|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
từ phía cậu ấy.
Ánh sáng của những vì sao đêm hắt xuống không gian, len lỏi vào từng cành cây, kẽ lá, lùa qua khe cửa sổ rồi tràn vào căn phòng nhỏ. Ánh mắt cậu ấy sáng ngời và đôi môi khẽ mỉm cười đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán tôi. Tôi đưa cánh ra mình ra, vòng lấy eo cậu ấy. Nam cũng nhẹ nhàng kéo tôi lại phía mình, đầu tôi ép sát vào lồng ngực đang lên xuống và lỗi nhịp kia.
Tôi gối đầu lên cánh tay của Nam và bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Trong mơ màng, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay cậu ấy vẫn nắm giữ tay tôi, xoa xoa nhẹ, rất buồn. Tôi từ từ tỉnh dậy và ngước nhìn khuôn mặt Nam. Đôi mắt Nam đã khép lại nhưng ngón tay cậu ấy vẫn day đi day lại vào vết chai ở bàn tay tôi…
Từ nhỏ, tôi đã ra đồng gặt lúa hay đi cấy cùng cả nhà. Việc cầm chắc lưỡi liềm để cắt lúa hay dùng con dao sắc lẻm thái chuối, băm nhỏ những cọng khoai lang già làm đồ ăn cho lợn, gà là điều mà cô gái thôn quê nào cũng phải biết đến. Ngày trước, tôi thường hay dùng dao sắc gọt bớt lớp chai đó đi, nhưng sau một thời gian nó lại dày lên như cũ. Tôi vô tư hỏi mẹ về lớp da sần sùi màu vàng ố, mẹ vuốt mái tóc đen dài và trơn mượt bởi nước đun từ quả bồ kết thơm và lá bưởi quê nhà:
- Mẹ xin lỗi. Từ ngày mai trở đi, con dành thời gian đấy để làm bài tập ở trường và học thêm. Con còn nhỏ, việc học mới là quan trọng. Hiểu không?
Tôi vô tư nghĩ về thời gian rảnh rỗi bắt đầu từ ngày hôm sau: có thể ngồi bệt hàng giờ ở ngoài ngõ chơi chuyền cùng đám bạn mà hát to : ” Cây mốt, cây mai, lá trai, lá hến, con nhện chăng tơ, quả mơ có hạt …”, hay những buổi đi học về có thể la cà rong chơi thay vì phải co chân chạy nhanh về nhà và hì hục nhóm bếp củi để nấu cơm mà hai mắt ầng ậc nước vì khói bụi…
Lần đầu tiên, tôi bị bố đánh vì tội đi học về muộn. Sau này lớn hơn một chút, tôi mới hiểu: ” đi học về muộn” không phải là lí do chính khiến bố nổi giận nhiều đến vậy. Lần đầu tiên, bố khen: ” Con gái rượu của bố cười đẹp lắm ” khi tôi đang chơi chuyền cùng đám trẻ làng và nở nụ cười giòn tan…
Lần đầu tiên, chị Di Vân phải nằm ở trạm xá để truyền đạm vì kiệt sức. Chị thức khuya để ôn thi đại học. Chị dậy sớm để học thuộc
bài rồi lên lớp. Chị còn phải thay tôi nấu cơm hay thái chuối, băm rau khoai lang già. Cho đến tận bây giờ, gần mu bàn tay của chị vẫn in hằn một vết thẹo dài hơn năm centimet do một lần vừa tranh thủ học bài vừa làm công việc nhà.
Lần đầu tiên, tôi xà vào lòng mẹ và biết yêu gia đình nghèo khó của mình hơn hơn bao giờ hết.
- Lạnh lắm. Con muốn ngồi nhóm bếp củi. Mẹ ơi.
- Ngồi xuống đây là ấm rồi. Con hơ tay vào gần bếp như thế này này. Đừng có đụng vào biết không. Ngón tay con sẽ lại bị chai sần đấy. Nào! Ngồi xuống đây…
- …
- Nhanh lên không lạnh. Di Đan? Con sao thế?
