt dọc xuống tận vành tai, như cơn gió xuân thổi nhẹ, mơn man da thịt mình. Nam hỏi nhỏ:

- Có phải Đan mệt không?

Tôi lắc đầu:

- Nam biết chuyện đó lâu chưa?

- Từ ngày còn học cấp ba.

- Hình như là quá sớm.

- Có lẽ vậy. – Nam so vai. – Ngày đó, nếu trai Hà Thành mà lên lớp mười còn chưa biết sex là gì sẽ bị cho là đồ nhà quê.

Tôi cười nhạt trước câu trả lời đó.

- Nam khóa cửa, tắt điện và nằm bên đây nhé!.

Tôi đặt tay sang phía bên trái chỗ mình ngồi ra hiệu cho Nam rồi từ từ ngả lưng xuống, với tay nhấn công tắc đèn ngủ. Nam vẫn im lặng, nhìn tôi như “đồ nhà quê”, tỏ vẻ ngây ngô, không hiểu gì. Tôi nhéo vào tay Nam, cậu ấy xuýt xoa, kêu đau:

- Nếu không muốn, Nam có thể về. Và thật tệ, đêm nay Đan bỗng thấy mình cần một người ở bên cạnh. Đan thấy rất cô đơn. Đan sợ ở một mình.

Nam nhíu chân mày, đứng dậy. Không như tôi nghĩ, Nam tắt đèn rồi bước ra ngoài, và cánh cửa từ từ khép lại. Hẳn Nam đang rất ghê tởm với lời đề nghị của tôi, khi mà mới vài tiếng trước, tôi đã đuổi cậu ấy ra khỏi nhà với những lời lẽ cay nghiệt nhất có thể. Bỗng thấy sống mũi cay và nước mắt chảy ra, tôi kéo chăn, chùm qua đỉnh đầu và khóc. Tôi chửi mình, nguyền rủa mình vì tất cả những gì đã xảy ra. Căn phòng như rỗng toác và rộng thênh thang trong màn đêm. Ánh đèn ngủ màu xanh lợt bủa vây lấy cái bóng đen của tôi in vật vạ trên vách tường. Tôi biết mình cô đơn và chỉ muốn gào lên trong cơn sợ hãi đó. Lần đầu tiên kể từ ngày xa nhà, tâm trạng tôi hoảng loạn và bất an như thế.

Tiếng sét lớn làm tôi rùng mình, tiếng nấc nơi cổ họng khiến đôi bàn tay gầy nổi những đường gân xanh run lẩy bẩy. Không biết Nam của tôi giờ này thế nào. Chiếc điện thoại cũ nằm im lìm trên bàn học. Tôi chếch choáng như kẻ say, lồm cồm lết người tới. Đắn đo hồi lâu, tôi mới quyết định gửi tin nhắn vừa viết. Đồng hồ đã chỉ hai giờ thiếu. Một ngày mới cận kề trong cơn mưa, thấy lòng mình sao lạnh buốt và cũng ướt át đến quá chừng.

Cánh cửa đẩy ra, cơn gió thốc mạnh vào phòng trọ, như móng vuốt của một con mèo cào xé rách trên da thịt tôi, làm đôi vai tôi nhô lên cao vì rùng mình và đôi môi bặm lại, tím tái. Vài trang giấy trên bàn học bị hất tung xuống mặt đất, kêu sột soạt.

- Có thật là Đan đang rất nhớ tôi không?

Tôi quay người lại phía sau, đôi môi bặm chặt mà vẫn nấc lên, khẽ gật đầu.

- Nam đứng ngoài cửa, không dám về vì Đan bệnh, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì …. Nam sợ mình ở lại, Đan sẽ nghĩ Nam là người ….

Tôi đã rất cảm động vì điều đó.

- Không phải như Nam nghĩ đâu. Đóng cửa vào đi, Đan lạnh.

Tôi đi về phía giường. Nam ngồi xuống ngay cạnh tôi. Bàn tay tôi đặt lên tay Nam, lạnh buốt.

- Có thật là Đan cần Nam ở lại không?