- Con không sao. Ngón tay con chai sần một chút đâu bằng cảnh bố mẹ phải lam lũ sớm chiều ngoài mương máng, ruộng đồng. Ngón tay con có một chút ố vàng đâu bằng vết thẹo dài không bao giờ biến mất trên bàn tay chị Di Vân…
Năm đó, bố mẹ tôi đều bước sang tuổi bốn mươi và xây xong căn nhà từ chính những viên gạch mà cả gia đình phải đổ mồ hôi chẳng kể ngày nhào nặn hay đêm về giăng bạt che chắn gió mưa.
Năm đó, chị Di Vân thi đỗ vào trường Đại học Quốc gia Hà Nội và người gậy sọp hẳn. Cứ mùa đông đến, vết thẹo dài ở cạnh bàn tay chị lại sưng tấy và tím thâm lại.
Năm đó, tôi tròn mười hai tuổi, biết điệu đà, biết ngắm mình trước gương và cũng dành được một giải thưởng lớn trong cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện.
Tôi lại chìm mình vào giấc ngủ.
Nếu chúng tôi sống chung với nhau là vì tình yêu chân thành, thì quả là điều vĩ đại. Bởi việc sống chung trước hôn nhân thì phần thiệt thòi luôn là về phận nữ. Những cô gái của chúng ta phải làm tròn nghĩa vụ của một người phụ nữ trong gia đình trong khi xã hội, và pháp luật đều chưa ai thừa nhận cả.
Chúng tôi bắt đầu rủ nhau cùng tới nhà sách vào dịp cuối tuần. Hai đứa ngồi bệt xuống ngay chân giá đựng và ôm khư khư một vài cuốn tiểu thuyết hay sách tham khảo chuyên ngành, chăm chú đọc. Sắp đến ngày kiểm tra môn học thuộc nào đó, chúng tôi lại tự kiểm tra bài cho nhau, ai đọc sai sẽ bị phạt bằng một cái búng vào mũi, đau ran rát. Thỉnh thoảng Nam lại cười trêu: ” Mũi Đan hơi thấp, búng một thời gian sẽ sưng và nhô cao như ngọn núi. Mũi Nam cao, búng riết rồi bị mòn và bành ra như quả đồi trọc …”
Nhà bếp ở phòng trọ tôi cực nhỏ. Những hôm đi làm về sớm, tôi lại vào bếp nấu ăn, nhưng cái giấc mơ được người mình yêu đứng từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy lại chẳng bao giờ thành sự thật. Một mình tôi đứng nấu ăn và loay hoay tìm dụng cụ ở dưới, hay những chiếc hộp nhựa nhỏ xinh đựng gia vị nêm, mắm, muối… đến cả việc di chuyển ra vào cũng rất khó khăn thì tìm đâu ra sự lãng mạn cơ chứ. Nam như hiểu ý, cậu ấy lại vội rót mật ngọt vào tai tôi: ” Sau này, tớ sẽ không để cậu phải chịu khổ đâu “… Tôi xoa xoa hai bàn tay vào nhau: ” Chỉ cần cậu đừng bao giờ rời xa tớ “.
Trong tích tắc vài giây đồng hồ, tôi bỗng phát hiện ra những vết chai sần màu vàng ố ở lòng bàn tay ngày càng dày cộm lên. Tôi lặng thinh ngay sau đó. Vì người con trai mà tôi yêu thương, tôi đâu quản ngại khó khăn hay thiếu thốn. Cũng tại bởi vì, những người con gái khi yêu, họ đều dốc cạn lòng mình, tâm hồn mình cho cuộc tình mà không bao giờ phải ân hận hoặc tiếc nuối. Nhưng cũng có những đôi tình nhân, họ cùng vượt qua bao nấc thăng trầm của thời gian mà cuối cùng vẫn phải chia đôi đường dang dở, để người con gái ngồi lại thẫn thờ bên bờ vực chia cắt đầy kỉ niệm, nhìn cánh chim bay: ” Người con gái yêu đến cạn lòng mà vẫn cô đơn…”
Nam kéo cánh tay tôi lại phía mình, và nghịch từng ngón
- Nam từng nghĩ, Nam sẽ thương một cô gái với tính cách tiểu thư. Nam đã từng rất sợ, Nam không biết phải làm gì để bàn tay người con gái đó mãi trắng, mềm và nhỏ gọn.
- Tớ xin lỗi. Nam thấy đấy, đôi tay của mình…
- Nhưng khi nghe những câu chuyện về thời thơ ấu của Đan, Nam…
Khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra, tôi ngỡ tưởng mình phải là người bật khóc. Nhưng không, người khóc lại là Nam. Những giọt nước mắt dịu dàng của cậu ấy rơi xuống lòng bàn tay tôi, nóng hổi. Tôi ép ngược bàn tay vào ngực trái mình. Tôi đã tự nhủ thầm: ” Người con trai này sẽ không bao giờ phản bội hoặc rời xa tôi”.
Cả tuần sau, Hiếu mới chịu bắt chuyện với tôi và hai đứa lại ngồi chung bàn học. Hiếu kể cho tôi nghe về cuộc sống thử với người vợ “hờ”. Mọi thứ nhạt nhẽo và vô vị hơn bất cứ thứ gì trên đời. Ngoài chuyện chăn gối để thỏa mãn nhu cầu sinh lý, thì Hiếu và cô bạn gái chẳng thể hiểu đối phương đang nghĩ gì, cần gì. Hiếu mất tự do với bạn bè, không thoải mái trong lối sống phóng khoáng của tuổi thanh niên. Hiếu đổ lỗi hoàn toàn tại người vợ “hờ” của mình đã gây ra. Nhưng Hiếu cười, có cơm ăn, quần áo chẳng phải giặt, việc dọn dẹp nhà cửa cũng không phải đụng chân tay; vấn đề tài chính lại có phần dư dả hơn so với những tháng ngày trước là phải chờ mỏi mắt mới thấy bố mẹ dưới quê gửi tiền vào tài khoản. Vậy là việc sống thử của Hiếu, tiêu cực cũng nhiều, mà tích cực còn nhiều hơn.
Cậu ấy dặn tôi:
- Yêu ai thì giữ lấy mình, đừng như Hiếu. Hiếu quý Đan nên nói thẳng cho nhanh. Chỉ thiệt cho con gái thôi. Chứ cánh đàn ông, không cô này thì cô khác. Còn con gái, chỉ có một lần thôi đấy. Mà giả sử chẳng cần cái lần đầu tiên đấy đi, thì hẳn người đàn ông ấy phải cao
thượng lắm. Mà kiếm được cái thằng đàn ông cao thượng ở cái thời buổi này để nó thứ tha cho cả một đời là khó lắm à nha.
- Ừm! Hiếu quan trọng chuyện giữa con gái và đàn bà, vậy sao còn làm thế? Không lẽ sau này, người vợ mà Hiếu muốn cưới phải …?
- Phải… giống Đan . – Hiếu nhìn tôi, cười lấp liếm. Còn tôi thì trừng mắt nhìn hắn vì ngạc nhiên. – Thực ra nếu nói không, thì cũng chẳng phải; nếu nói có, cũng không hẳn là sai. Nhưng giữ được mình, là điều tốt hơn tất cả. Mà đã là điều tốt hơn tất cả thì thằng đàn ông nào chẳng thích. Đan thấy Hiếu nói đúng không?
Đã có lúc, tôi đặt mình vào Linh, vào Hiếu. Họ chung chăn, chung gối, chung cả nồi cơm là vì tình yêu hay chỉ qua đường, hoặc còn nhiều lý do nữa, chẳng hạn như là tài chính, chi tiêu. Tôi hỏi lại chính mình, tôi cũng đang vì lí do gì nữa? Nam của tôi không nhà, không cửa, không xe hay điện thoại đắt tiền. Nam của tôi còn phải đang ở nhờ phòng trọ bằng cái gian bếp với vài thứ đồ dùng lặt vặt, cái thiếu, cái hư hỏng, chật chội và nóng bức. Tôi không xin tiền của người yêu để sống; tôi càng không dựa dẫm vào người yêu để nay ăn nhà hàng này, mai tới hiệu quần áo kia sắm sửa. Vậy là, tôi và Nam không sống bằng vật chất, mà là tình yêu thật, không giả tạo, dối gian vì được che đậy bằng cái bóng đen của đồng tiền hay những nhãn mác hàng hiệu danh tiếng.
Tôi thấy tự hào, xen lẫn niềm hạnh phúc hơn Linh và Hiếu vì đã có một tình yêu đơn giản, chân thành. Tôi cảm nhận được tình yêu đấy mộc mạc, chân quê, mùi thơm thoáng dịu dàng như cỏ dại hòa quyện với gió
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