Tôi không trả lời, cho dù tôi rất muốn hét lên cho cậu ấy biết rằng: ” Có, nhiều lắm, Nam hiểu không? “. Đôi mắt sáng long lanh của Nam vẫn nhìn tôi không lấp liếm, như thể cậu ấy muốn có câu trả lời ngay lập tức. Nam kề sát khuôn mặt mình về phía tôi, hơi thở gấp gáp:

- Nam đã từng rất yêu quý Đan. Đan đừng có nghĩ Nam chỉ là một thằng trẻ con tuổi hai mươi mãi như thế, được chứ?

Tôi vẫn không thể cất lên lời, chỉ biết mỉm cười mà đôi mắt cứ ầng ậc nước. Tôi soi rõ hình ảnh mình qua đôi mắt của Nam: khờ khạo lẫn ngốc nghếch. Đôi mắt tôi cụp lại, mơ màng về những điều xa xăm. Đó không hẳn là nụ hôn đầu tiên của tôi sau đêm say ngày sinh nhật, nhưng chắc chắn là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ dư vị của nó thế nào. Sự vụng về lẫn lúng túng của đôi môi, nhưng rất lâu và ngọt ngào. Những cái vuốt ve từ đôi bàn tay ram ráp của Nam luồn qua khe áo mơn man da thịt đang dần ấm lên trong đêm mưa gió. Làn hơi thở nóng ấm phả ra lướt dọc cơ thể và cả những cái rên xiết đớn đau mà dịu dàng, pha lẫn sự ngọt ngào tràn đầy hạnh phúc.

Liệu đó sẽ là tiếng rên êm ái , hay tiếng nói mệt nhoài khe khẽ như Diệu Linh từng nói? Hay là tiếng kêu thấp hèn trong cơn hoan lạc của một trò chơi ảo giác mà tôi đã từng nghĩ rằng quan hệ tình dục trước hôn nhân là điều vô cùng bẩn thỉu. Tôi không biết?

Tôi cảm nhận được chiếc nệm đang bị lún mỗi lúc một sâu hơn.

Có thể với Nam, điều đó chẳng còn gì là xa lạ. Nhưng với tôi, từ giây phút đấy mới thấm thía cảm giác từ một trinh nữ hóa thành đàn bà như thế nào. Cảm xúc trong tôi xáo trộn bởi vốn dĩ tôi không phải là một cô gái ngoan để có thể tự chủ và giữ gìn bản thân.

Đêm đó đánh dấu một sự biến đổi mạnh mẽ trong tôi. Thoắt cái, tôi như già đi trông thấy rõ.

Vào thời điểm hiện tại, độ tuổi của chúng tôi chịu sự ảnh hưởng khá lớn, đồng nghĩa với việc được tiếp thu về sự phóng khoáng, cởi mở trong mối quan hệ nam nữ từ nền văn hóa phương Tây, khiến cho thế hệ trẻ gần như thoáng và dễ dàng đón nhận những cử chỉ yêu thương, âu yếm và đòi hỏi cả sự bình quyền.

Nhưng mọi chuyện cũng đã đi quá xa, mọi lời giải thích và biện minh của tôi để bào chữa cho hành động sai trái của mình cũng là điều không thể nào chấp nhận. Những gì bố từng nhắc, những gì mẹ từng căn dặn… tôi chưa bao giờ quên cả. Tôi thuộc chúng làu làu như học thuộc một khung ghi nhớ ở cuối mỗi bài giảng của giáo viên. Nhưng cái cách mà tôi đã hành động thì lại đi ngược hoàn toàn với hàng loạt lý thuyết đã đưa ra.

Tôi nhận ra rằng: ” Có lần đầu thì tất yếu sẽ có lần hai, lần ba, lần thứ n, cho dù bạn có hứa, có trách móc bản thân như thế nào sau lần đầu tiên đã xảy ra. Nếu không thì đừng thử, vì thử là bước đầu tạo nên một thói quen dù tốt hoặc xấu, một thói quen khi bạn không thể kiểm soát được cảm xúc lẫn ham muốn của chính mình “.

- Alo, có chuyện gì nữa thế? …Ừ, ăn gì cũng được. …. Khổ nhỉ, mày nấu gì thì tao ăn nấy, có vậy mà cũng phải hỏi. …. Hả, sao cơ? …Ừ, đang trong lớp, game gì mà game. Thế nha, thầy sắp vô lớp rồi.

Hiếu tắt máy, thái độ tỏ rõ sự bực bội rồi ném mạnh điện thoại vào ngăn bàn. Hiếu quay người về phía tôi tiếp tục cuộc nói chuyện sau khi nghe cú điện thoại mày-tao đầy chát chúa.

- Giờ phòng Hiếu nấu ăn à? Đan cũng tính thế, sinh viên mùa bão giá mà. Khổ quá đi mất thôi. Tháng rồi, Đan nghỉ làm nữa, chi tiêu chắt bóp từng tí một.

- Vợ tôi nấu ăn đấy . – Hiếu dốc ngược chai nước suối, nuốt nước ừng ực.

- Là sao? Ý Hiếu là …- Tôi tròn mắt, gặng hỏi.

- Hiếu sống chung với con nhỏ lớp bên bữa có nói chuyện cho Đan nghe đấy. Mới được nửa tháng mà ngán ngẩm. – Hiếu thở dài.

- Sao Hiếu bảo không yêu mà chỉ …. – Tôi ấp úng vài giây. – Nhưng sao lại xưng hô mày – tao?

- Xưng hô thế cho nhanh . – Hiếu rung đùi, cười hì hì.- Mà ôi trời ơi, tối ngày nó không thấy Hiếu ở nhà là nó tưởng mình vùi đầu ngoài quán game không à. Là bồ bịch mà cứ muốn làm bà nội người ta ý, quản thúc giờ giấc có khi còn hơn cả bà già Hiếu ở ngoài quê. Tối ngày cằn nhằn, kiểm tra điện thoại, tin nhắn rồi xét lét từng tí một. Hiếu cảm giác như người bị ngồi trong nhà đá vì mất tự do quá nhiều trong cái khái niệm tình yêu sinh viên và quản lý người yêu không khác gì bà bảo mẫu.

- Thì bạn ý thương Hiếu, quan tâm Hiếu thế còn muốn gì nữa. Nhất Hiếu rồi . – Tôi dài giọng.

- Thương gì? Quan tâm cái gì chứ?

- Thế không thương, không quan tâm mà góp gạo thổi cơm chung thế à? Giả bộ nữa .

Hiếu nghiêng đầu hẳn sang một bên, nhìn tôi dò xét mấy giây. Hiếu lại im lặng, quay mặt lên bục giảng, vẻ mặt nghiêm nghị như gã đàn ông thực thụ. Rồi đùng một cái, Hiếu quay ngoắt sang bên, nhìn tôi đăm đăm:

- Đan này, ngủ với nhau thì cứ phải yêu nhau à?

- Đan không biết?- Tôi lúng túng.

Tôi hơi hoảng khi Hiếu hỏi mình như thế, buông câu trả lời lơ đễnh rồi quay đi. Thú thật, tôi cũng không biết nữa. Tôi và Nam không như thế và cũng không giống chuyện của Hiếu mà. Cậu ấy quay sang nhìn tôi, cười:

- Ừ. Đan không biết là phải. Đan ngây thơ, trong sáng và đáng yêu mà. Đan đã biết gì đâu mà trả lời Hiếu. Hiếu hỏi toàn những câu dở hơi.

Tôi như kẻ giả tạo, bọc một vỏ mặt lạ trát bằng cả tấn xi măng vững chắc, cố mấp máy đôi ba câu trả lời:

- Cậu nói thế mà tội nghiệp người ta. Người ta thương cậu thật lòng đấy. Đừng trẻ con vậy chứ.

- Con nhỏ đó chỉ cần trách nhiệm sau khi chuyện đó xảy ra thôi.

- Thế cậu nghĩ mình không cần có trách nhiệm gì à? Cậu làm tớ thất vọng thật đấy.

Tôi nhớ sau ngày sinh nhật, tôi đã không khóc lóc hay van xin người đàn ông đầu tiên đừng bỏ đi, hãy thương hại hay cần phải có một trách nhiệm sau chuyện đó với mình. Vậy mà bây giờ, tôi gần như đưa ra yêu cầu cậu bạn thân trong lớp phải có trách nhiệm, phải quan tâm, lo lắng và hỏi han cô gái ngu ngốc giống hệt như tôi kia.

Thật ra tôi đã cảm thấy rất nhục nhã và vô cùng xấu hổ khi xưa nay vẫn luôn tự cho mình là gái – ngoan. Bởi quan niệm của tôi

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT